014
Ta rồi sẽ mãi mãi chẳng thể hiểu nhau
Cứ cố chấp ôm niềm đau trong quá khứ
Đôi chân cứ ngập ngừng lưỡng lự
Đứng ở ngã rẽ chẳng biết bước về đâu
Nên quay đầu lại hay tiến về phía trước
Người chọn ngừng bước
tôi cũng chỉ ngước đầu nhìn ở phía sau
Người ôm thương đau
tôi ở phía sau ôm giúp người một chút
Người chọn buông bỏ
tôi cũng chỉ do dự phút chốc rồi buông theo
Người nắm kéo tay tôi
ta lôi kéo nhau chìm sâu hơn vào biển cả
Tay người nhẹ buông thả
tôi thấy phần mộ chôn sâu chúng mình
Chúc người ngủ ngon
ta sẽ chẳng thấy nhau khi bình minh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip