𝐙𝐒𝐖𝐖•𝐍𝐠𝐨𝐚̉𝐧𝐡 𝐋𝐚̣𝐢, 𝐄𝐦 𝐕𝐚̂̃𝐧 𝐎̛̉ Đ𝐚̂𝐲!
Chương 38
Trong khoảng thời gian Thịnh Dương vừa phải nghiên cứu thạc sĩ, vừa phải tất bật với việc gây dựng doanh nghiệp, cậu gần như sống trong trạng thái căng thẳng kéo dài. Áp lực từ các dự án, những buổi họp nối tiếp nhau, cùng tiến độ nghiên cứu gấp rút khiến tinh thần và thể lực của cậu đều bị bào mòn không ít.
Mỗi khi mệt đến mức không chống đỡ nổi, nơi đầu tiên Thịnh Dương nghĩ tới luôn là tiệm hoa của Hướng Không.
Còn Hướng Không, dù không nói nhiều, nhưng lại quan sát rất kỹ. Chỉ cần thấy sắc mặt cậu không tốt, anh liền đưa người về nhà mình ăn cơm, để mẹ nấu những món dễ tiêu, bắt cậu nghỉ ngơi sớm. Có lần Thịnh Dương sốt cao ngay trong tiệm, Hướng Không gần như bỏ hết việc trong ngày hôm đó, ở bên cạnh chăm sóc cho đến khi cậu hạ sốt mới yên tâm.
Nhờ sự chăm sóc chu đáo ấy, Thịnh Dương mới có thể nhanh chóng hồi phục, tiếp tục lao vào guồng quay bận rộn của mình.
Chiều hôm đó, Hướng Không đang bày lại mấy chậu hoa mới nhập lên kệ thì nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc dừng xe trước cửa tiệm.
Đã gần hai tuần rồi anh không gặp Thịnh Dương.
Vừa nhận ra cậu, Hướng Không lập tức đặt chậu hoa xuống, vội vã chạy ra ngoài.
Chưa kịp nói gì, Thịnh Dương đã bước tới, chủ động ôm chặt lấy anh vào lòng.
Hướng Không hơi sững người, theo phản xạ đưa tay lên định đẩy ra, nhưng Thịnh Dương lại siết chặt hơn, giọng khàn khàn, mệt mỏi bên tai anh:
"Không Không... cho em ôm một chút."
Nghe ra được sự kiệt sức trong giọng nói ấy, Hướng Không khựng lại, cuối cùng cũng không đẩy cậu ra nữa, chỉ để yên cho cậu ôm chặt lấy mình.
Anh khẽ hỏi, giọng rất dịu dàng: "Dạo này công việc áp lực lắm sao?"
Thịnh Dương không trả lời ngay, chỉ hít sâu một hơi. Mùi đào mật quen thuộc quanh người Hướng Không chậm rãi bao phủ lấy cậu, như thể xoa dịu toàn bộ những mệt mỏi tích tụ suốt mấy tuần nay.
Hai tay cậu siết chặt sau lưng anh, vô thức vuốt nhẹ từ vai xuống đến eo.
Hướng Không bị ôm đến hơi khó thở, nhưng vẫn không nỡ đẩy cậu ra. Mùi gỗ thông trong không khí cũng dần đậm lên.
Anh vỗ nhẹ lên lưng Thịnh Dương, khẽ nói: "Không sao rồi, vào trong đi. Anh nấu gì đó cho em ăn."
Thịnh Dương khẽ gật đầu, lưu luyến buông anh ra.
Trên tầng hai của tiệm hoa là không gian sinh hoạt đơn giản, có bếp nhỏ, phòng ngủ và phòng tắm, đủ để Hướng Không ở lại vào những ngày bận rộn.
Anh để Thịnh Dương ngồi trên sofa nghỉ ngơi, còn mình thì mở tủ lạnh chuẩn bị nấu ăn.
Đang cắt rau thì bỗng có hai cánh tay vòng qua từ phía sau, ôm chặt lấy anh.
Hướng Không giật mình, vừa quay đầu thì chóp mũi đã chạm vào mũi Thịnh Dương. Hơi thở của cậu phả lên mặt anh, mang theo mùi gỗ thông quen thuộc, khiến nhịp tim anh vô thức loạn đi một nhịp.
"Dương Dương, em ra ghế ngồi đi, anh nấu một chút là xong."
"Em chỉ muốn ôm anh như thế này thôi."
Thịnh Dương tựa trán lên vai anh, giọng thấp xuống:
"Dạo này công việc thật sự rất áp lực... em mệt lắm. Mỗi tối đều nhớ đến anh, đều muốn đến gặp anh."
Hướng Không khẽ mím môi, nhẹ nhàng kéo tay cậu ra một chút: "Em ôm thế này anh không nấu ăn được. Ngoan, ra ghế ngồi đợi đi."
Giọng nói dịu dàng ấy khiến Thịnh Dương không đành lòng cãi lại, cuối cùng cũng chịu buông tay, quay về sofa ngồi chờ.
Không lâu sau, Hướng Không bưng đồ ăn ra đặt lên bàn.
"Em ăn thử xem, còn nóng đó."
Thịnh Dương cầm đũa lên nếm một miếng, lập tức cong mắt cười: "Ngon lắm. Đồ Không Không nấu là ngon nhất."
Hướng Không khẽ cười, rồi lại nhìn cậu một lúc: "Dạo này công việc thế nào, sao lại để bản thân mệt như vậy?"
"Bên công ty đang triển khai vài dự án để mở rộng thị trường, bên trường thì vẫn phải theo giáo sư làm nghiên cứu."
Thịnh Dương thở dài: "Cho nên thời gian này hơi quá tải một chút."
Hướng Không lo lắng nhắc nhở: "Dù bận thế nào cũng phải ưu tiên sức khỏe trước. Đừng ép bản thân quá."
Thịnh Dương nhìn anh, ánh mắt chợt dịu xuống: "Thật ra mấy việc đó không phải thứ khiến em mệt nhất."
Hướng Không ngẩng lên nhìn cậu.
"Thứ khiến em đau đầu nhất là mỗi khi mệt mỏi... mà không có anh ở bên."
Thịnh Dương ghé bên tai anh khẽ nói: "Không Không, em rất nhớ anh."
Cậu đặt đũa xuống, nghiêng người dựa vào vai Hướng Không.
Hướng Không không nói gì, chỉ lặng lẽ để cậu dựa vào, bàn tay đặt trên đầu gối khẽ siết lại.
Những lời tâm tình như thế, Hướng Không đã nghe không biết bao nhiêu lần.
Mỗi lần Thịnh Dương đến, cậu đều ôm chặt lấy anh, thì thầm bên tai những lời dịu dàng và chân thành. Cậu chưa từng che giấu sự nhớ nhung, cũng chưa từng keo kiệt trong việc bày tỏ tình cảm của mình.
Còn anh thì khác, không phải là không cảm động, càng không phải là không rung động. Trái lại, mỗi một lần bị cậu ôm như thế, tim anh đều không thể khống chế mà loạn nhịp, từng chút từng chút một, giống như bị kéo về phía người kia không sao cưỡng lại được.
Nhưng chính vì vậy, anh lại càng không dám tiến thêm một bước.
Anh sợ mình sẽ lại vô tình trở thành gánh nặng kéo cậu chậm lại trên con đường đang rộng mở phía trước. Sợ đến một ngày nào đó, khi cậu phải đứng trước những lựa chọn quan trọng của tương lai, sự tồn tại của anh sẽ trở thành thứ khiến cậu do dự.
Cho nên anh chỉ có thể giữ lấy khoảng cách mong manh ấy, không dám đáp lại, không dám vượt qua ranh giới, không dám để bản thân thật sự bước vào vị trí mà cậu đã âm thầm chừa sẵn cho mình.
Bởi vì anh thà đứng ở bên cạnh, lặng lẽ chăm sóc và chờ đợi, còn hơn trở thành lý do khiến Thịnh Dương phải chùn bước.
Sau khi công ty dần đi vào quỹ đạo ổn định, những dự án do Thịnh Dương phụ trách cũng liên tiếp mang lại lợi nhuận, cậu cuối cùng cũng có thể tự mua nhà, mua xe cho bản thân, từng bước xây dựng cuộc sống độc lập và vững vàng.
So với trước kia, cậu đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Nhưng có một điều chưa từng thay đổi, đó là người mà cậu muốn chia sẻ tất cả những thành tựu ấy.
Ngày 05 tháng 8, sinh nhật của Hướng Không.
Ngay từ sáng sớm, Thịnh Dương đã xuất hiện ở tiệm hoa, trong tay ôm một bó hoa hồng lớn được gói cẩn thận, phía sau còn có túi quà đựng đồ dưỡng da dành riêng cho Omega mà cậu đã chọn rất lâu.
"Không Không, chúc mừng sinh nhật anh."
Hướng Không hơi sững người, rồi bật cười: "Em lại mua nhiều như vậy làm gì."
"Ngày đặc biệt thì phải đặc biệt một chút."
Thịnh Dương cười, ánh mắt cong lên: "Hôm nay em dẫn anh đi chơi."
Buổi tối hôm đó, hai người cùng nhau đi ăn, đi dạo, chụp ảnh, giống như rất nhiều cặp đôi bình thường khác, chỉ là giữa họ vẫn luôn tồn tại một khoảng cách mong manh, chưa có danh phận.
Khi xe dừng lại trước cổng nhà Hướng Không, không khí trong xe bỗng nhiên trở nên yên tĩnh.
Hướng Không đã tháo dây an toàn, quay sang nhìn cậu: "Cảm ơn em, hôm nay anh rất vui."
Thịnh Dương gật đầu, nhưng lại không mở cửa xe.
Cậu nhìn Hướng Không, môi mấp máy mấy lần, dường như muốn nói gì đó, nhưng lại do dự.
"Em... có chuyện muốn nói với anh..."
Giọng cậu thấp xuống, rõ ràng có chút căng thẳng.
Hướng Không khẽ ngồi thẳng lại, chờ đợi.
Nhưng Thịnh Dương lại im lặng rất lâu. Thời gian trong xe trôi qua chậm đến mức gần như có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch.
Hơn nửa tiếng sau, cuối cùng cậu mới lấy hết dũng khí, quay sang nhìn thẳng vào mắt anh:
"Anh... đồng ý làm bạn trai em nhé?"
Nói xong, Thịnh Dương vội vàng lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhung màu đỏ sẫm, mở ra trước mặt anh. Bên trong là một chiếc nhẫn được thiết kế tinh xảo, đơn giản nhưng rất đẹp.
Hướng Không hoàn toàn sững sờ, mắt mở to nhìn cậu, trong đầu gần như trống rỗng.
"Không Không, em muốn ở bên cạnh anh."
Giọng Thịnh Dương hơi run, nhưng rất kiên định: "Em muốn được làm người đàn ông của anh, muốn chăm sóc anh, muốn cùng anh đi tiếp quãng đường sau này."
Tim Hướng Không đập mạnh đến mức gần như đau nhói.
Anh rất rõ ràng mình rung động, rất rõ ràng mình cũng thích người trước mặt, nhưng cùng lúc đó, nỗi lo trong lòng lại kéo anh trở về hiện thực.
Anh sợ mình sẽ trở thành điểm cản trở khiến Thịnh Dương bị thụt lùi. Sợ đến một ngày, khi cậu đứng trước những cơ hội lớn hơn, sự tồn tại của anh sẽ trở thành điều khiến cậu do dự. Càng sợ hơn, nếu một ngày nào đó người này rời đi, anh sẽ không đủ mạnh mẽ để chịu đựng thêm một lần tổn thương nữa.
Hướng Không mím chặt môi, rất lâu sau mới khó khăn cất tiếng:
"Anh... xin lỗi, Dương Dương... anh vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng..."
Ánh mắt Thịnh Dương khẽ tối lại trong khoảnh khắc.
Nhưng có lẽ trong lòng cậu đã sớm đoán được kết quả này, cho nên rất nhanh đã điều chỉnh lại cảm xúc, cố gắng mỉm cười.
Cậu thu chiếc nhẫn lại, rồi đưa tay nắm lấy tay Hướng Không, giọng dịu dàng:
"Không sao đâu, Không Không, là do em hơi vội, em sẽ đợi anh."
Hướng Không siết chặt tay cậu, trong lòng vừa đau vừa áy náy: "Anh xin lỗi..."
Thịnh Dương lắc đầu, đưa tay lên chạm nhẹ vào má anh, ngón tay cái khẽ vuốt qua gò má:
"Anh không cần xin lỗi, anh không có lỗi gì cả. Em nói đợi, thì em nhất định sẽ đợi. Bởi vì em yêu anh, Không Không."
Nói xong, cậu nghiêng người tới, hôn nhẹ lên trán anh một cái rất nhanh, rồi lập tức ngồi thẳng dậy, không dám nhìn phản ứng của anh thêm nữa.
Hướng Không ngẩn người trong vài giây, tim vẫn còn chưa kịp bình ổn.
Một lúc sau anh mới khẽ nói: "Cũng muộn rồi, anh vào nhà đây. Em cũng mau về nghỉ ngơi đi."
"Ừm."
Thịnh Dương gật đầu: "Anh ngủ ngon."
Hướng Không mở cửa xe bước xuống, đứng nhìn chiếc xe một hồi rồi mới quay người vào nhà.
Còn Thịnh Dương sau khi lái xe vào sân nhà mình, lại ngồi yên trong xe rất lâu, tay đặt trên vô lăng, ánh mắt trầm xuống, không biết đang nghĩ gì.
Một lúc thật lâu sau, cậu mới mở cửa xe, bước vào nhà, mang theo cả sự kiên nhẫn và quyết tâm mà chính cậu cũng không định buông bỏ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip