Truyen1s.Vip

𝐙𝐒𝐖𝐖•𝐍𝐠𝐨𝐚̉𝐧𝐡 𝐋𝐚̣𝐢, 𝐄𝐦 𝐕𝐚̂̃𝐧 𝐎̛̉ Đ𝐚̂𝐲!

Chương 29

maudonzsww

Từ hôm đó trở đi, Thịnh Dương gần như ngày nào cũng xuất hiện ở tiệm hoa.

Buổi sáng cậu đi thực tập ở công ty như thường lệ. Đến chiều, vừa xong việc là đạp xe thẳng về phía tiệm hoa gần quảng trường, không vòng qua ký túc xá, cũng chẳng về nhà trước. Có hôm đến sớm, có hôm muộn hơn một chút, nhưng gần như chưa từng vắng mặt.

Sự xuất hiện của cậu dần trở thành một phần rất tự nhiên trong nhịp sinh hoạt của tiệm hoa.

Ở tiệm, Thịnh Dương chủ động giúp Hướng Không mấy việc lặt vặt, thay nước bình hoa, dọn lại kệ, bê mấy thùng nhỏ vào trong. Làm xong, cậu ngồi vào góc quen thuộc cạnh cửa sổ, bên chiếc bàn gỗ nhỏ đủ đặt laptop và chồng tài liệu nghiên cứu.

Cậu học rất tập trung, thường đeo tai nghe, cúi đầu gõ bàn phím, nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ ngẩng đầu lên nhìn về phía quầy hoa.

Nhìn Hướng Không cúi đầu cắm hoa, dáng người mảnh mai chìm trong ánh nắng chiều, từng động tác chậm rãi và yên tĩnh. Đôi khi, anh sẽ hơi ngẩn người ra, ánh mắt trôi xa khỏi những cành hoa trước mặt, trong đáy mắt lại hiện lên một tầng u buồn nhàn nhạt.

Thịnh Dương nhìn thấy, trong lòng khẽ thắt lại.

Cậu biết, những lúc như vậy, Hướng Không lại nhớ đến người kia rồi.

Nhưng cậu không nói gì, cũng không hỏi.

Không sao cả, chỉ cần thời gian cứ bình yên trôi qua như vậy là đủ rồi.

Rồi sẽ có một ngày, Hướng Không sẽ thoát ra khỏi quá khứ đau thương đó, trở về như trước đây, là Không Không luôn dịu dàng, hay cười, và không còn phải gồng mình mỗi khi nghĩ đến chuyện đã qua.

Cậu tin như vậy.

Buổi tối, khi tiệm chuẩn bị đóng cửa, Thịnh Dương thu dọn đồ đạc, cho laptop và tài liệu vào balô, đeo lên vai.

Hướng Không khóa cửa xong quay lại, thấy cậu vẫn đứng chờ ở trước hiên, liền hỏi:

"Giờ này rồi, em không về ký túc xá sao?"

Thịnh Dương lắc đầu, giọng rất nhẹ: "Không về đâu. Em về nhà."

Hướng Không hơi nhíu mày: "Ngày mai không phải đi thực tập sao? Không về ký túc xá nghỉ ngơi cho tiện."

Thịnh Dương cười, như đã nghĩ sẵn câu trả lời từ trước:

"Buổi sáng em dậy sớm, đạp xe thẳng đến chỗ thực tập luôn. Nên không cần quay lại ký túc xá nữa."

Hướng Không khựng lại: "Như vậy không mệt sao?"

"Không mệt." Thịnh Dương đáp ngay, không chút do dự.

Rồi cậu lại bổ sung, như sợ anh lo lắng:
"Với lại mấy hôm nay em chỉ cần sáng đi thực tập, chiều đến tiệm hoa, xong là về nhà nghỉ ngơi thôi, không đi đâu khác cả."

Hướng Không nhìn cậu một lúc lâu, giọng chậm lại: "Nhưng em chạy qua chạy lại như vậy... bố mẹ em có nói gì không?"

"Không ạ." Thịnh Dương cười. "Bố mẹ em biết em ở đây, còn bảo em nhớ ăn uống đầy đủ."

Hướng Không định nói thêm gì đó, nhưng nhìn vẻ thản nhiên và tự nhiên ấy, lời đến môi lại chậm rãi nuốt xuống.

Anh chỉ thở nhẹ một hơi: "Dù sao cũng đừng để bản thân mệt quá."

"Vâng." Thịnh Dương gật đầu rất ngoan.

"Em biết mà."

Gió tối lùa qua con phố nhỏ, mang theo mùi hoa còn vương trong không khí. Đèn đường bật sáng, ánh sáng vàng dịu trải dài trên mặt đất.

Thịnh Dương dắt xe vào cổng, quay đầu lại vẫy tay:

"Không Không nghỉ sớm nhé."

"Ừm." Hướng Không đáp, rồi cũng quay vào trong nhà.

Thịnh Dương đứng tại chỗ nhìn theo bóng dáng anh khuất sau cánh cổng, rất lâu sau mới đóng cổng lại. Trên môi vẫn là nụ cười dịu dàng.

Thứ bảy, trời âm u.

Mây xám đè thấp cả con phố, gió mang theo hơi nước lạnh lẽo quẩn quanh trong không khí. Khi Thịnh Dương đạp xe đến gần tiệm hoa thì cơn mưa rào bất chợt trút xuống, ban đầu chỉ lất phất vài hạt, nhưng chưa đầy một phút đã trở thành mưa lớn, hạt mưa nặng nề đập xuống mặt đường vang lên ràn rạt.

"Không Không!"

Thịnh Dương vội dắt xe vào dưới mái hiên, vừa né mưa vừa gọi lớn. Áo khoác còn chưa kịp mặc đã bị nước mưa thấm ướt gần nửa lưng.

Bên trong tiệm, Hướng Không và chị Hòa Lam đang cuống cuồng bê những chậu hoa còn đặt ngoài cửa vào trong. Trời đổ mưa quá đột ngột, hai người đều bị ướt, tóc và vai áo đều lấm tấm nước.

Nghe tiếng gọi, Hướng Không quay đầu lại.

"Dương Dương."

Thịnh Dương nhìn thấy anh đang ôm một chậu hoa lớn, vai áo đã ướt sẫm, liền chạy nhanh tới.

"Trời mưa to thế này, anh vào trong đi. Để em với chị Hòa Lam làm cho."

Hướng Không lắc đầu, vẫn không buông tay: "Ai lại để hai người làm thế. Ba người mỗi người một tay, nhanh hơn."

Thịnh Dương còn định nói tiếp, nhưng thấy anh đã cúi xuống bê tiếp chậu hoa khác, dáng vẻ nghiêm túc không cho phản bác, cậu đành cắn môi rồi cũng xắn tay áo phụ giúp.

Mưa ngoài kia vẫn xối xả, nước mưa theo gió tạt vào cửa, làm ướt cả vạt áo sau lưng Thịnh Dương.

Một lúc sau, chậu hoa cuối cùng cũng được đưa vào trong an toàn. Cửa kính khép lại, tiếng mưa bị chặn ngoài cửa, chỉ còn lại tiếng thở hơi gấp của ba người trong tiệm.

Thịnh Dương quay sang Hướng Không, nhìn anh từ trên xuống dưới, ánh mắt không giấu được lo lắng: "Không Không, anh ướt hết rồi. Có lạnh lắm không?"

Rồi cậu quay đầu gọi lớn: "Chị Lam, chị lấy cho em cái khăn với!"

"Có đây có đây!"

Chị Hòa Lam vội vào trong tìm, đưa ra một chiếc khăn khô. Chưa kịp trao hẳn sang, Thịnh Dương đã theo phản xạ giật lấy, đưa tay lên lau cho Hướng Không.

Hướng Không sững người.

Chiếc khăn chạm lên gò má anh, động tác quá nhanh khiến anh không kịp tránh. Anh theo bản năng đưa tay giữ lại mép khăn, giọng thấp xuống, có chút lúng túng:

"Anh... anh tự làm được..."

Lúc này Thịnh Dương mới giật mình nhận ra hành động của mình quá gần gũi, vội rụt tay lại.

"À... vâng, anh lau đi."

Hướng Không nhận lấy khăn, lau qua tóc, cổ và gương mặt. Nước mưa còn đọng lại khiến hàng mi anh ướt sẫm, da mặt hơi ửng đỏ vì lạnh.

Lau xong, anh quay sang nhìn Thịnh Dương, lúc này mới nhận ra áo cậu đã ướt gần nửa người, nước mưa thấm đậm ở lưng và tay áo.

Hướng Không khẽ cau mày: "Chị Lam, chỗ mình còn cái khăn nào nữa không?"

Chị Hòa Lam tìm thêm một lúc rồi áy náy lắc đầu: "Hết rồi em ạ, nãy chị tìm mãi mới có một cái đó thôi."

"Vậy..." Hướng Không chần chừ, trong tay vẫn cầm chiếc khăn đã dùng qua, nhất thời không biết nên nói gì.

"Không sao đâu." Thịnh Dương cười: "Em dùng cái này là được rồi."

Nói xong, cậu giật luôn chiếc khăn từ tay anh, không do dự đưa lên lau mặt, cổ và cả tóc.

Hướng Không khẽ hít vào một hơi: "Cái đó... anh đã lau qua rồi..."

"Không sao mà." Thịnh Dương cười hì hì: "Em không để ý đâu."

Nhưng Hướng Không thì để ý.

Nhìn chiếc khăn chạm lên da cậu, tim anh bỗng đập nhanh hơn bình thường một nhịp. Mùi hương quen thuộc của bản thân mình theo hơi ấm lan ra, khiến tai anh nóng lên lúc nào không hay.

Anh khẽ quay mặt đi, lòng bàn tay vô thức siết lại, như muốn che đi sự bối rối.

Còn Thịnh Dương, sau khi lau xong, vẫn cười vô tư như chẳng có gì xảy ra.
Chỉ có cậu biết, khi chiếc khăn áp lên mặt, mùi hương đào mật thoáng qua trong khoảnh khắc, tim mình đã mềm nhũn đến mức suýt nữa thì loạn nhịp.

Để xua đi sự gượng gạo, Hướng Không chủ động lên tiếng:

"Sao hôm nay thời tiết xấu thế này em còn đến đây?"

Anh nhìn ra ngoài cửa kính, mưa vẫn chưa có dấu hiệu ngớt.

"Lỡ đang đi đường gặp mưa to thì biết làm thế nào?"

"Không sao đâu, em có mang theo áo mưa mà." Thịnh Dương đáp ngay.

"Vả lại hôm nay thứ bảy, được nghỉ cuối tuần nên em có nhiều thời gian ở đây hơn."

Hướng Không thở nhẹ một hơi, lắc đầu bất lực: "Haiz... anh thật sự không nói nổi em rồi."

Thịnh Dương cười, ánh mắt nhìn anh dịu dàng: "Em chỉ sợ anh ở đây một mình mưa gió vất vả thôi."

Câu nói rất điềm nhiên, nhưng lại khiến Hướng Không khựng lại trong chốc lát.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip