|6|•
Chap này là kể tóm tắt để mau chóng đi tới cốt truyện chính nhé mọi người. Chứ thấy viết từ từ thế này chắc đến tận chap 20 luôn quá:(
____________________________________
Thế là má nó trôi qua gần nửa năm, cô và Akane từ người quen nâng cấp lên làm bạn bè thân thiết, cô còn gặp cả Dừa-bạn thân em trai và Seishu-em trai của chị nữa. Cả hai đứa nó dễ thương cực, nhưng mà Dừa thì thích Akane còn Seishu lại thích Dừa mà lại chẳng biết.
Cô vừa muốn ship KokoKane vừa muốn ship KokoShu, nên cô đau lòng lắm. Chẳng lẽ lại chơi 3p:)??
Nhưng mà chuyện đó không còn quan trọng nữa, nhà của Akane cùng Seishu bị cháy, Dừa đã cứu được Seishu nhưng Akane thì không. Chị bị bỏng toàn cơ thể và phải cần 40 triệu yên mới có thể cứu cô, Tojirou nhiều lần cạy két sắt nhà con bạn thân của mình nhưng không thành, lúc nào cũng lên phường uống trà chờ Shinichirou lên xích cổ lôi đầu về.
Thế là vì cái củ kẹc nào đó mà con bạn thân của cô- Kanari nó lại cảm động trước tình mẫu tử-- tình bạn của hai người thế là nó đồng ý cho cô cạy két nhà mình, còn quay phim lại nữa.
Nhưng cái vui ở đây không phải ở chỗ đó, mà là Dừa trong thời gian cố kiếm tiền để cứu lấy Akane, đã phát giác ra tình cảm của nhóc đối với Akane chỉ là mến mộ, chứ không phải yêu. Nhưng mà cậu nhóc vẫn kiên trì tỏ tình với Akane thế là bị chị cho một phát dao ngay tim. -Chị chỉ coi em là em trai- Cô đã cười thẳng mặt cậu nhóc suốt ngày hôm đó. (Dù cô là kẻ đã nói cho Akane biết tình cảm mà Seishu dành cho cậu và hợp tác với chị đẩy thuyền KokoShu.)
Thế là tóm tắt được một việc, phần còn lại là cô vừa phát hiện ra thằng Izana nó đi vô trại rồi:)
Đúng vậy, nó ăn cái đéo gì mà vô trại cải tạo mẹ nó rồi. Hôm qua cô vừa đến thăm nó luôn đấy, nó còn chỉ ngón giữa thẳng mặt cô luôn đây mà.
Nghe nó kể thì là giết người rồi vào hay gì đấy, đauma mày có biết tao nhục cỡ nào không? Djtme thằng em mình vô trại tao không nhục nhưng mày dùng cái ánh mắt muốn giết tao ấy khiến tao muốn dọng vào mặt mày một cái lắm luôn. Nếu không nhờ anh Shin chặn có khi có thảm sát trong đấy thật rồi, nhớ mặt mày đấy Izana!
Nhưng mà có một tin vui bù vào chỗ ấy, đó là Mikey đã lập một băng đảng khác tên là Tokyo Manji Gang. Với phần lớn là bạn bè của em ấy làm thành viên chủ chốt.
Như cô nhớ thì có Bại, Dảken, Mít mẹ, Páchin và Kazu tỏa. Tổng trưởng là Mikey, ối nghe xong tự hào vãi loz.
Nhưng nó đéo vui được bao lâu thì tự nhiên hôm trước sinh nhật thứ 13 của Mikey tầm 1 tuần, thằng Bại với Kazu tỏa nó đến chôm xe tiệm của anh Shinichirou. Rồi djtme đập đầu ổng, lúc đó cô vừa đem đồ ăn đến thì bắt gặp, chạy lại đẩy thằng Kazu ra rồi sơ cứu cho anh.
_________________
-Tonee, chị đem đồ ăn đến cho anh Shin giúp em, có trễ quá thì ngủ lại đấy luôn cũng được.- Ema trên tay cầm đồ ăn đưa cho cô, Tojirou gật đầu vui vẻ. Ngồi trên con Kawasaki Z1000 phóng như bay đến tiệm của anh.
Lúc dừng xe, khó hiểu nhìn cửa tiệm tự nhiên lại bị mở khóa. Cô chỉ nghĩ rằng anh Shin đi ra ngoài mà quên khóa cửa nên tự nhiên bước vào, anh mà ngờ... Vừa vào liền thấy thằng Bại đang đứng đối lưng với cô và đối diện là anh Shin, sau lưng có thằng loz nào đó mà cô đéo thấy mặt đang cầm một cây gì đó chạy tới chỗ anh.
Cô vừa nghe một tiếng 'Binh!' thì sợ hãi chạy đến đẩy kẻ đó ra, cúi người sơ cứu đầu của anh. Có lẽ là vì nhìn thấy anh mà lực đập của Kazu đã giảm đi đáng kể.
Anh Shin vẫn còn thở, nhưng là thở thôi thóp chứ không thở nhẹ đều đều như mỗi ngày. Tojirou gần như khóc lên, y hệt như lúc trong giấc mộng đó, Shinichirou chết bởi bị một kẻ lạ mặt đập vào đầu.
-Mày... Mày... Kazu tỏa... Mày làm cái đéo gì thế?!!- Cô sợ hãi cố gắng chặn miệng vết thương lại, đập từng nhịp lôi kéo nhịp tim của anh tiếp tục hoạt động.
-Mày... Con mẹ mày!!-
Cảnh sát cùng xe cứu thương tới, nhờ cô đã kịp thời sơ cứu khiến cho Shinichirou may mắn qua khỏi, chỉ có điều anh phải tạm thời lâm vào hôn mê có khả năng không tỉnh được. Kazu thì nhận tội rồi vào trại cải tạo, Bại được thả ra, và lúc mà cô lên xe cứu thương cùng anh Shin, cô chắc chắn đã nhìn thấy Mikey ở đó, bên cạnh Baji...
Anh Shin lâm vào hôn mê sâu, cô liền lén lút đem theo anh cùng tiền mà Kanari hỗ trợ ra khỏi Nhật, tìm mọi cách khiến anh tỉnh dậy.
Ông nội, Ema cùng Mikey biết tin cô cùng Shinichirou mất tích, đã tự cho rằng anh đã chết và cô vì không tin vào sự thật mà tự sát cùng anh. Cả hai chết không thấy xác.
Trong đám tang của cô cùng anh Shin được làm chung với nhau, Baji không có mặt. Mikey lần đầu tiên khóc trước mặt mọi người, CB250T về tay Mikey và Kawasaki Z1000 thuộc về Ema.
Vậy đây là món quà mà chị cùng anh Shin tặng cho em à...
Hai người tốt thật đấy, nhưng sao nó lại khó chịu vậy cơ chứ?
Ở đâu đó trên thế giới, trong một căn nhà trắng. Có hai người cùng màu tóc đen đang ở bên trong.
-Shinichirou, anh biết gì không?- Cô ngồi bên cạnh giường, bên trên là một chàng trai với mái tóc đen như than và đôi mắt nhắm chặt, trong anh xanh xao và ốm yếu lắm. Nhưng mà Tojirou đã hứa sẽ bồi bổ cho anh sau khi anh tỉnh lại, rồi anh sẽ lại mập mạp và khỏe mạnh lại như xưa mà thôi.
-Anh mà không tỉnh lại, là em sẽ thất hứa với anh đấy.-
Tojirou lại lần nữa xử dụng thuốc an thần.
-Shinichirou... Mau tỉnh đi, Ema và Mikey vẫn đang đợi chúng ta đấy. Cả Takeomi nữa, ảnh đang rất đau buồn đó.-
-Anh mà nghe lời em thì mau mau tỉnh dậy đi... Em... Sắp không chịu nổi rồi.-
____________________
Trôi qua tầm hai năm, cô quay trở lại. Shinichirou dù vẫn còn hôn mê nhưng anh chắc chắn sẽ tỉnh nhanh thôi, vì cô đã tìm được một vị bác sĩ khiến cho anh rời khỏi hôn mê- thứ bây giờ chỉ còn là vấn đề thời gian.
-Thật nhớ Kawasaki Z1000 quá đi~- Cô nhảy nhót trên đường, nhớ lại khi ấy vì một phút bồng bột mà vác xác anh Shinichirou chạy lên máy bay đi qua nước khác nhờ tiền hỗ trợ của Kanari. Thì nghe nó kể rằng sau khi cô cùng anh Shin bỏ đi thì gia đình Sano cho rằng cô cùng Shinichirou đã chết, đã làm đám tang cho cô cùng anh. Nó nói rằng hôm đó Ema khóc lớn lắm, cả Mikey cũng là lần đầu tiên nó thấy em khóc. Tất cả thành viên cốt cán trong Touman ngoại trừ Bại cùng Kazu tỏa thì đều có mặt, hôm đó tất cả mọi người đều bị cô lừa một vố đau:)
Đứng trước cửa nhà Sano, cô không dám bước vào. Cảm giác hồi hộp trong lòng khiến tim cô đập thình thịch, chân cứ đưa đến rồi lại rúc ra tận 5 phút đồng hồ.
Thế là cô đứng như trời trồng ở đó một lúc lâu, vừa định quay đầu bỏ về thì bị một tiếng gọi khiến cô khựng lại.
-Tonee chan...?- Ema đứng sau lưng cô, tay cầm hai túi thực phẩm đã rơi xuống đất. Mặt cô bé bỡ ngỡ, nước mắt không tự chủ chảy xuống.
-Ema chan... Khụ... Lâu rồi không gặp, em đã trưởng thành rồi.- Ema nhào vào lòng cô khóc lớn, em nhớ chị Tojirou lắm, cả anh Shinichirou nữa. Khi nghe tin cả hai người mất cùng nhau còn chẳng thể thấy xác lần cuối đã khiến em đau đến nhường nào, có thể được lần nữa nhìn thấy cô thì Ema cũng mãn nguyện lắm rồi.
-Ema chan, chị xin lỗi vì đã bỏ mọi người đi như thế. Tha thứ cho chị nhé?-
-Em tha! Em tha thứ hết! Chị đừng đi đâu nữa, em sẽ tha thứ hết mà...- Cô bé sụt sịt trong lòng cô, ôm chặt không dám buông ra vì em sợ sau khi em thả tay, cô sẽ lần nữa biến mất.
-Chị sẽ không đi đâu nữa, em không cần lo.- Xoa mái tóc vàng nắng mềm mại, cô dịu dàng. Cô hiện tại đã là một cô gái 20 tuổi rồi, đéo còn cái thời trẻ trâu nữa mà cứ mở miệng là chửi thề.
-Ema chan, em không muốn đưa chị vào nhà sao?- Tojirou tay 'ôm công chúa' Ema, vừa phải giữ chắc cho cô đừng ngã vừa cầm hai bọc đồ ăn bước vào nhà. Ema vẫn còn sợ hãi vẫn chưa tin cô còn sống nên con bé không dám buông cô ra, cô cũng chỉ đành chấp thuận để con bé ôm chặt đến độ sắp ngạt thở chết. Vì đó là Ema của cô chứ không phải ai khác.
-Ema, Mikey cùng ông vẫn... Khỏe chứ?-
-Vẫn khỏe! Hai người họ vẫn khỏe Tonee chan.- Em nắm chặt tay của cô, mặt vui vẻ trò chuyện.
-Thật sự là chị vẫn chưa mất, và anh Shinichirou cũng vậy. Chị đã đưa anh ấy ra nước ngoài chữa bệnh.- Tojirou kể lại mọi chuyện cho Ema, con bé đã cảm động rơi nước mắt. Vì hai người thân mà cô đã cho là chết thật chất vẫn còn sống và vẫn rất khỏe mạnh.
-Này Ema chan, tự nhiên chị muốn chơi xỏ Mikey quá...-
-Em cũng vậy...:)- Cả hai nhìn nhau, đồng loạt mỉm cười gian xảo.
-Anh Mikey! Hôm nay anh bảo mọi người đến nhà chơi đi, em đang rất vui nên muốn làm một bữa thịnh soạn cho mọi người.- Ema tay cầm điện thoại bàn gọi điện cho Mikey, cậu ở bên kia nghe thế cũng chỉ gật đầu không chút nghi ngờ thông báo cho cả bọn.
-Ken-chin! Takemichy! Hôm nay đến nhà tao ăn đi, Ema nói con bé muốn đãi mọi người một bữa. Cả mấy thằng kia nữa.- Mikey quay lại chỗ mọi người la lớn.
-Tao đi, cũng lâu rồi không đến nhà mày.- Kawata Nahoya có tên gọi khác là Smiley cười nói.
-Như anh trai!- Em trai song sinh của Smiley, Kawata Souya- Angry cũng tức giận(?) nói.
-Tao cũng đi.- Draken.
-Nếu Ema chan đã mời thì tất nhiên là được.- Takemichi.
-Tao đi cùng với, Baji-san thì sao?-
-Bảo Ema làm món peyoung cho tao cùng Chifuyu nhé!-
-Tao đi luôn, Hakkai mày đi không?- Mitsumama gật đầu, quay sang hỏi người bên cạnh.
-Em có việc bận rồi Taka-chan.- Hakkai núp sau lưng Mitsuya thều thào, nghe có hơi miễn cưỡng.
-Thôi mày im đi, nhát gái thì nói mẹ đi còn bày đặt.- Baji
-Tụi bây đừng cãi nhau nào.- Mitsuya
-Taka-chan, Baji ăn hiếp em...-
-Rồi rồi.-
-Vậy là ngoài Hakkai, ngũ phiên đội và tam phiên đội thì tất cả đều đi theo phải không?- Mikey chắc chắn hỏi lại.
-Ừ.-
-Ema, hôm nay có 8 người nhé! Đặt biệt đừng làm món peyoung, có người không thích ăn.-
-Ơ thằng chibi kia?-
-Im mồm đi Baji! Tao không phải là chibi!-
Ở trong phòng của Ema, Tojirou gặp rắc rối với việc trang điểm.
-Tonee, chị đi trang điểm cho trông giống người chết đi, nhớ thêm tương vào. Có lẽ họ sắp về rồi.- Ema cầm một cái váy trắng, tay thì cố làm rối mái tóc dài của cô.
-Rồi rồi, chị đi ngay đây, diễn tốt lên nhé Ema chan!-
P/s: Tôi đang tự hỏi có nên bẻ lái cho Shinichirou ngủm hay không:> Vì trong khi giao đấu với Thiên Trúc Kisaki đã giết Ema, trước đó cả Shinichirou và Baji đều đã chết nên mới khiến Mikey bắt đầu xuất hiện bản năng hắc ám.
P/s+1:À mà chắc tôi sẽ ra chap trễ hơn, vì bận học để thi và đang đợi xem coi Draken có sống lại hay không. Vì tôi đang đợi Ken bẻ lái cho Draken đập tim thở lại:)
P/s+2: Sau khi viết xong chap này được tầm 1 tuần thì tôi nghĩ lại chắc không cần bẻ lái cho Shinichirou chết mà cho một nhân vật khác ngủm:)
•End•
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip