[H] Errol x Capheny - nhiều đường :)
Home Coming
"Ngu ngốc thật sự ....."
Errol vuốt mặt, thở dài. Nếu biết ý tưởng của Capheny ngớ ngẩn thế này cậu thà lê lết cái thân đầy máu của mình trong rừng cho rồi.
[Tua lại nửa tiếng trước]
Capheny sắp xếp mấy viên đá thành nhiều hàng, dùng cành cây vạch ẩu nhiều đường trên mặt đất. Buổi "thuyết giảng" bắt đầu.
"Thế này nhé: cậu có cố đi được không? Nếu được thì đi đường vòng đằng sau các gian hàng ở lễ hội. Yên tâm, từ đây đi ra đó không có ai để ý đâu, cứ tiếp tục đi thẳng cậu sẽ thấy căn biệt thự ba tôi mua để hàng năm cả nhà tôi tới lễ hội Hoa anh đào. Đảm bảo cậu không thể tìm được cái biệt thự màu xanh lá cây thứ hai ở đây đâu, màu ba tôi thích, mua về sơn lên nhìn lố bịch khỏi bàn. Biệt thự có ban công ở đằng sau, tôi sẽ chạy thẳng về nhà, dùng quần áo tết thành sợi dây. Khi làm xong hẳn cậu đã ở sau nhà tôi rồi. Cậu đứng đó chờ tôi kéo lên, oke không?"
"Ờ...Kh-"
"Ok quá chứ còn gì nữa! Triển thôi! Lẹ lẹ kẻo ba mẹ tôi về trước thì khó nói lắm."
Tự hỏi tự trả lời, Capheny chẳng thèm đoái hoài gì tới Errol, cứ thế chạy về. Errol hoang mang phía sau, do dự một hồi, cuối cùng cũng quyết định làm theo.
[Kết thúc hồi tưởng]
Trước mặt cậu là một căn biệt thự 3 tầng, màu xanh lá. Quả đúng theo lời Capheny nói, giữa một hàng nhà gỗ màu nâu tự dưng lòi ra cái thứ màu xanh này, nổi bật thật, nổi một cách cực kì khó chịu!
Cậu ngước lên nhìn, thấy ban công tầng 2 treo một đống chuông gió và cả .... đồ lót nữ nữa. Cậu giật mình, lấy tay che mặt ngượng ngùng.
"Nhóc con này, cẩu thả đến thế là cùng!"
Nhưng đầu óc đơn giản của Capheny làm sao tính toán được. Từ mặt đất tới tầng hai cao khoảng 8 mét, một tiểu thư thấp bé nhẹ cân định kéo một anh chàng to xác lên tầng hai kiểu gì đây?
Rõ ràng là bất khả thi.
Errol buột miệng cười, đợi Capheny chạy được về đến nhà và làm xong sợi dây bằng quần áo thì chắc phải đến mai.
Phốc! Nhanh như thoắt, Errol đã đứng trên thành ban công tầng hai. Chuyện vặt vãnh này với cậu không phải là vấn đề, cả khi cậu đang bị thương. Nhưng những thứ trước mắt mới khiến cậu ái ngại.
Errol đỏ mặt quay đi hướng khác, cố gắng trấn an bản thân phải bình tĩnh lại. Nhưng tim cậu đập liên hồi, thân nhiệt lại tăng đột biến. Đối với một cậu trai tân lần đầu nhìn thấy đồ lót nữ, chẳng trách cậu không kiểm soát được.
Cùng lúc đó, Capheny đã chạy về đến nhà. Cô lao thẳng một mạch lên tầng, chỉ kịp bỏ lại cho người hầu phía sau một câu:
"Ba mẹ mà về thì bảo nay tôi mệt ngủ trước nha. Đừng ai đi lên nhé."
Tất cả bọn họ há hốc sững sờ, ngớ ngác nhìn nhau tự hỏi:
"Tiểu thư nhà mình, có ngày cũng biết đi chơi về mệt sao???"
Rầm!!!
Capheny đá cửa đi vào, toan chạy thẳng ra ban công ngó xuống coi Errol đã đứng đó chưa thì thấy bóng ai đó nhẹ nhàng vụt qua nơi đây. Theo bản năng cô giật lùi về phía sau.
"Đá cửa luôn cơ à."
Errol đã cố gắng nhịn cười, nhưng mà nó lạ lắm. Thì ra cô tiểu thư này lại "bạo lực" như thế.
"S-Sao anh lên được đây?? Từ lúc nào..."
Cô kinh ngạc nhìn, thở phào một tiếng rồi ngồi phịch xuống giường.
"Mệt muốn xỉu! Tôi đã chạy nhanh lắm rồi mà, sao anh lại còn... thậm chí anh đang bị thương ...."
Suýt thì quên. Capheny đi tới góc phòng lôi băng gạc ra, chuẩn bị mọi thứ để khử trùng và băng bó cho Errol. Cậu yên vị trên chiếc ghế ở bàn trang điểm của cô, hậu đậu vô tình gạt tay vào làm rớt hai ba chai lọ trên bàn.
"X-Xin lỗi..."
"Không sao đâu. Yên tâm, với kinh nghiệm dày dặn của tôi, vết thương của cậu sẽ được chăm sóc cẩn thận!"
Cô lúi húi gỡ bông băng, thao tác trông nghiệp dư vô cùng. Cậu đợi rất lâu, Capheny vẫn không tài nào buộc cố định nổi.
"Làm được không?"
"Có mà!! Tuy đây là lần đầu tôi tự làm, nhưng chắc là sẽ thành công thôi!!"
Capheny phùng má lên, lẩm nhẩm:
"Sẽ được thôi mà..."
Lại một lần nữa, Errol nhịn cười đến run cả người, suýt chút nữa thì bị lộ. Lần đầu làm ư? Lạc quan thật đấy!
Capheny dần thiếu kiên nhẫn, tay chân cuống cuồng cả lên. Cộng thêm cả việc cậu ta cứ run run người làm cô cảm thấy bị cười nhạo.
"Argzzz tức thật chứ!!! Ngồi yên!!!"
Capheny cấu Errol một cái thật đau, quát thẳng mặt cậu.
Errol đơ người, há hốc mồm kinh ngạc. Chẳng phải ban nãy còn rất hùng hổ tuyến bố sẽ băng bó được cho cậu sao? Sao tự dưng lại như đang hờn dỗi thế này???
Capheny xấu hổ quay mặt đi hướng khác, nhỏ giọng:
"Đợi chút... tôi lấy keo, dán chỗ đó lại. Đảm bảo chắc chắn hơn là buộc ..."
"Không cần đâ-"
"Trật tự đi, tôi lo được mà!"
Rầm! Cô bực tức trút giận lên cánh cửa tội nghiệp.
"Ơ? Sao thế nhỉ? Khó hiểu thật..."
Errol cứ thắc mắc mãi, trong lòng cảm thấy cực kì day dứt. Có phải vì cậu đã cười cô không?
Cậu tiện tay buộc lại cho chắc. Bao nhiêu năm hành nghề nơi chiến trường, bị thương cũng không ít, việc này cậu nắm chắc như lòng bàn tay.
Một lúc sau Capheny trở lại với ... tận 2 lọ keo dán. Nhìn thấy băng đã được buộc gọn gàng, cô lặng im, chằm chằm nhìn cậu.
Một khoảng lặng đáng sợ diễn ra. Errol gặp đủ thứ ma quỷ cũng không thấy lạnh gáy như lúc này.
"C-Có phải tôi làm gì sai...?"
"Không, không có gì. Xịt kẹo vào nha? Chắc chắn nhân đôi luôn!"
Miệng thì cười, tay thì dốc cả lọ keo vào chân Errol. Này này, chẳng lẽ cô định trút giận lên cả vết thương?
"Khoan, thế đủ rồi... đủ rồi mà..."
Errol đáng thương hoảng loạn nhìn mình đang được "chăm sóc". Nhận ra tình thế không ổn, bèn phải hành động. Cậu giật lấy lọ keo từ tay Capheny, dùng hơi thừa lực, khiến cô bị kéo ngã xuống người cậu.
Tình huống gì thế này? Capheny - mặt đỏ bừng - chống tay lên ngực cậu định đứng dậy. Errol cố ý kéo một lần nữa làm cô nàng hoàn toàn nằm phía trên người cậu.
"N-Này, bụng cậu ...."
"Chứ không phải cô vừa định xịt đống keo độc hại vào vết thương của tôi?"
Capheny giật mình, nhận ra việc mình vừa làm. Cô rối rít xin lỗi.
"Rốt cuộc tại sao trông cô lại tức giận vậy?"
"Đâu có..."
"Đọc vị nét mặt của cô rất dễ."
"...... tôi chỉ muốn giúp thôi mà. Lần nào tôi muốn giúp mọi người cũng đều lảng tránh hoặc đẩy tôi đi làm một công việc nhẹ nhàng hơn. Tôi vô dụng lắm sao?"
Errol sững người. Capheny ban đầu chỉ rơm rớm, sau cô liền òa khóc, hai tay vòng sau lưng ôm chặt lấy cậu.
Errol bất lực đành ngồi yên chờ Capheny khóc xong. Cô nàng này thật kì lạ, sao lại có thể tự tiện ôm một kẻ vừa mới quen mà khóc lóc vậy chứ. Cậu vén mái tốc rối tinh của cô sang một bên, thấy hai sống mũi và hai má cô ửng hồng, nước mắt tuôn ra ướt sũng cả bộ giáp của cậu. Capheny xấu hổ quơ tóc che mặt mình lại.
Nhóc con này... sao mà lại đáng yêu thế!
"Không vô dụng."
Cô quệt nước mắt, ngước lên. Hai cặp mắt chạm nhau. Errol - một tay xoa xoa má Capheny - tay còn lại ôm lấy cô. Bằng giọng dịu dàng, cậu tiếp lời:
"Đừng khóc, tôi... không biết dỗ cô nín đâu."
Capheny đang khóc rất say sưa đột nhiên im bặt, tròn mắt nhìn Errol.
"Ai mướn?"
Cô mạnh tay đẩy cậu ra khỏi người, nhìn cậu bằng ánh mắt không mấy thân thiện. Có vẻ cậu làm cô giận hơn rồi.
Errol chẳng hiểu nổi mình đã làm gì sai.
Hoặc có thể cậu chẳng làm gì sai cả. Tâm tư con gái khó đoán, lại còn thất thường, chỉ thương cho người phải chịu trận một cách vô lý mà thôi.
Nhưng cảm giác tội lỗi cứ bủa vây cậu, không cho phép cậu rời đi.
Cả hai cứ yên lặng nhìn nhau chằm chằm, bầu không khí hết sức kì cục, gượng gạo.
Cậu bèn lên tiếng bắt chuyện trước:
"Cô... không nên treo đồ của mình ngoài ban công như vậy. Hớ hênh quá."
Bao nhiêu chuyện để nói sao lại chọn câu chuyện oái oăm này chứ!!! Lúc nhận ra thì đã quá muộn.
Capheny bàng hoàng nhìn ra ngoài, rồi lại nhìn Errol. Mặt cô đỏ bừng, ấp úng:
"Cái.... Biến thái..! Đồ biến thái!! Tôi đã bảo sẽ kéo cậu lên m-"
Cô nhìn từ đầu xuống chân người đối diện, xấu hổ che miệng. Giờ cô nàng mới nhận ra kế hoạch ban đầu bất khả thi đến nhường nào.
Thẹn quá hóa giận, cô nàng nhảy bổ lên người cậu hết cấu rồi lại véo. Lớp giáp cứng rắn nặng nề cậu đeo cũng không thể cản được cơn giận của Capheny.
"Khoan! Dừng lạ- Oái! Cô tuổi chó à, sao lại cắn người!?"
"Ừ tôi chó! Anh là đồ biến tháiiiii!"
"Tôi đâu có cố ý! Ai thèm quan tâm cái vóc dáng nhỏ tí xíu của cô chứ."
"Hả? Cố tình đấy à!"
Như một con mèo hoang, cô càng cào cấu đau hơn, thậm chí còn giật tóc cậu.
Errol không nhịn nổi nữa, nắm vai Capheny đẩy cô xuống giường. Đôi tay to lớn giữ chặt cổ tay cô phía trên đỉnh đầu, tay còn lại ấn xuống giường giữ thăng bằng. Thành công lấy lại thế chủ động, cậu thấp giọng:
"Nói đi. Tại sao cô lại tức giận?"
Bộ dạng nghiêm túc của cậu khiến Capheny có chút sợ.
"Không giận!"
"Còn cứng đầu? Thế tại sao đánh tôi?"
"Vì cậu....vì....."
"Không trả lời được đúng không?"
Từ từ, sao mà nghe giống giáo huấn trẻ con quá vậy? Capheny làm đủ mọi cách để vùng vẫy, nhưng một lần nữa cô không thể thoát được. Cánh tay lớn của Errol quá khỏe.
"Không....giận...."
Capheny nuốt ực một cái, cô run rẩy nhớ tới con thú hoang máu lạnh ở đồi. Không phải cậu ta lại định nổi điên đấy chứ. Cô sực nhớ ra ban nãy hành động của mình không khác gì chọc hổ. Giờ... làm sao thoát được đây?
Đương nhiên lại phải giảng hòa rồi!
"T-Tôi xin lỗi, ban nãy có cục súc một tí, một tí thôi. Bớt nóng bớt nóng."
Errol nhìn vẻ mặt nhát chết của của cô, buông lỏng tay ra. Cô cố ý vuốt cuốt ngực cậu một cách xu nịnh, kèm thêm một nụ cười méo mó không ăn khớp. Errol nhìn một hồi, thì thầm sát vành tai Capheny:
"Vậy à... Đáng tiếc, tôi không phải là người rộng lượng."
Errol cúi thấp, mũi hai người đã chạm nhau. Khoảng cách gần đến nỗi cô có thể cảm nhận được hơi thở nóng ran của cậu phả lên mặt. Quan sát kĩ gương mặt ngây thơ đến mê hoặc lòng người của Capheny, khóe miệng cậu khẽ nhếch lên:
"Tiểu thư à, tôi đã cho em một cơ hội chạy thoát rồi nhưng em không lấy, chuyện này.... là do em tự chuốc lấy nhé."
[CÒN TIẾP]
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip