[EDIT/H] Tàn khuyết mỹ nhân trở thành cộng thê
Chương 13
Tây Tiêu ngoan ngoãn ra vào, khó khăn lắm mới có thể ăn được mụ mụ mà hắn đã mơ ước bấy lâu, hắn muốn ăn hết.
Trùng mẫu gần đây được trùng tộc nuôi dưỡng rất tốt, làn da của cậu mịn màng mềm mại, làn da trắng nõn gần như trong suốt, cơ thể cũng mịn màng hơn trước, mông như mọc rất nhiều thịt.
Ban đầu mông cậu nhỏ, bây giờ nó trở nên đàn hồi, dễ dàng để lại vết hằn.
Cùng với mông, còn có ngực. Bây giờ ngực giống như ngực của một cô gái trẻ đang trong quá trình phát triển. Núm vú có thể được nắm bằng một tay, mềm mại như bông, như thể bị nắm lấy.
Sau khi trùng mẫu sinh sản một lần, vì ấu trùng tiến triển hơn có thể mang theo dinh dưỡng, bắt đầu phát triển ngực, để nuôi ấu trùng phôi thứ hai sau này.
Trước đây, trong lần mang thai đầu tiên, ngực của trùng mẫu sẽ bắt đầu phát triển, nhưng trùng mẫu của chúng ta quá yếu và suy dinh dưỡng, chỉ nuôi ấu trùng đã tiêu tốn rất nhiều năng lượng và không có khả năng sản xuất sữa.
Tây Tiêu thực sự rất may mắn và rất vui vẻ. Suy cho cùng, nếu mụ mụ sinh đứa con đầu tiên, hắn ta sẽ không thể ăn sữa mẹ.
Trong sự kiện này, Tây Tiêu là người chiến thắng lớn nhất. Ngay cả khi hắn không để mụ mụ mình cho ăn ,đứa nhỏ kia thì sao chứ? Cuối cùng vẫn là hắn thưởng thức trước?
Không giống như Thích Từ, tuy rằng thành công vụng trộm, nhưng ngày đêm phải chịu đựng ấu trùng bú sữa, ngày ngày quá mệt mỏi.
——Không được trùng mẫu chăm sóc, ấu trùng nhạy cảm và yếu hơn các ấu trùng khác. Nếu không được cho ăn kịp thời, rất có thể chúng sẽ ăn thịt đồng loại của mình.
Tây Tiêu nghĩ vậy, cúi xuống và bắt đầu mút núm vú chưa bao giờ được bú.
"Ừm... Anh có thể nhẹ tay với tôikhông?"
"Nói khẽ thôi, nếu không sữa sẽ không ra ngoài được." Tây Tiêu từ từ trả lời Hứa Kiều, động tác từ eo không ngừng lại.
Điểm hậu huyệt nhạy cảm bị đè bẹp liên tục, núm vú cũng bị hàm trong miệng cắn nhẹ.
Các điểm nhạy cảm trên cơ thể Hứa Kiều không được chăm sóc hoàn toàn, cậu chỉ cảm thấy đầu óc trở nên hỗn loạn và kích động, dương vật dựng thẳng giữa hai chân, đầu dương vật chứa đầy nước dâm, vì không được vuốt ve, nó chỉ có thể dựng đứng một cách đáng thương.
Hứa Kiều không nhịn được muốn dùng tay an ủi mình, nhưng lại do dự khi đưa tay ra. Cậu nghĩ mình đã trở nên quá kỳ lạ, cậukhông nên trở nên dâm đãng như vậy...
Tất cả là vì lũ trùng tộc đó, nếu không phải bọn chúng ngày nào cũng nói cậu kiêu ngạo, cậu đã không thay đổi như thế này.
Hứa Kiều thầm chửi trùng mẫu trong lòng, nhưng tay cậu lại theo ham muốn của mình mà chạm vào dương vật cương cứng đó. Tay cậu di chuyển nhanh chóng, và cậu thở hổn hển.
Miệng của Tây Tiêu cũng không nhàn rỗi, núm vú đều bị hắn ăn trong miệng, hoặc dùng lưỡi vuốt ve, hoặc dùng răng mỏng manh gặm nhấm, hoặc mút mạnh.
Đầu vú bị cậu liếm mạnh, sữa vừa chảy ra từ núm vú, đầu tiên là một giọt, Tây Tiêu nắm lấy cơ hội đột nhiên mút, sữa liên tục trào ra trong miệng hắn.
Tây Tiêu không kịp nuốt sữa, không kịp nuốt, sữa đã chảy ra từ khóe miệng, treo trên đôi môi xinh đẹp của trùng tộc.
"Ah!!!!"
Hứa Kiều ngẩng cổ lên, từ trong miệng phát ra tiếng rên rỉ khoái cảm.
Cậu lại bắn.
Lúc sữa bị hút ra, cậu cũng theo đó bắn ra.
Đến đỉnh điểm, đầu vú bên kia của cậu cũng bắt đầu rỉ ra sữa tươi, giống như ngọc trai trắng, từng chút từng chút rỉ ra.
"Mụ mụ nhiều sữa quá."
Tây Tiêu dùng tay búng nhẹ đầu vú đang rỉ sữa tươi.
Hắn cứ thể vuốt ve, cơ thể Hứa Kiều run rẩy, sữa thay chảy ra càng nhiều, càng lúc càng sung sướng.
Trong phòng tràn ngập mùi sữa nồng nặc, ngay cả ga trải giường cũng phủ đầy mùi sữa, tất cả đều bị Hứa Kiều làm bẩn...
Hứa Kiều nhìn chằm chằm vào núm vú trắng sữa của mình, cảm thấy xấu hổ và nước mắt rơi xuống, cậu siết chặt ngực để cố gắng che giấu núm vú, khóc lóc và rên rỉ về phía trùng đực: "Đừng nhìn hức..."
Quá xấu hổ.
Làm saohắn có thể uống nhiều sữa như vậy?
"Mụ mụ, đừng khóc. Ta giúp mụ mụ hút nhé."
Hứa Kiều ngốc nghếch ngẩng đầu lên nhìn Tây Tiêu. Sữa trên miệng đối phương chưa liếm, sữa sáng lấp lánh trên đôi môi đỏ mọng. Đối phương vừa mở miệng, cậu đã ngửi thấy mùi sữa nồng nặc.
Sữa trong miệng cậu đều là của hắn.
Cậu chỉ nằm trên giường, hai đùi mở ra, để quy đầu trùng tộc xâm nhập vào cơ thể mình, thậm chí còn cho đối phương uống sữa.
Là một con người, cậu thực sự đã cho trùng tộc uống sữa, điều đó không kỳ lạ sao?
Trước khi Hứa Kiều kịp suy nghĩ quá nhiều, Tây Tiêu, người đang chôn vùi trong cơ thể cậu, bắt đầu di chuyển với tốc độ cực nhanh, cố gắng đụ Hứa Kiều lên đỉnh.
Cơ thể cậu bị đụ qua lại, sữa trong ngực cậu cũng theo đó mà chảy ra, sữa dường như không thể chảy ra ngoài, liên tục trào ra từng chút một.
Tây Tiêu dường như đã tìm thấy thứ gì đó tốt để chơi, dùng tay nhào nặn núm vú của Hứa Kiều vốn là núm vú đang vắt sữa, bị véo như vậy, sữa càng chảy ra nhiều hơn.
Điều này quá khiêu gợi.
Hứa Kiều không thể chịu đựng được nữa, cậu nắm lấy bàn tay đang bóp núm vú của mình, đáng thương hỏi: "Không cần bóp... Anh có thể hút không?... Hút hút được không?..."
Cậu đối với trùng tộc làm bộ hư hỏng, giọng nói như mật ngọt ngào dụ dỗ.
Tây Tiêu đang đợi chính là những lời này, giờ hắn đang đợi.
"Được rồi, ta hút cho mụ mụ."
Lúc này, cách phòng sâu không xa.
Thích Từ vừa mới cho xong lượt cho uống sữa thứ ba.
Bốn con ấu trùng chưa phá kén, chẳng hiểu sao tối nay cứ như hẹn trước, nối đuôi nhau phá xác chui ra.
Mỗi lần phá kén là một hồi hỗn loạn — ăn xong mảnh vỏ là bắt đầu khóc lóc đòi sữa. Thích Từ vất vả dỗ cho từng con bú xong, chưa kịp thở đã phải quay sang cho hai đứa khác bú tiếp.
Trong Trùng tộc, việc chăm ấu trùng là phần việc của trùng đực. Nếu may mắn, trùng mẫu có thể vì thương cảm mà nhớ đến bạn, rồi đích thân đến cho con bú.
Nhưng rõ ràng, Thích Từ không phải kiểu được nhớ tới. Ít nhất là trong mắt hắn, mọi thứ đều chỉ đến vậy.
Vừa thu dọn bình sữa, hắn vừa nghĩ: nếu lúc đó mình quyết liệt hơn một chút, có khi nào trùng mẫu sẽ không lạnh nhạt đến thế? Sẽ không để lại một mình hắn nuôi cả đàn con?
Hắn còn chưa kịp nghĩ nhiều, đám ấu trùng lại đói.
"Oa —— oa ——"
Từ xa, Hứa Nhất đứng nhìn bóng lưng phụ thân bận rộn. Khuôn mặt cậu nhóc không chút cảm xúc, chẳng có nổi một nét cười.
Trong mắt Hứa Nhất, một trùng đực không được trùng mẫu yêu chỉ là phế vật. Một người cha thất bại.
Vậy thì... một mẫu thân ngốc nghếch như thế, phải dụ dỗ bằng cách nào mới chịu yêu đây?
Ánh mắt Hứa Nhất lướt sang đứa bé đang ngủ ngon bên cạnh. Cậu như chợt hiểu ra điều gì.
—— Mẫu thân thích bé ngoan.
—— Cậu có thể trở thành bé ngoan đó.
—— Chỉ cần mẫu thân yêu thích.
—— Bảo cậu làm gì, cậu cũng sẽ làm.
Nghĩ đến đây, Hứa Nhất lặng lẽ nằm xuống, khép mắt lại.
(= ^ • . • ^ =)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip