Truyen1s.Vip

[Đam Mỹ - Xuyên nhanh] Vừa Kiêu Ngạo Xong Đã Quỳ Gọi Vợ.

CHƯƠNG 40

PhanToTo1412

CHƯƠNG 40: TÌNH YÊU HẸN MỌN CỦA KẺ TƯ SINH (11)

Lâm Trĩ đứng ở đầu ngõ, tai nghe mấy lời chửi thề thô tục của đám côn đồ, mãi đến khi thấy bóng bọn chúng đã chạy xa tít tắp mới chậm rãi bước tới.

Bên trong con ngõ u tối, Hoa Trữ với thân hình lung lay sắp sụp, gương mặt đầy rẫy những vết thương rách nát đang ra sức chống đỡ vào bức tường gạch cũ kỹ, rồi từ từ ngã khụy xuống đất.

Theo bản năng, Lâm Trĩ vội vàng lao đến đỡ lấy người nọ: "Này! Anh có sao không hả? Sao đi đâu cũng gây chuyện chuốc họa vào thân thế, có cần tôi gọi xe cứu thương không?"

Cậu vừa lóng ngóng rút điện thoại ra, còn chưa kịp bấm số thì bàn tay đã bị Hoa Trữ thình lình giữ chặt lại.

"Không... Không cần xe cứu thương đâu."

Hoa Trữ mượn lực ôm ghì lấy bả vai mảnh khảnh của Lâm Trĩ, gã đột ngột hít sâu một hơi, thứ hương thơm ngọt ngào, dễ chịu trên người thiếu niên tức khắc tràn ngập khoang mũi. Chẳng biết tự bao giờ, gã đã hoàn toàn trầm luân và nghiện nặng thứ mùi hương đặc trưng này, nó lúc nào cũng như có ma lực gãi đúng chỗ ngứa, điên cuồng câu dẫn gã.

Lâm Trĩ khẽ nhíu mày, có chút mất tự nhiên né tránh hành động có phần quá mức thân cận này của Hoa Trữ. Cậu bất mãn mắng mỏ: "Ngu chết đi được! Bọn chúng ra tay đánh anh, anh không biết đánh trả lại à?"

"Bọn họ đông người quá, Chi Chi... Đau." Hoa Trữ dùng chất giọng nghẹn ngào, khàn đặc nói: "Tôi chỉ là ra ngoài tìm cái gì ăn tối, bọn họ liền hung hãn trói tôi lôi vào đây, Chi Chi... chuyện này không phải lỗi của tôi."

Diện mạo lúc này của gã hệt như một chú chó hoang tội nghiệp, trung thành đang cố gắng vẫy đuôi hướng về phía chủ nhân để cầu xin một chút thương hại. Thật là hiếm thấy.

Trước đây, thái độ của Hoa Trữ đối với Lâm Trĩ lúc nào cũng lạnh lùng, xa cách, chẳng biết có phải vì hôm nay bị người ta tẩn cho một trận ra trò nên mới đột nhiên nhớ đến lòng tốt của cậu hay không.

Lâm Trĩ thầm nghĩ đây chính là cơ hội ngàn năm có một để cậu ban phát cho gã đại phản diện này một chút hơi ấm tình thương. Biết đâu chỉ cần một chút ngọt ngào bố thí này thôi, gã đại phản diện sẽ lập tức thuần phục mà trung thành vẫy đuôi với cậu thì sao?

"Anh..."

Để nói là đau lòng thì Lâm Trĩ cũng không hẳn, thế nhưng cái xuất thân ti tiện này vốn dĩ đâu phải do Hoa Trữ tự mình lựa chọn. Nghĩ đến cái thiết lập nhân thiết kiêu kỳ của nguyên chủ, Lâm Trĩ đương nhiên không thể thốt ra những lời hay ý đẹp nhẹ nhàng.

Cậu hứ một tiếng, mỉa mai: "Là do bản thân anh hèn mọn, yếu ớt nên mới bị những kẻ đó đè đầu cưỡi cổ khi dễ mà thôi."

Hoa Trữ ở trong bóng tối lần mò tìm kiếm bàn tay của Lâm Trĩ, sau đó cố chấp áp chặt lòng bàn tay cậu lên gò má rách nát của mình: "Bọn họ... bọn họ vừa nãy còn cầm dao rạch mặt tôi." Giọng gã đáng thương vô cùng.

Nhìn thấy một gương mặt tuấn tú, góc cạnh như vậy lại bị hủy hoại, Lâm Trĩ lần này là thật sự dấy lên cảm giác xót xa. Dưới ánh đèn đường u ám, cậu nhìn thấy những vệt máu tươi đang rỉ ra từ gò má Hoa Trữ, mùi máu tanh nồng hòa lẫn với mùi bùn đất và hương gỗ mục cũ kỹ của con ngõ nhỏ.

Lâm Trĩ nhíu chặt mày, ngón tay khẽ miết nhẹ lên vết thương của gã một cái, trầm giọng ra lệnh: "Về phòng ký túc xá."

Cậu vươn tay kéo cánh tay của Hoa Trữ đặt lên vai mình, tính toán sẽ cõng gã về. Thế nhưng sau vài giây gồng mình cố gắng, cậu bàng hoàng nhận ra với cái thân hình nhỏ bé này, cậu căn bản là cõng không nổi một gã cao lớn, vạm vỡ như gã.

Tình huống bỗng chốc trở nên vô cùng sượng sùng, Lâm Trĩ thẹn quá hóa giận gắt lên: "Ngày nào cũng ăn cho lắm vào làm cái gì không biết, tự mình đi đi!"

"Xin lỗi cậu... là lỗi của tôi, Chi... Chi Chi." Hoa Trữ gian nan thốt ra từng tiếng rên rỉ đau đớn.

Khu vực này cách trường học một khoảng khá xa, Lâm Trĩ đành phải ngoắc một chiếc taxi, bảo tài xế chạy vòng đến cái cổng nằm gần khu ký túc xá nhất rồi mới chật vật dìu được người về.

Suốt dọc đường đi, Hoa Trữ cứ bước một bước lại thở dốc một hơi, dáng vẻ yếu ớt phập phồng hệt như giây tiếp theo sẽ lập tức tắt thở mà chết. Thế nhưng, hệ thống đã tiến hành quét kiểm tra và báo cáo rằng Hoa Trữ thực chất chỉ bị thương ngoài da, hoàn toàn không ảnh hưởng đến tính mạng. Có điều do số lượng vết thương quá nhiều, cảm giác đau đớn là thật, nên Lâm Trĩ không còn cách nào khác ngoài việc phải đưa gã thẳng tiến đến bệnh viện trường.

Vẫn là vị bác sĩ quen thuộc lần trước. Vừa nhìn thấy Hoa Trữ mình đầy thương tích bước vào, bác sĩ Lục Thanh Hủ liền lập tức dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Lâm Trĩ, dù sao thì vị tiểu thiếu gia này cũng đã có tiền lệ bạo hành người khác trước đây.

"Sao lại ra nông nỗi này?" Lục Thanh Hủ vừa đeo găng tay vừa hỏi.

Lâm Trĩ hậm hực đáp: "Bị người ta chặn đường đánh, ngu hết thuốc chữa."

Hoa Trữ ngửa đầu khẽ kêu lên một tiếng đau đớn, trên gương mặt hoàn toàn là vẻ thống khổ và nhẫn nhịn tột cùng.

Nhưng thực tế, đống vết thương này đối với gã chẳng bõ bèn gì, so với những trận đòn roi thừa sống thiếu chết gã phải chịu đựng trước đây thì còn kém xa. Thậm chí trước khi Lâm Trĩ xuất hiện, chính tay gã đã đánh cho đám côn đồ kia răng rơi đầy đất, đầu một nơi máu chảy thành dòng.

Thế nhưng ngay khi nhìn thấy bóng dáng Lâm Trĩ chạy tới, gã đã buộc phải dừng tay, chủ động biến mình thành kẻ yếu thế. Gã phải làm vậy để Lâm Trĩ nhìn thấy, để cậu thương hại gã, dung túng cho gã, và rồi sẽ tình nguyện ở bên cạnh chăm sóc cho gã.

Lục Thanh Hủ một bên chuẩn bị dụng cụ y tế, một bên trầm giọng nhắc nhở: "Cậu bạn này, dùng bạo lực đánh người là không đúng đâu. Nếu cậu còn tiếp tục tái diễn hành vi này, tôi buộc phải báo cảnh sát đấy."

Lâm Trĩ: "???"

"Ai thèm đánh gã chứ!" Lâm Trĩ tức tối mắng một câu, cuối cùng đến nhìn cũng không buồn nhìn nữa: "Đau chết gã đi cho rảnh nợ."

Nói xong, cậu dứt khoát quay lưng lại, hậm hực ngồi phịch xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh mà hờn dỗi.

Tức giận sao? Tức giận mới chính là một điềm báo tốt, điều đó chứng minh Lâm Trĩ đã bắt đầu để tâm đến gã rồi.

Lục Thanh Hủ dùng tăm bông thấm nước thuốc sát trùng bôi lên miệng vết thương, nhẹ giọng bảo Hoa Trữ ráng nhịn đau một chút. Thế nhưng Hoa Trữ căn bản chẳng hề cảm nhận được chút đau đớn da thịt tầm thường đó, ánh mắt gã lúc này chỉ chăm chú khóa chặt vào cái gáy trắng ngần của Lâm Trĩ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy thỏa mãn, vặn vẹo.

Chút đau đớn này thì thấm thía gì chứ. Nếu ngày hôm nay đám người kia ra tay tàn nhẫn hơn một chút, đánh gã đến mức tàn phế, liệu có phải vị thiếu gia này sẽ vừa lớn tiếng mắng nhiếc vừa khóc lóc đau lòng vì gã hay không? Hoa Trữ thậm chí còn hận không thể tự tay rạch thêm vài nhát trên người mình ngay lúc này, chỉ để được nhìn thấy thần sắc lo lắng, xót xa hiện rõ trên gương mặt của Lâm Trĩ.

"Cậu bạn này, tôi hỏi cậu một lần nữa, có cần tôi giúp cậu báo cảnh sát không? Nếu cậu cứ liên tục bị người ta bắt nạt, ức hiếp mà không chịu phản kháng, sau này tình hình sẽ chỉ ngày một tồi tệ hơn thôi."

Lục Thanh Hủ vừa ngước mắt lên liền thình lình bắt trọn nụ cười quỷ dị trong đôi mắt của Hoa Trữ. Ánh mắt đó tràn ngập niềm vui sướng điên cuồng khi đạt được mục đích, gã cứ thẳng lăng lăng nhìn chằm chằm vào tấm lưng đơn bạc của thiếu niên đang giận dỗi quay đi.

Bác sĩ Lục Thanh Hủ khẽ nhíu mày, trực giác nhạy bén của một người trưởng thành cho anh biết chuyện này có gì đó vô cùng bất thường.

Hoa Trữ lúc này đã nhanh chóng rũ mắt che giấu cảm xúc, gã nhẹ giọng đáp: "Không cần đâu bác sĩ, đây là chuyện riêng của tôi."

Hoàn toàn không có một chút tủi nhục hay thống khổ nào của một kẻ vừa bị bạo hành, ngược lại trên mặt hắn còn vương vấn ý cười đầy âm hiểm. Lục Thanh Hủ thực sự không tài nào hiểu nổi, mỗi lần Hoa Trữ đặt chân đến đây đều là mình đầy thương tích, nhưng gã chưa bao giờ lộ ra vẻ đau khổ, buồn bã.

"Xong chưa vậy?" Lâm Trĩ không kiên nhẫn lên tiếng thúc giục, tấm lưng vẫn dứt khoát quay về phía hai người họ.

Lục Thanh Hủ buông dụng cụ xuống: "Xong rồi, mấy ngày tới nhớ kiêng nước, chú ý đổi thuốc đúng giờ."

"Phiền phức."

Lâm Trĩ nhanh chóng đi thanh toán tiền viện phí, sau đó chẳng thèm ngoảnh đầu lại mà rảo bước thẳng ra khỏi cổng bệnh viện trường, bỏ mặc Hoa Trữ với cái chân khập khiễng đang lầm lũi bám theo phía sau.

Mối quan hệ giữa hai người họ trông vô cùng vi diệu và kỳ quặc. Cậu sinh viên có vóc dáng nhỏ nhắn hơn thì lúc nào cũng oang oang cái miệng, dùng ngữ khí cực kỳ gắt gỏng, bất thiện để ra lệnh cho gã sinh viên cao lớn kia. Còn về phần gã cao lớn kia, dáng vẻ hệt như mắc chứng cuồng ngược, bị người ta xem như chó mà sai bảo nhưng vẫn cam tâm tình nguyện quỳ rạp dưới chân chủ nhân.

Lục Thanh Hủ nhìn theo bóng lưng hai người họ, khẽ lắc đầu ngán ngẩm. Thế nhưng trong một khoảnh khắc bừng tỉnh, anh chợt nhớ lại khóe môi hơi sưng đỏ của Lâm Trĩ, cùng với những vết tích mập mờ ẩn hiện nơi dưới chân cổ áo thiếu niên lúc nãy. Nếu anh đoán không lầm thì những dấu vết đó... chính là dấu hoan ái sau một trận mây mưa kịch liệt để lại.

Hai người này... rốt cuộc là có quan hệ gì với nhau chứ?

【 Hàn Ngộ 】: Lâm Trĩ, em đừng tự hạ thấp và chà đạp bản thân mình như thế nữa. Đúng là anh không thích em, nhưng chúng ta dẫu sao vẫn là bạn bè từ nhỏ. Những chuyện phóng túng đó của em anh sẽ không hé răng nửa lời với chị gái em đâu, nhưng em đừng tiếp tục làm ra loại chuyện như vậy nữa, thực sự rất ghê tởm.

Thời điểm Lâm Trĩ nhìn thấy dòng tin nhắn này thì cậu đã đi bộ trở về tới phòng ký túc xá. Cậu tùy tiện ném điện thoại lên bàn rồi lôi quần áo đi vào phòng tắm, tiếng nước xả xối xả vang lên ngay sau đó.

Một bàn tay với những ngón tay thon dài, gầy guộc thình lình vươn ra cầm lấy chiếc điện thoại trên bàn. Hoa Trữ khẽ hồi tưởng lại dãy mật mã mà gã từng lén ghi nhớ mỗi khi Lâm Trĩ nhập vào trước mặt mình, gã không chút do dự bấm phím mở khóa. Màn hình lập tức sáng lên.

Giao diện tin nhắn của Lâm Trĩ vô cùng dày đặc, Hoa Trữ chỉ lướt mắt nhìn qua một lượt, hầu hết đều là những dòng tin làm quen vô thưởng vô phạt không đáng bận tâm. Cho đến khi ánh mắt gã dừng lại ở cái tên Hàn Ngộ.

Đầu ngón tay gã thoăn thoắt gõ phím, mạo danh gửi đi một dòng tin nhắn:

【 Lâm Trĩ 】: Bớt tự mình đa tình đi, tôi có bạn trai rồi, phiền anh sau này đừng vác mặt đến quấy rầy cuộc sống của tôi nữa.

Phía bên kia gần như ngay lập tức gửi lại tin nhắn phản hồi trong vài giây:

【 Hàn Ngộ 】: Em có biết mình đang nói cái gì không hả?! Thằng đó là ai?!

Hoa Trữ lạnh lùng gạt ngón tay, trực tiếp bấm cúp ngang cuộc gọi đang gọi đến của Hàn Ngộ, sau đó thẳng tay xóa sạch mọi thông tin liên lạc, thẳng tay kéo số điện thoại lẫn tài khoản của anh ta vào danh sách đen (block).

Ánh màn hình điện thoại le lói phản chiếu đôi mắt tối tăm, sâu hoắm hệt như đầm nước lạnh của Hoa Trữ, nơi khóe môi gã chậm rãi treo lên một nụ cười đầy châm biếm, lạnh lẽo.

Thế thân? Đúng là nực cười.

Hoa Trữ tiếp tục thản nhiên lật xem các thư mục khác trong điện thoại của Lâm Trĩ, ngày thường ngoại trừ mấy việc ăn chơi, tụ tập tiêu tiền của một thiếu gia ra thì cũng chẳng có thông tin gì hữu ích. Cho đến khi gã bấm mở mục album ảnh, một bức ảnh chụp chung thình lình thu hút trọn vẹn sự chú ý của gã.

Trong ảnh, Lâm Trĩ đang hướng về phía ống kính camera giơ ngón tay chữ V (hiệu tay cheeese), bờ môi đỏ mọng hơi mím lại tạo nên một nụ cười đầy câu dẫn mê người, trên đôi gò má trắng nõn như gốm sứ vương vấn một vệt ửng hồng tự nhiên. Góc chụp có lẽ là ở trong phòng ngủ của cậu, ánh đèn từ một bên hắt sang làm tôn lên những đường nét minh diễm, cuốn hút đến nghẹt thở trên gương mặt thiếu niên.

Đầu ngón tay Hoa Trữ khẽ vuốt ve mơn trớn trên màn hình, xúc cảm hệt như gã đang được trực tiếp chạm tay vào làn da mềm mại của Lâm Trĩ vậy.

Hoa Trữ thẳng tay nhấn nút chuyển tiếp bức ảnh này sang máy của mình, sau đó động tác vô cùng nhanh nhẹn, dứt khoát xóa sạch mọi dấu vết lịch sử tin nhắn vừa thực hiện để đưa chiếc điện thoại trở về trạng thái ban đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip