Truyen1s.Vip

[Fakeria] ABO - Minseokie tiêu rồi ~ !

Lồng giam

daisyxyou

Dưới nanh vuốt của kẻ săn mồi
Con thỏ ấy trở nên nhỏ bé
Nếu không mau nhanh chóng chạy đi
Nó sẽ bị nuốt chửng

Ryu Minseok một lần nữa tỉnh dậy trong căn phòng lạ lẫm kia, cậu cũng không biết hiện tại là ngày hay đêm. Không có một ô cửa sổ hay một chiếc đồng hồ bào tồn tại trong căn phòng để đo lường đơn vị thời gian. Chỉ biết sau cuộc đàm phán kia, vị đội trưởng đã cho cậu uống một ly nước, mặc dù biết rơi vào tình thế nghìn cân treo sợi tóc này, tốt nhất vẫn là không nhận bất cứ thứ đồ ăn thức uống nào từ kẻ kia nữa nhưng để sinh tồn cho đến ngày được tự do cậu phải chấp nhận đánh cược. Miễn là được về với những người cậu yêu quý, bố mẹ, anh trai và nhưng đồng đội tuyệt vời ngoài kia, họ đều đang chờ cậu trở về.

May mắn ly nước hôm qua không có điều gì bất thường, ngoại trừ việc sau khi uống nó cậu cảm thấy buồn ngủ và ngay lập tức chìm vào mộng mị. Thật ra Minseok cũng tờ mờ đoán được có gì trong ly nước ấy, dựa vào kinh nghiệm cày hàng trăm bộ phim drama xứ kim chi và suy luận của một wibu đích thực, thì việc một ly nước có tẩm thuốc mê được kẻ bắt cóc đưa cho thì cũng không có gì là lạ lẫm.

Cố gắng thoát ra khỏi mớ suy nghĩ bòng bong, Minseok tập trung quan sát kĩ không gian xung quanh mình. Trần nhà cao có gắn chiếc đèn chùm tinh xảo, ánh sáng vàng từ những loại đèn khác đánh vào những viên pha lê lộng lẫy tạo ra hiệu ứng phản sáng, lung linh, trần nhà lúc này trông như một bầu trời hoàng hôn thơ mộng. Nội thất trong căn phòng đều được điều chỉnh hoàn mỹ, lối kiến trúc Bắc Âu cổ điển, lấy tông màu nâu và xám làm chủ đạo cùng với ánh sáng phản chiếu từ chiếc đèn chùm càng làm cho căn phòng này thơ mộng và huyền diệu một cách bất thường. Nó làm cho Ryu Minseok liên tưởng đến căn phòng giam giữ công chúa tóc mây, nhân vật Disney yêu thích của cậu, nếu vậy thì trong vở kịch này ai vị đội trưởng kia sẽ nắm chắc cho mình vai phản diện đặc biệt nhất - mụ phù thuỷ giam giữ công chúa và muốn chiếm đoạt mái tóc phép thuật của cô ấy cho riêng mình.

Ngẫm lại điều này cũng thật trùng hợp, nó có chút giống với hoàn cảnh của cậu hiện tại. Minseok thở dài, mọi chuyện dường như xảy ra quá nhanh khiến dây nơ ron thần kinh của cậu chưa hoàn toàn theo kịp. Mọi sự kiện kể từ cái hôm tuyết trắng xoá ấy đến nay cứ tua đi tua lại trong đầu của Ryu Minseok, liệu cậu đã bỏ qua chi tiết quan trọng này để cuối cùng lại tự đẩy mình vào tình thế tiến thoái lưỡng nan ?

Đang mãi loay hoay với mớ suy nghĩ lộn xộn chưa kịp sắp xếp lại trong đầu, chiếc cửa gỗ trước mặt bật mở. Minseok theo phản xạ ôm lấy chăn lùi sát vào thành giường, hướng ánh mặt lo lắng nhìn về phía cánh cửa vừa được mở tung kia. Trái tim treo trên ngọn cây của Minseok được thả xuống vì may mắn gương mặt xuất hiện không hề thân thuộc, một người xa lạ kính cẩn cuối người lễ phép

- Chào anh, tôi là quản gia của căn nhà này, được sự uỷ thác của ông chủ tôi sẽ chăm sóc cậu Ryu trong khoảng thời gian cậu ở đây. Hãy gọi tôi là quản gia Jeong, khi cần thiết hãy rung chuông để gọi tôi.

Vị quản gia trước mặt trẻ tuổi hơn so với những gì Minseok tương tượng. Gương mặt cực kỳ điển trai, che lấp một đôi mắt kì bí kia là một cặp kính dày cộm, bộ vest đen được ủi là kĩ lưỡng càng làm tôn thêm chiều cao của anh ấy. Người này ngoại trừ giọng nói lãnh đạm và khí chất khó gần giống hệt chủ của anh ta ra thì nom có vẻ là một người tốt, ít nhất thì Ryu Minseok cho là thế vì cậu đã nghĩ rằng tên điên kia sẽ giam cậu ở một nơi khỉ ho cò gáy, đã tưởng sẽ phải ở một mình trong căn nhà to lớn này, nếu thật sự là vậy cậu thà tự vẫn còn hơn.

Giai thoại hỗ trợ thiên tài của nhà T1 là một chú thỏ nhát chết thực sự là danh xứng với thực, có thể người thì Minseok đây còn nghĩ được cách đối phó chứ nếu là một linh hồn oán hận ngút trời thì chỉ có nước cậu bỏ mạng lại đây trước khi được thấy lại ánh sáng mặt trời mất.

- Vậy thì thưa cậu Ryu, xin hãy đứng dậy và thay một bộ đồ mới nhé. Đây là thứ ông chủ đã chuẩn bị sẵn và đã dặn dò tôi phải cho cạu thay vào.

Một bộ đồ ngủ hình nhân vật Cinamoroll mềm mại được chìa ra trước mặt Minseok, cổ áo thậm chí còn được viền một lớp ren tinh tế và đáng yêu. Quả thật để một tên con trai 22 tuổi đầu mặc thứ này thì rõ là một sự xúc phạm lớn. Thế nhưng vốn là một người mê đắm đuối tất cả những thứ đáng yêu trên đời nên Ryu Minseok hoàn toàn mất kiếm soát trước bộ đồ ngủ trắng muốt này. Tên chết tiệt này, tại sao lại nắm rõ cậu đến thế chứ... Minseok cắn chặt môi, gương mặt lộ rõ vẻ không cam tâm nhưbg tay vẫn đón lấy bộ đồ ngủ từ người quản gia.

Từ hôm bị lôi về căn nhà này đến giờ, đây là lần đầu tiên Minseok tử tế rời khỏi giường. Những lần trước không xô xát thì cũng là bỏ chạy, nhưng không lần nào thành công cả. Minseok rời khỏi giường, vươn vai một tí để giãn cơ, dù sao thì đây cũng là một thói quen khó bỏ của những tuyển thủ esport chuyên nghiệp để tránh các cơ bị chèn ép quá độ do ngồi hằng giờ đồng hồ, cậu và mọi người luôn chỉ nhau cách để thả lỏng các thớ cơ để xua tan những mỏi mệt sau những giờ luyện tập. Thậm chí đến động tác hiện tại cậu đang thực hiện hiển nhiên cũng là từ người đội trưởng yêu quý đã chỉ dạy cho cả đội từ trước.

Có thể thấy Lee Sanghyeok đã len lõi rất sâu vào cuộc sống của cậu, kể cả từ những điều nhỏ nhặt nhất, nhưng cậu đã hoàn toàn không nhận ra điều đó.

- Được rồi quản gia Jeong, dù sao cũng phải đến phòng tắm để tôi chỉn chu lại quần áo chứ nhỉ? Tôi không tiện thay y phục ngay tại đây đâu.

Minseok dò hỏi vị quản gia trước mặt, nếu như có thể bước ra khỏi cửa căn phòng này ít nhất vẫn có thể có thêm thông tin từ vị trí cậu đang bị giam giữ. Thế nhưng hi vọng ấy nhanh chóng bị người quản gia kia xối một gáo nước lạnh.

- Thưa cậu Ryu, căn phòng này đã tích hợp cả phòng tắm. Ông chủ đã thiết kế riêng điều này dành cho cậu. Mời cậu theo tôi.

Như một cỗ máy đã được lập trình sẵn. Jeong Jihun cứng nhắt trả lời. Tên nhóc này rõ ràng là đang dò hỏi anh. Trên mặt thậm chí còn không che dấu sự mong đợi khi hỏi về căn phòng tắm. Quả thật rất dễ lừa.

Quản gia Jeong rời đi khi Minseok đã yên vị trong căn phòng tắm kiều diễm. Mọi loại gạch trong căn phòng này đều được lát một loại đá trông như pha lê, khiến màu sắc trong căn phòng thập phần mờ ảo, dễ khiến cho con người ta tham luyến mà quên đi những mệt mõi bên ngoài. Chủ nhân của căn nhà này quả thực phải là người có gu và biết thưởng thức đến nhường nào thì mọi chi tiết ở đây mới tỉ mỉ và tinh tế đến thế. Nhưng người đời có câu "Mật ngọt chết ruồi", không phải những điều mang vẻ bề ngoài đẹp đẽ đều an toàn. Căn biệt thự này chính xác là một chiếc lồng giam tinh xảo đẹp đẽ đến mức mê đắm lòng người và Ryu Minseok ở đây không khác gì một con công bị giam cầm để chủ nhân căn nhà này tuỳ ý ngắm nghía.

Vị hộ trợ thực chất cũng đã buông xuống sự cảnh giác cao độ khi bước vào không gian thoải mái này, từ khi đặt chân đến đây, không một phút giây nào là những dây thần kinh trong cơ thể cậu không căng thẳng đến mức chực chờ nổ tung. Hiện tại cậu cũng không còn đủ sức để duy trì nó nữa, dù sao tên ác ma kia cũng không có ở đây.

Đây là không gian riêng của cậu, bất quá hắn có vẻ cũng sẽ không đối xử với cậu quá đáng, mọi cơ sở vật chất ở căn nhà này đều đầy đủ tiện nghi hay nói trắng ra là dư thừa quá mức. So với căn phòng kí túc xá của cậu thì nơi này giống một lâu đài hơn. Minseok thả lỏng cơ thể trong bồn nước nóng đã được người quản gia chuẩn bị sẵn, hương thơm từ những loại tinh dầu thảo dược xông lên mũi cậu, bất giác khiến cậu trở nên thoải mái cực độ. Loại hương thơm này như một liều thuốc an thần, nó làm cậu không suy nghĩ được gì nữa ngoại trừ việc thưởng thức nó.

Hình như có điều gì đó không đúng ?

Không biết là do thảo dược hay hơi nước từ làn nước nóng, tầm nhìn của cậu dần nhoè đi. Ngay khoảnh khắc Ryu Minseok buông lỏng cảnh giác nhất, nguy hiểm tiếp theo đã nhanh chóng ập đến.

Phía bên kia màn hình quan sát, con mắt của gã dán chặt vào thân thể trắng hồng thoắt ẩn thoắt hiện dưới làn nước. Lee Sanghyeok khẽ nhếch mép, ánh mắt của gã trong bóng tối như loé sáng, như một con thú săn mồi đang ngắm nghía nạn nhân của nó.

Có lẽ đã đến giờ huấn luyện lại con thú nhỏ cứng đầu của gã rồi.

----------------------------------------------------------------------

Hứa hẹn lần trước thất bại, chap sau lên cho ce một con hàng sếch bùng nổ nhé.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip