Truyen1s.Vip

𝐙𝐒𝐖𝐖•𝐍𝐠𝐨𝐚̉𝐧𝐡 𝐋𝐚̣𝐢, 𝐄𝐦 𝐕𝐚̂̃𝐧 𝐎̛̉ Đ𝐚̂𝐲!

Chương 23

maudonzsww

.

.

Năm đó, tại khuôn viên trường đại học A, Cố Nguỵ và Trần Vũ là cặp đôi nổi tiếng trên diễn đàn trường, được sinh viên ship là CP hot nhất thời điểm bấy giờ. Có người bắt gặp hai người nắm tay nhau đi dọc theo con đường rợp bóng cây trong khuôn viên, chỉ một tấm ảnh bóng lưng thôi cũng đủ khiến diễn đàn tối hôm đó bùng nổ.

Cố Nguỵ và Trần Vũ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, là bạn bè thân thiết. Lên cấp ba, cả hai lần lượt phân hoá, tình cảm cũng dần thay đổi. Từ bạn bè chuyển thành rung động, rồi thành người yêu một cách tự nhiên.

Nhóm bạn chơi chung từ cấp ba đến đại học gồm có: Cố Nguỵ, Trần Vũ, Chu Vĩ Thành, Vu Minh Hạo và Bạch Lý. Trong đó, Chu Vĩ Thành cũng giống Cố Nguỵ, quen Trần Vũ từ nhỏ. Nhưng trong mối quan hệ ba người ấy, sớm muộn cũng sẽ có một người bị bỏ lại phía sau.

Và người đó, luôn là Chu Vĩ Thành.

Càng lớn, Trần Vũ phân hoá thành Omega, dung mạo ngày càng xinh đẹp. Cố Nguỵ phân hoá thành Alpha, vóc dáng cao lớn, khí chất trầm ổn, từ thành tích học tập đến ngoại hình đều nổi bật. Hai người đứng cạnh nhau, gần như là tiêu điểm ở bất cứ đâu.

Còn Chu Vĩ Thành chỉ phân hoá thành Beta, dù là Beta trội thì sao chứ? Ngoại hình tầm thường, năng lực cũng không quá xuất sắc. Từ sau khi phân hoá, khoảng cách giữa gã và hai người kia càng lúc càng rõ ràng, cũng càng lúc càng không thể vượt qua.

Trong nhóm, chuyện Cố Nguỵ và Trần Vũ yêu nhau ai cũng biết. Còn việc Chu Vĩ Thành thích Trần Vũ, dù không ai nói ra, nhưng cũng có thể ngầm đoán được.

Ngay cả Cố Nguỵ cũng từng nhận ra sự khác thường trong ánh mắt và thái độ của Chu Vĩ Thành mỗi khi nói chuyện với Trần Vũ. Còn Trần Vũ thì chỉ mơ hồ cảm nhận được, nhưng vì Cố Nguỵ không nhắc tới, nên cậu cũng không chủ động đào sâu.

Mọi người đều ngầm hiểu, và đều im lặng.

Cho đến năm cuối đại học, rõ ràng đã biết Trần Vũ và Cố Nguỵ đang hẹn hò, nhưng Chu Vĩ Thành vẫn liều mạng muốn thổ lộ.

Hôm đó, gã hẹn Trần Vũ ra phía sau toà ký túc xá nói chuyện.

Gió thổi qua làm rèm cửa sổ khẽ lay động, ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả khoảng sân vắng.

Trần Vũ quay đầu nhìn gã, hơi ngạc nhiên:

"Chu Vĩ Thành? Cậu tìm tôi có việc gì sao?"

Chu Vĩ Thành nắm chặt hai tay, lòng bàn tay đầy mồ hôi, cổ họng khô khốc. Phải mất một lúc, gã mới dám mở miệng:

"Trần Vũ... tôi... tôi có chuyện muốn nói với cậu."

Thấy vẻ mặt gã nghiêm túc khác thường, Trần Vũ hơi sững lại, như đã đoán được điều gì đó, nhưng vẫn gật đầu:

"Cậu nói đi."

Chu Vĩ Thành hít sâu một hơi, như thể dốc hết can đảm của cả đời mình:

"Tôi... tôi thích cậu."

Không khí trong khoảnh khắc đó gần như đông cứng lại.

Trần Vũ sững người, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh. Cậu ngẩng đầu nhìn Chu Vĩ Thành:

"Tôi đã sớm biết rồi."

Chu Vĩ Thành ngẩn ra, tim đập loạn nhịp:

"Vậy... vậy cậu... cậu thấy tôi..."

... thế nào?

Câu hỏi còn chưa kịp nói hết, cổ họng gã đã nghẹn cứng.

Trần Vũ chủ động phá vỡ sự im lặng, giọng có phần áy náy:

"Nhưng cậu cũng biết mà, tôi và Cố Nguỵ đang..."

"Cậu không thể một lần nhìn về phía tôi sao?" Chu Vĩ Thành khẽ ngắt lời, giọng run lên: "Dù sao tôi cũng thích cậu từ rất lâu rồi. Tôi khẳng định, tình cảm của tôi... còn sớm hơn cả lúc Cố Nguỵ thích cậu."

Trần Vũ lúng túng, không biết phải trả lời thế nào.

"Trần Vũ, tôi..." Chu Vĩ Thành tiến thêm một bước về phía cậu.

Nhưng Trần Vũ lập tức lui lại, ánh mắt kiên định ngước lên:

"Chu Vĩ Thành, tôi xin lỗi. Tôi trước giờ chỉ coi cậu là bạn. Cảm ơn cậu vì đã dành tình cảm cho tôi, nhưng người tôi yêu là Cố Nguỵ. Thật sự xin lỗi cậu."

Mỗi chữ đều như đinh đóng vào tim Chu Vĩ Thành. Gã biết kết quả sẽ là như vậy, nhưng vẫn cố chấp muốn nghe chính miệng cậu nói ra. Đổi lại chỉ là xấu hổ và nhục nhã.

Gã còn chưa kịp nói thêm gì, thì từ xa đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Cố Nguỵ đang bước tới.

"Vũ Vũ."

Nghe thấy giọng ấy, Trần Vũ quay đầu lại, còn chưa kịp nói gì thì đã bị Cố Nguỵ vòng tay ôm lấy eo.

"Hai người ở đây nói chuyện gì vậy?"

Trần Vũ cười nhẹ, dựa vào ngực hắn:

"Không có gì, chỉ nói chuyện vu vơ thôi."

Cố Nguỵ cúi xuống nhìn cậu, giọng dịu hẳn đi:

"Anh vừa đặt vé xem phim rồi, tối nay xem xong mình về ôn thi, over night nhé."

"Vâng."

Trần Vũ gật đầu, ánh mắt cười cong cong lên.

Cố Nguỵ lúc này mới nhìn sang Chu Vĩ Thành:

"Chu Vĩ Thành, tụi này đi trước nhé."

Nói xong, hắn kéo Trần Vũ rời đi.

Chỉ còn lại Chu Vĩ Thành đứng trơ trọi giữa khoảng sân nhuộm vàng bởi ánh hoàng hôn, nhìn theo hai bóng lưng sóng vai rời xa, bàn tay siết chặt đến mức run rẩy.

Trong khoảnh khắc đó, thứ gọi là ghen tỵ và oán hận, đã lặng lẽ bén rễ trong lòng gã.

Ngày kết hôn của Trần Vũ và Cố Nguỵ là sau khi tốt nghiệp đại học một năm. Hôm đó, bạn bè đều đến đông đủ, chỉ có Chu Vĩ Thành không xuất hiện. Gã nhờ người chuyển giúp thiệp chúc mừng và tiền mừng, nói là có việc đột xuất, không thể đến dự.

Cố Nguỵ chỉ nhìn lướt qua cái tên trên phong bì, cũng không nói gì thêm.
Trần Vũ cầm tấm thiệp trong tay, ngẩn người một lúc, cuối cùng vẫn cất đi, không nhắc lại nữa.

Những tháng đầu sau kết hôn, cuộc sống của hai người vẫn rất ngọt ngào. Cố Nguỵ mỗi ngày đều về nhà đúng giờ, có khi còn chủ động vào bếp nấu cơm, Trần Vũ thì ngồi bên cạnh rửa rau, thỉnh thoảng lén nếm thử rồi bị hắn gõ nhẹ lên trán.

"Cẩn thận, nóng đấy."

"Em chỉ nếm thử thôi mà."

Buổi tối hai người cùng xem phim, Trần Vũ dựa vào lòng hắn ngủ gật, Cố Nguỵ lại nhẹ nhàng bế cậu về phòng, đặt lên giường rồi cúi xuống hôn lên trán cậu.

Khi đó, Trần Vũ thật sự tin rằng, cuộc sống như vậy sẽ kéo dài mãi mãi.

Nhưng rất nhanh sau đó, công việc của Cố Nguỵ bắt đầu bước vào giai đoạn bận rộn nhất.

Dự án nối tiếp dự án, xã giao, họp hành, tăng ca trở thành chuyện thường ngày. Có khi Trần Vũ ngủ rồi hắn mới về, sáng sớm cậu còn chưa tỉnh thì hắn đã rời đi.

Tin nhắn cũng dần thưa thớt. Từ "về sớm" biến thành "hôm nay anh có việc", rồi thành "em ngủ trước đi".

Trần Vũ ban đầu còn tự an ủi mình. Anh ấy bận là vì tương lai của hai người.

Thế nhưng, một Omega ở nhà một mình, ngày dài trôi qua trong căn phòng vắng lặng, càng nghĩ lại càng không khỏi sinh ra bất an.

Có hôm gần nửa đêm Cố Nguỵ mới về, trên người còn vương mùi rượu. Trần Vũ đang ngồi trên sofa chờ hắn, nghe tiếng cửa liền đứng bật dậy.

"Anh về rồi à?"

Cố Nguỵ hơi ngỡ ngàng một chút: "Sao em còn chưa ngủ?"

"Em chờ anh." Trần Vũ nhìn hắn, chần chừ hỏi: "Anh lại xã giao à?"

"Ừ, khách hàng." Cố Nguỵ xoa đầu cậu: "Xin lỗi, để em chờ lâu, lần sau không cần phải thức khuya đợi anh đâu."

Hắn nói vậy, Trần Vũ cũng không thể tiếp tục trách móc, chỉ có thể gật đầu: "Không sao... anh mệt rồi, mau đi tắm đi."

Nhưng khi quay lưng đi, đáy mắt cậu lại không kìm được mà đỏ lên.

Cũng trong khoảng thời gian đó, Chu Vĩ Thành bắt đầu xuất hiện nhiều hơn bên cạnh Trần Vũ. Gã lấy lý do tiện đường, thường xuyên ghé qua thăm hỏi, có khi còn mang theo đồ ăn.

"Cậu ở nhà một mình à? Cố Nguỵ lại tăng ca sao?"

Trần Vũ ngập ngừng gật đầu: "Ừm... dạo này anh ấy bận lắm."

Chu Vĩ Thành nhìn cậu, ánh mắt đầy vẻ thương cảm: "Cậu gầy đi nhiều rồi đấy, Omega mà bị bỏ bê thế này không ổn đâu."

"Không... không phải bỏ bê." Trần Vũ theo phản xạ bênh vực: "Chỉ là anh ấy bận công việc thôi."

Chu Vĩ Thành cười nhạt: "Cậu tin thật à?"

Trần Vũ sững người: "Ý cậu là sao?"

Chu Vĩ Thành im lặng một lát, như đang do dự, rồi mới chậm rãi nói: "Tôi chỉ nghe người trong công ty nói... dạo này Cố Nguỵ hay đi tiếp khách cùng một thư ký mới. Nghe nói là một Omega, rất xinh đẹp."

"..."

Sắc mặt Trần Vũ lập tức tái đi.

"Không thể nào..." Giọng cậu run lên: "Anh ấy không phải người như vậy."

"Hy vọng là tôi nghe nhầm." Chu Vĩ Thành thở dài: "Nhưng cậu cũng biết, Alpha ở ngoài xã giao, rất dễ phát sinh chuyện ngoài ý muốn."

Những lời này như từng giọt nước nhỏ vào vết nứt trong lòng Trần Vũ, khiến nó dần dần lan rộng.

Từ hôm đó, mỗi lần Cố Nguỵ về muộn, Trần Vũ đều không thể ngăn mình suy nghĩ lung tung. Tin nhắn gửi đi, rất lâu mới được trả lời.

Điện thoại gọi thì thường là trợ lý nghe máy, nói rằng Cố tổng đang họp.

Cậu bắt đầu mất ngủ, thường xuyên ngồi ngẩn người trong phòng khách, chờ đến khi nghe thấy tiếng mở cửa mới thở phào nhẹ nhõm.

Một lần, Cố Nguỵ vừa về đến nhà, Trần Vũ liền hỏi:

"Anh... hôm nay anh đi với ai?"

Cố Nguỵ ngẩn ra: "Sao em lại hỏi vậy?"

"Em chỉ... chỉ muốn biết thôi."

Cố Nguỵ không để ý, thuận miệng đáp:
"Có trợ lý với mấy người bên đối tác."

Câu trả lời ấy lại càng khiến lòng Trần Vũ nặng trĩu. Những lời của Chu Vĩ Thành không ngừng vang lên trong đầu.

Omega xinh đẹp... xã giao... về khuya...

Chu Vĩ Thành thấy cậu ngày càng tiều tụy, lại tiếp tục từng bước ép sát.

"Trần Vũ, cậu có bao giờ nghĩ... nếu thật sự có chuyện đó xảy ra, cậu sẽ phải đối mặt với những gì không?"

"Đừng nói nữa..." Trần Vũ lắc đầu, mắt đỏ hoe.

"Nhưng cậu phải bảo vệ bản thân mình chứ." Chu Vĩ Thành dịu giọng: "Cố Nguỵ đi sớm về khuya như vậy, có ngày cũng..."

"Tôi tin anh ấy..." Trần Vũ ngắt lời, nhưng chính bản thân cậu cũng không còn đủ tự tin.

Chu Vĩ Thành nhìn cậu, trong mắt lóe lên một tia tối tăm:

"Hy vọng là cậu không tin lầm người."

Từ đó, trong lòng Trần Vũ bắt đầu có một cây kim nhỏ, mỗi ngày đều đâm sâu thêm một chút.

Cậu không dám hỏi thẳng Cố Nguỵ, cũng không dám nói ra nghi ngờ của mình, chỉ có thể một mình chịu đựng.

Mà Chu Vĩ Thành thì đứng trong bóng tối, lặng lẽ điều khiển tất cả, từng bước đẩy cậu rời xa người chồng mà cậu yêu nhất.

Ý đồ không trong sáng, cũng từ đó mà dần dần thành hình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip