Truyen1s.Vip

Drop...

Chương 37: Thứ mới lạ

codenameshi99

Một lời Dịch Viễn tuôn ra không ngừng chứng tỏ thân phận của Hướng Tử Liên, lại châm chọc bà ta già rồi rảnh rỗi không có việc làm lại đi gây chuyện, bên cạnh đó cũng nhắc bà ta đây là nhà họ mượn thôn trưởng để ở tạm, không có việc gì thì đừng đến đây gây chuyện, nhỡ đâu có người bên nhà thôn trưởng qua đây lấy đồ bắt gặp.

Lưu Tiểu Yến đứng trong phòng nghe thấy à trợn mắt há mồm, tuy biết đệ phu nói chuyện rất lợi hại đến mức có thể làm người ta tức chết ngay lập tức nhưng lần nào nàng nghe thấy thì từ đáy lòng đều cảm thấy cực kỳ khâm phục.

Nếu nàng cũng có thể nói chuyện lợi hại được như vậy thì tốt rồi, nhị nương sẽ không thể hở tý lại trút giận lên nàng, mọi người trong nhà mẹ đẻ sẽ không đến mức gặp nàng một lần lại mỉa một lần, cũng do nàng không biết cãi lại.

Đời này việc bốc đồng duy nhất mà nàng làm được cũng chỉ có duy nhất một lần nàng vứt bỏ sự rụt rè mà người con gái nên có để gặp mặt và gả cho A Hồng, mà đó cũng là lần duy nhất.

Cũng do nàng không giỏi tranh cãi nếu không thì cũng chẳng đến mức lần nào cũng bị bắt bẻ việc nàng được gả đi.

Nếu nói Lưu Tiểu Yến bội phục tài ăn nói của Dịch Viễn thì Hướng Tử Liên bên kia lại cực kỳ muốn xé nát cái miệng Dịch Viễn.

"Thằng nhãi ranh mồm miệng thật lưu loát, có tin hôm nay tao xé nát cái miệng mày hay không." Quả thực Hướng Tử Liên đang tức chết, căn bản là thằng nhãi này muốn đối đầu bà ta đến cùng, từ khi gả cho Dịch Phong thì chỉ có khi nhỏ là có thể khiến cho bà ta cảm thấy được chút thư thái, về sau khi nó lớn lên thì chẳng có ngày nào bà ta cảm thấy thư thái nữa, "Mày đúng là cái thứ không được dạy dỗ đến nơi đến chốn."

"Ha hả." Dịch Viễn cười lạnh, "Lời bà cũng thật có ý tứ, sao vậy, chỉ cho phép bản thân đi gây chuyện chứ không cho phép người ta cãi lại hả? Nói đến mất dạy thì, tôi thiệt chẳng dám so với nhị ca nửa đêm đi nhổ lúa non nhà người ta đâu, nhị ca được dạy dỗ thật là đến nơi đến chốn đó nha."

Muốn xé nát miệng cậu sao?

Tôi cũng muốn xem xem bà có cái bản lĩnh đó không?

Nói nhiều làm gì, chỉ cần bà dám động thủ cậu dám không ngại gọi cả thôn đến xem nhị nương khắc nghiệt như bà làm nương thế nào.

Đến lúc đó để coi bà ta đi đâu để tìm được con dâu cưới về.

Hướng Tử Liên giơ tay định bạt cho Dịch Viễn một phát mạnh, dám chọc vào nỗi đau của bà ta. Mấy ngày nay bà ta đang không vui vì chuyện này, ở nhà thì bị con trai oán trách, bị chồng bà lạnh mặt, ra ngoài thì bị người người chỉ trỏ, bị người ta nói đến mức giận đỏ người.

Vốn trước đó vừa mới bàn chuyện lấy vợ cho con trai xong, kết quả lại vì việc này mọi việc tan thành mây khói.

Bà ta vốn định đến đây để xả tức nào biết được thằng nhóc này vừa về đến liền chọt trúng chỗ đau của bà ta, không ngừng nói bà ta là mẹ kế, còn tỏ vẻ bà ta già rồi, bây giờ lại còn động chạm đến con trai bà ta nữa.

Nếu hôm nay không đánh chết thằng nhãi ranh này bà ta thề không mang họ Hướng nữa. (Lam: vậy bà chuẩn bị đổi họ đi =)) )

Dịch Viễn nghiêng người né, lòng nảy sinh tà tâm bảo: "Nhị nương à, hôm nay bà thử đánh tôi một cái xem, nếu hôm nay bà dám đánh tôi, tôi mà không báo cho trưởng thôn và chín vị trưởng lão thì tôi liền đứng đây cho bà đánh chết."

Thấy Hướng Tử Liên tức thở không nổi dừng tay lại, Dịch Viễn lạnh lùng nói: "Bà không thử sao? Thử để xem thôn trưởng sẽ nói gì? Xem chín vị trưởng lão sẽ nói gì? Ngược đãi coi trai của nguyên phối (vợ đầu), xem thử họ sẽ giúp bà hay giúp tôi đây."

Thôn Bình Cửu và thôn Kim Thạch nhà mẹ đẻ của nương Trang Cốc Sơn đều do trưởng lão nắm quyền cả. Cậu không tin Hướng Tử Liên dám động thủ với cậu.

Nói thật thì cậu cảm thấy bản thân cũng sắp nghẹn chết rồi. Từ nhỏ chẳng có người ngoài nào dám nói chuyện như thế với cậu cả, nếu dám đều bị cái miệng lợi hại của cậu dạy cho ngoan ngoãn hết.

Chỉ là từ khi đến đây, chỗ nào cậu cũng bị bà ta cản trở. Tuy ở đây không cần phải ngu hiếu nhưng lại không cho phép chuyện vãn bối đánh chửi trưởng bối xảy ra.

Nếu trưởng bối có sai thì hậu bối có thể cãi lại nhưng không thể đao thật kiếm thật, nếu mà làm thật thì mười vạn lý do đắp vào cũng chả thể bao biện được, kiểu gì người ta cũng sẽ nói bạn sai.

Nếu không thì cậu đâu có rãnh đứng đây luyện mồm với bà ta chứ! Đơn giản bạo lực lấy bạo chế bạo, đánh cho bà ta sợ để khỏi đến gây chuyện nữa.

Chắc là mấy hôm nay bà ta bị lời đồn đãi tròng thôn khiến bà ta phải nén giận, trong nhà là đương gia và con trai bà ta thương nhất, đương nhiên không thể trút giận rồi, bà ta vào thôn chỉ cần vừa há miệng đã bị bao nhiêu sỉ vả thế nên đành bỏ chạy đến nhà bọn cậu định trút giận lên cậu và chị dâu.

Chỉ là bàn tính này sai rồi.

Dịch Viễn cậu không phải là người bị mắng mà không đáp trả, không phải là một cái bánh bao mềm đứng yên cho người ta đánh.

Đừng nói gì cậu đến nguyên thâ còn dám cãi lại bà ta, chỉ là tài ăn nói không được như cậu thôi.

Nói đi nói lại cũng chỉ có mấy câu kia.

Hướng Tử Liên giận run tay, muốn bỏ qua đồn đãi bên ngoài mà đánh nát miệng thằng nhãi ranh này, đánh cho nó kêu cha gọi mẹ. Chỉ là bị thằng nhãi này nói như thế khiến bà ta cảm thấy có chút khiếp sợ.ợ

Bà ta không sợ thôn trưởng ngang hàng với bà ta, nhưng bà ta lại sợ các trưởng lão bên trên.

Thôn trưởng xen chân vào sẽ không làm khó bà ta, nhiều lắm là nói hai ba câu, sau đó lại truyền ra tiếng xấu, bị người trong thôn đồn đãi mấy ngày. Còn các trưởng lão thì khác, họ có thể nắm quyền sống chết của bà ta trong tay.

Dịch Viễn mặc kệ Hướng Tử Liên trong khiếp ngoài răn(là bả vẫn muốn chơi tới á) cậu không có thời gian để ở đây chơi gân cổ với bà ta.

Có thời gian rảnh không bằng đi chuẩn bị cái ấm thiết vừa mang về hôm nay cho xong, cậu còn trông cậy thứ này giúp cậu kiếm thêm, như vậy thì cậu có thể lộ ra chuyện bản thân có tiền với đại ca rồi.

Nói không chừng có thể vá lại trần nhà trước vụ thu.

Nếu cậu kết khế ước với Phong đại ca trước vụ thu thì chắc lúc đó đại ca sẽ không chịu để cậu làm nhiều việc, mà nhà thì cần tiền làm thuê trên trấn của đại ca mang về để sửa chữa, không biết đến khi nào mới có thể vá lại nữa.

Thế cậu nhận dịp vẫn chưa ký khế ước với Phong đại ca, kiếm chút tiền bằng những cách cậu có thể tự nghĩ ra mà không cần đưa lời nói dối, sau đó dùng số tiền này vá lại mái nhà.

Chờ cậu lập khế ước với Phong đại ca rồi thì chắc chắn đại ca sẽ không muốn thấy cảnh cậu đã qua nhà Phong đại ca rồi bị ủy khuất nên sẽ không gọi cậu về phụ giúp nhiều việc.

Vốn trước đó cậu định sẽ xây nhà sau vụ thu, lúc ấy chắc cũng đã tích gần đủ tiền. Nhưng vì chuyện cậu và Phong đại ca thành đôi nên cậu quyết định phải xây nhà xong trước khi hai người lập khế ước, nhưng mộng không thành, cậu vẫn suy nghĩ mãi, mà cũng may thay tìm được thêm cách kiếm tiền, còn có thể quang minh chính đại cho đại ca biết, đúng là ông trời giúp cậu mà.

Vốn Lưu Tiểu Yến chỉ trốn trong nhà nghe đệ phu và nhị nương cãi vã, nghe đệ ấy khiến nhị nương á khẩu nén giận mà trộm vui vẻ, không nghĩ đến nhị nương vậy mà muốn động thủ đánh đệ phu.

Như vậy thì nguy to.

Lưu Tiểu Yến quýnh lên, lập tức rời đi bằng cửa sau, nhà trưởng thôn ở gần đây, nàng nhớ đến điểm này liền chạy đi gọi người.

"Giỏi cho thằng nhãi ranh, phân gia xong thì lá gan mày lại lớn thêm, còn biết học cách uy hiếp người khác." Hướng Tử Liên cắn răng, sợ là hôm nay không thể trút giận lên thằng nhãi này rồi. Không nghĩ đến thằng nhãi này càng lớn càng không biết điều, lời nào cũng có thể khiến bà ta tức chết đi được.

Sớm biết vậy hồi nhỏ đã để cho nó chết đói, đánh cho nó chết, nào ngờ chỉ vì nhất thời mềm lòng (bà có hả) lại nuôi ra một đứa hư đốn chỉ biết chọc giận bà ta.

Vẫn do bà ta hiền quá mà.

Nếu lúc này Dịch Viễn biết trong lòng bà ta nghĩ gì chắc sẽ muốn quỳ cúng thắp nhan, hoặc là phun dầu thơm lên mặt cậu (không biết câu này nghĩa gì luôn ToT), đương nhiên là nếu nơi này có cái thứ gọi là dầu thơm.

Mềm lòng à? Tốt tính à? Bà ăn gì mà mặt dày quá vậy.

Tiếc là Dịch Viễn không có skill nhìn thấu suy nghĩ của người khác.

"Tôi cũng chẳng thèm uy hiếp bà, tôi chỉ cho bà biết kết quả cuối cùng thôi." Dịch Viễn đã bắt đầu có chút không kiên nhẫn, ghét bỏ đến mức không thèm thốt ra hai chữ nhị nương.

Thiệt tình bả làm cậu chậm trễ bao nhiêu thời gian, "Tôi nói nè, bà còn định ở đây chờ trưởng thôn đến xét xử à, hay là chờ tôi đi thôn Bình Cửu vấn an vị cửu cửu vẫn luôn hối thúc bà bán đất hả?" Đương nhiên là khi đến thôn Bình Cửu thì phận làm vãn bối như cậu đương nhiên phải ghé thăm các vị đức cao vọng trọng trong thôn rồi nhỉ.

Mà nếu gặp trưởng lão thì nhất định phải hàn huyên đôi ba câu, tâm sự việc nhà, lỡ không cẩn thận nói việc không nên nói thì.., hừm.

"Được được được." Hương Tử Liên nghiến răng nghiên lợi mà vẻ mặt cũng trở nên dữ tợn. Nhãi ranh mày chờ đấy, rồi sẽ có ngày tao cho mày đẹp mặt.

"Thằng nhãi ranh mày chờ đó." Hướng Tử Liên trút câu đe dọa cuối cùng rồi giận dữ đẩy mạnh cửa đi ra.

"Đi mạnh khỏe, không tiễn." Dịch Viễn khép cánh cổng đang đóng hờ lại.

Đứng từ xa thấy Lưu Tiểu Yến đang dẫn trưởng thôn đi về phía này bà ta lại càng đau gan.

Ai cũng muốn đối nghịch với bà ta cả.

"Được rồi, nhị nương cháu đi rồi, ta cũng nên về thôi." Đường Thái nhìn bóng lưng Hướng Tử Liên cảm thấy phiền không chịu nổi. Sao bà ta chẳng lúc nào chịu ở yên, suốt ngày tìm phiền toái cho ông.

Lưu Tiểu Yến cảm kích nói, "Đã làm phiền Đường đại thúc rồi."

"Không phiền đâu, lần sau nếu có việc cháu nhớ gọi ta." Đường Thái vẫy tay xoay người rời đi.

Lưu Tiểu Yến thấy thôn trưởng đi rồi liền phóng về phía Dịch Viễn kiểm tra trên dưới, thấy mặt cậu không bị thương mà quần áo trên người vẫn còn nguyên thì thở phào, mà cũng đừng bị đánh thật, đến lúc đó không chỉ nàng băn khoăn trăn trở mà A Hồng trở về chắc cũng sẽ đau lòng chết mất.

"Chị dâu có việc gì gấp không? Nếu không thì giúp đệ cái này với." Dịch Viễn vào nhà cầm ấm thiết ra, cái này vẫn còn thiếu quai xách.

"Được rồi." Lưu Tiểu Yến nhận đồ trên tay cậu, cảm thấy rất mới lạ, "Đây là gì, dùng thế nào?"

"Ấm nước." Dịch Viễn tìm một miếng gỗ đưa nàng, "Chị dâu làm viên cầu đổ*, à đúng rồi chị dâu, tròng nhà có dây thép này nọ không?"

*Chờ cao nhân chỉ giáo vì mình không có raw TvT

Quân mất thứ này, mấy thứ như thiết đồng ở đây rất quý, cậu nên hỏi lúc ở tiệm rèn mới phải.

"Có, để tỷ đi lấy cho."

Dịch Viễn tìm đủ đồ rồi bắt đầu bắt tay vào sửa chữa dưới ánh mắt tò mò của Lưu Tiểu Yến. Cậu đâm mấy lỗ nhỏ lên miếng sắt nối giữa miệng ấm và vành ấm, may là lúc đó thợ rèn đóng bốn cái đinh đối xứng, tuy hiệu quả sẽ giảm đi nhưng chỉ cần có thể đạt đến mục tiêu cậu muốn là được, đến lúc đó lại đi đặt một bộ ấm thiết.

Cái nắp của ấm thiết còn nguyên bị Dịch Viễn đục một cái lỗ sau đó đặt cái ấm thiết nhỏ vừa mua về vào rồi chỉnh lại cho phù hợp.

Dịch Viễn nhìn cái ấm thiết mới ra lò, tuy có hơi xấu nhưng cũng rất đáng để cậu tự khen chính mình. Bây giờ chỉ còn bước cuối là đổ nước vào nấu sôi xem nó có phát ra âm thanh hay không.

(Lam: loại ấm này khá cũ rồi nên mình không biết phải tìm hình ở đâu để minh họa mà đó giờ nhà mình không xài nên mình cũng chẳng rõ cái này lắm)

Bạn nghĩ không sai đâu, ý tưởng Dịch Viễn vừa nghĩ ra chính là làm ra một cái ấm nước có thể báo khi nào nước sôi.

Đổ nước vào vừa đầy ấm sau đó Dịch Viễn và Lưu Tiểu Yến liền đứng canh nó.

Không lâu sau đột nhiên có tiếng còi vang lên dọa hai người nhảy dựng.

"A trời, nó kêu được rồi này." Hai mắt Dịch Viễn sáng lên nhìn ấm thiết, vui không chịu nổi, ha ha, có thể dùng cái này để kiếm tiền rồi.

Huy vọng mấy người cổ đại sẽ phải tốn một ít thời gian. Cậu không biết thứ này có thể bán trong bao lâu vì chỉ cần có người mang về mở ra mày mò đôi chút sẽ biết cách làm ngay.

Lưu Tiểu Yến khiếp sợ nhìn âm thanh phát ra từ ấm nước, âm thanh run rẩy không thôi, "Tiểu, Tiểu Viễn, nó, nó sao lại có thể...phát ra âm thanh?"

Dịch Viễn gãi gãi đầu, không biết phải nói về nguyên lý làm việc của nó thế nào, "Đệ cũng không rõ lắm, dù sao thì cũng là hai thứ kia đặt vào nhau như đệ để sẽ phát ra âm thanh khi nước sôi." Cậu không giải thích được mà cũng không biết phải giải thích thế nào cho tốt."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip