[Chaennie] Sau tất cả, vẫn yêu em
Chương 140: Vô sỉ
Là một nhà chế tác điện ảnh thì việc Kim Trí Tú am hiểu nhất chính là trong nháy mắt nắm bắt được biểu cảm trên gương mặt người khác, rất không đúng lúc, nụ cười như có như không của Phác tổng mang theo chút bỉ ổi cùng đắc ý lại để cho Kim Trí Tú vừa lúc nhìn thấy, toàn thân Kim Trí Tú có hơi cứng ngắt, nàng theo ánh mắt Phác tổng nhìn ngón tay của mình, lại như vô tình cố ý nhìn ngón tay Phác tổng, một hơi thuốc hít vô phổi sặc đến nước mắt chảy ròng.
Nói theo lương tâm thì, ngón tay Kim Trí Tú xem như đẹp, ngón tay thon nhỏ, màu da trơn sáng, trắng trẻo. Nhưng so với Phác tổng thì như tiểu vu gặp đại vu (vu là thầy pháp, phù thủy, đại khái như tiểu phù thủy không bằng được đại phù thủy) thua rất xa, tay Phác tổng được bảo dưỡng vô cùng tốt, phấn điêu ngọc mài như một tác phẩm nghệ thuật, thậm chí mơ hồ hiện ra ánh sáng óng ánh, có thể thấy được hằng ngày giữ gìn bảo vệ cực kỳ kỹ lưỡng, Kim Trí Tú đã từng thấy qua khuôn mẫu bàn tay, tay Phác Thái Anh tuyệt đối có thể so sánh với khuôn mẫu chuyên nghiệp.
Đối lập như vậy, cho nên trong lòng Phác tổng nghĩ gì Kim Trí Tú đủ hiểu rồi, lòng tự trọng cùng vẻ mặt của nàng trong nháy mắt bể nát bấy, nàng nhanh tay dập tắt điếu thuốc, chuyển thành bộ dáng lãnh đạo cùng hàn huyên với Phác Thái Anh.
"Sao đột nhiên Phác tổng lại đến đây? Cũng không nói một tiếng để chúng tôi chuẩn bị cho tốt"
Một câu khách khí rất chủ nhà, Kim Trí Tú rất nhanh đã điều chỉnh trạng thái, nở nụ cười chuyên nghiệp, Phác Thái Anh cười nhạt, nghiên đầu nhìn nàng nói, môi son hé mở.
"Tôi đến gặp vợ, giám chế Kim muốn chuẩn bị cái gì?"
"..."
Vẻ mặt tươi cười của Kim Trí Tú còn chưa rút lại đã lập tức trở nên cứng đờ, ở trong ngành giải trí nhiều năm nay, kẻ vô sỉ nàng gặp cũng nhiều, nhưng Phác tổng thật sự có thể xem như cực phẩm vô sỉ, có cảm giác cuộc trò chuyện trong sáng đã tan thành mây khói, lời này có ẩn ý gì? Chẳng lẽ muốn nàng trả lời lại một câu.
"Đúng vậy, Phác tổng, nếu cô nói sớm cô đến gặp vợ, vậy thì chúng tôi sẽ không để Trân Ni mệt nhọc như vậy mà đã tắm rửa lên giường nằm chờ cô rồi?"
Kim Trí Tú cũng đã nhìn ra, vị Phác tổng này rõ ràng mang theo mùi thuốc súng đến đây, mà ngọn nguồn ngòi nổ cũng đã nói trắng ra rất rõ ràng sáng tỏ —— cả đám mấy người chiếm dụng vợ tôi, còn không biết xấu hổ nói này nọ với tôi?
Phác Thái Anh cười vân đạm phong khinh, biểu lộ hết sức tự nhiên, không hề có chút cảm giác ngại ngùng gì, cứ như là đang nói một chuyện bình thường còn hơn cả mức bình thường. Kim Trí Tú lấy lại bình tĩnh, cười yếu ớt.
"Phác tổng quả thật đúng như lời đồn thật là phóng khoáng"
Phác Thái Anh nhướng mày, rất hứng thú nhìn nàng.
"Thật sao? Vậy giám chế Kim thử nói xem người ta đồn tôi thế nào?"
"..."
Kim Trí Tú nghẹn đỏ mặt, ánh mắt vô cùng nghiêm túc và cố chấp của Phác Thái Anh rơi vào người nàng, không quan tâm đến chuyện người ta căn bản chỉ đang nói vài lời khách sáo, vốn dĩ, ngoại trừ vợ ra, Phác tổng thích nhất chính là nghe người khác khen mình, lần này cô đến đây vốn không nghĩ đến sẽ chừa lại chút mặt mũi cho Kim Trí Tú, lòng cô biết rõ chuyến đi này của Trân Ni là do bị Kim Trí Tú đầu độc mà ra, có cần thiết phải khách khí với Kim Trí Tú không?
Mất tự nhiên nghiêng đầu, né tránh ánh mắt Phác Thái Anh, Kim Trí Tú nhìn Kim Trân Ni, nói:
"Chuyến này của Phác tổng, e là phải bỏ qua rất nhiều công việc, nói đi nói lại, này còn chưa tính là phóng khoáng sao?"
"À, hết cách rồi, vợ ở đây"
Ánh mắt Phác Thái Anh lần nữa rơi vào người Kim Trân Ni, không thể không nói, ánh mắt chăm chú lúc nghiêm túc làm việc của vợ nhà mình, còn thêm đôi môi mỏng mân mê khiêu gợi, thật sự là gợi cảm không gì sánh bằng. Ai ôi!!! Khuôn mặt nhỏ nhắn còn xinh đẹp như vậy, xem ra là có để tâm đến lời nói của cô mà bảo dưỡng không ít, cô biết Kim Trân Ni yêu cô yêu đến không cách nào kiềm chế được, để tâm đến mỗi một câu nói của cô mà.
"Chuyến này, sợ là giày vò không ít ha? Thân thể quý giá của Phác tổng có thể chịu được sao?"
"À, có vợ ở đây thì quý giá cũng phải đến"
"Sắp xếp chỗ ở chưa? Nơi đây của chúng tôi chỉ là sơn thôn nhỏ bé sợ Phác tổng ở không quen"
"À, ở cùng một chỗ với vợ thì không có gì là không quen"
"..."
Kim Trí Tú cảm thấy hôm nay không cách nào trò chuyện tiếp được nữa, lần này rốt cuộc nàng hiểu vì sao A Sa rất kị mỗi lần nàng ở cùng một chỗ trao đổi với Kim Trân Ni, lần nào cũng như chướng ngại vật xuất hiện ở giữa hai người. Kim Trí Tú sâu sắc cảm nhận được địch ý của Phác tổng, người này từng câu từng lời đều 'vợ' không rời miệng, cô không sợ bị đau lưỡi hả? Nói thế nào thì đường đường là tổng giám đốc Thiên Hoàng, đi khắp nơi ân ái âu yếm như vậy coi được không?
"Giám chế Kim diễn xuất thật hay"
Đang hết sức lúng túng, bất thình lình Phác Thái Anh quăng ra một câu khen ngợi, nếu người ta chủ động cùng cô giương kiếm nói trong nói ngoài đáp trả nhau, chẳng lẽ cô còn tự làm xấu mình mà không cần bận tâm đến mặt mũi của vợ sao? Kim Trí Tú nghe xong chẳng hiểu ra sao, nàng nhìn chằm chằm Phác Thái Anh, nói:
"Công việc chính của tôi vẫn là chế tác, về mặt diễn xuất cũng không phải chuyên nghiệp"
"Haha"
Phác Thái Anh cười nhìn vào mắt Kim Trí Tú, không biết thế nào, tuy ánh mắt này người khác nhìn sẽ cảm thấy như mỉm cười lễ phép, nhưng Kim Trí Tú lại thấy toát lên lạnh lùng cùng với tức giận.
"Vừa rồi cháu gái diễn rất hay"
"..."
Phác tổng đúng là không tích chút đức nào, bình thường tuy mặt lúc nào cũng tươi như hoa, nhưng đó là đối với những việc không xâm phạm đến quyền lợi của bản thân cô, cái gọi là thương lượng không gian không thành, mà cô còn là một thương nhân đỉnh cao, huống chi vợ mình còn bị xâm chiếm rồi, nếu cô không phản kích thì cô còn là Phác Thái Anh sao? Mà Kim Trí Tú lại còn chui vào ngực Kim Trân Ni trước mặt cô, người phụ nữ nhà mình, mình sẽ tính kiểu khác, nhưng còn về Kim Trí Tú, cô cũng sẽ không bỏ qua được.
Chỉ đơn giản thản nhiên nói vài câu đã chọc giận Kim Trí Tú đang ngấm ngầm chịu đựng, nàng lạnh lùng nhìn Phác Thái Anh, đôi môi mím chặt, lửa giận tràn ngập trong lòng, nhưng lại kiêng kị thân phận địa vị Phác Thái Anh nên vẫn phải nén xuống.
A Sa vẫn đứng đó lo lắng không yên, nhìn dáng vẻ Kim Trí Tú như vậy nàng có chút không đành lòng, nhưng lại không dám chống đối Phác Thái Anh, nàng đang nghĩ cách xoa dịu, đi đến bên cạnh Phác Thái Anh, kêu một tiếng.
"Phác tổng"
"Hừ! Không dễ dàng ha, còn biết tôi là ai"
Phác tổng cười châm biếm, nếu bây giờ thử hỏi mọi người xung quanh thử xem Phác Thái Anh ghen lên giống cái gì? Sợ là lời từ miệng mọi người nói ra không có câu nào hay, nhưng hết lần này đến lần khác người ta đều có thể im lặng bí mật cho qua, nếu người nào không biết, còn tưởng ở đây đang trò chuyện vui vẻ nữa.
A Sa cúi đầu, rất là xấu hổ, nàng biết rõ lần này mình làm nhục sứ mạng, thật có lỗi với công ơn Phác tổng đã bồi dưỡng nàng cho đến nay, trước giờ A Sa nói chuyện luôn thẳng thắn, nàng xấu hổ nói:
"Xin lỗi Phác tổng, tôi đã phụ sự mong đợi của chị"
Phác Thái Anh nghiêm mặt nhìn A Sa, thật sự nàng đã phụ lòng mong đợi của mình, lại có thể không phân biệt được bên nào địch bên nào ta trên chiến trường, vừa đang suy nghĩ làm sao xử lý tên 'phản đồ' này, vừa nhìn thấy ánh mắt Kim Trí Tú đang nhìn mình chăm chú bên này. Phác Thái Anh liếc qua có thể thấy rõ ràng trong mắt Kim Trí Tú vừa có tò mò vừa có một chút để tâm khó nhận ra, cô có hơi kinh ngạc, não bộ Phác Thái Anh lập tức xoay chuyển, nhìn nhìn A Sa, lại quay đầu nhìn Kim Trí Tú, ngoắc khóe môi. Hay, quả nhiên dưới tay tướng mạnh không có binh hèn, có thể thấy được sức hấp dẫn nha.
Vừa nhìn Phác Thái Anh câu khóe môi, mồ hôi trên trán A Sa đều rớt xuống, nàng hiểu Phác Thái Anh, nàng tình nguyện để Phác Thái Anh mắng nàng trách nàng, cũng không muốn nhìn nụ cười xấu xa đó của Phác Thái Anh, chỉ cần Phác Thái Anh nở nụ cười xấu xa đó, thì chắc chắn trong bụng cô đang tràn ngập ý đồ xấu không có gì tốt lành cả, A Sa đã từng được chứng kiến thủ đoạn 'không phải con người' của Phác Thái Anh rồi.
Quả nhiên, thái độ Phác Thái Anh đối với A Sa xoay ba trăm sáu mươi độ, cô nở nụ cười nhìn A Sa, đến nỗi khiến cho A Sa và Kim Trí Tú đứng kế bên sởn gai óc.
"Nói gì vậy, A Sa, Phác tổng của cô là loại người này sao?"
Phác Thái Anh mười phần thân thiện vỗ vai A Sa, A Sa đứng im đổ mồ hôi không dám lên tiếng, đúng vậy, trong lòng nàng thì Phác tổng chính là loại người như vậy.
"Tôi thấy cô gần đây thật vất vả, nếu tôi đã đến rồi vậy thì phu nhân đây cũng không cần cô nữa"
Ánh mắt Phác Thái Anh càng dịu dàng, A Sa lại càng sốt ruột, lo lắng nhìn Phác Thái Anh, vội vàng hỏi:
"Phác tổng muốn sa thải tôi sao?"
Nhìn bộ dáng khẩn trương của A Sa, Phác Thái Anh vô cùng 'kinh ngạc' cười cười, cô hơi nhón chân lên, nhéo má A Sa, cưng chiều cười:
"Nói gì đó, Phác tổng của cô là loại người này sao?"
Kim Trí Tú tò mò nhìn chăm chú hai người, trong mắt nàng thì A Sa như một khúc gỗ trung thành phiền phức khó chịu, mặc dù có lúc cố chấp, nhưng vẫn có vài chỗ ngốc nghếch. Hình như cảm thấy Kim Trí Tú nhìn chăm chú, Phác Thái Anh quay người lại, nhìn về phía Kim Trí Tú, sóng mắt dao động xảo quyệt cười.
"Tôi thấy giám chế Kim cũng không dễ dàng gì, mọi chuyện lớn nhỏ đều phải xử lý, sức khỏe cũng gần như suy sụp, cái cằm góc cạnh nhọn như cái dùi, tôi nhìn mà còn đau lòng, vầy đi, mấy bữa này cô đi theo giám chế Kim, giúp nàng một tay đi. Cô thấy sao, giám chế Kim?"
Làm cái gì? Còn hỏi nàng? Kim Trí Tú đen mặt nhìn Phác Thái Anh, cằm như cái dùi rồi còn sức khỏe suy sụp? Làm nàng tự hình dung bản thân mình bộ còn là con người hả? Không phải yêu quái xấu xí trong động hả? Thật căm phẫn, Kim Trí Tú liếc A Sa, thấy ánh mắt nóng như lửa của A Sa rơi vào người nàng, ánh mắt vui sướng cứ như vậy không hề che giấu mà lồ lộ ra rõ như ban ngày.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip