[Hoàn] - [KnY] - [Kibutsuji Muzan] - Nhất Mộng Kinh Hồng
Chương 14
Một nữ hạ nhân bẩm báo cho nàng về lệnh mới ban của Muzan.
Lời vừa dứt, Sayuri đã thấy khóe môi mình giật giật, mày không tự chủ được mà cau lại. Nàng nhướng mày hỏi.
"Sao phu quân đột nhiên lại muốn ta tới báo cáo trực tiếp?"
Bỗng chốc, tất cả thần kinh trong người nàng căng ra như dây đàn. Họa đến trước cửa rồi sao? Hắn đột nhiên thay người hầu trong viện của nàng, còn muốn nàng 'đích thân' đến gặp hắn mỗi ngày.
Mà đương nhiên là không phải hắn thấy nhớ nàng rồi...
Chuyện này chắc chắn không hề đơn giản, nhưng mục đích là gì thì Sayuri không rõ.
Đã là chuyện của một con quỷ sống hơn nghìn năm tính toán thì chắc chẳng phải hạng chuyện tốt lành gì.
Không đợi cô hầu kia trả lời, Sayuri đã lên tiếng trước, nói lên nghi hoặc của mình.
"Có phải sổ sách ta tính sai nên ngài ấy gọi ta tới dạy dỗ hay không? Hay do thấy ta trong phủ vô dụng quá?"
Nữ hạ nhân giúp nàng chọn một bộ yukata màu hồng phấn nhã nhặn, thắt tóc đuôi sam cho nàng.
"Phu nhân lại nói đùa rồi... Ngài Muzan hẳn là lo phu nhân trong phủ cô đơn, đại nhân chiều chuộng người như vậy, đâu có gì lạ? Người lâu như vậy mà vẫn chưa tăng thêm cân nào, thật khó cho nô tỳ ăn nói với gia chủ."
Chiều chuộng... thật là một khái niệm lạ lùng để miêu tả hắn.
Quả nhiên, hạ nhân không thể nào hiểu được cái mối quan hệ phức tạp giữa nàng và hắn. Sayuri thở ra một hơi, đầu lại càng thêm đau nhức.
"Đi gặp phu quân thôi mà em sửa soạn cho ta kỹ lưỡng như vậy làm gì..."
Nữ hạ nhân thắt xong tóc cho nàng lại chuyển sang giúp nàng thay y phục.
"Phu nhân, người xinh đẹp như vậy mà chẳng có mấy khi tự chăm sóc cho mình. Đương nhiên dáng vẻ này, phải để cho Muzan đại nhân nhìn thấy trước rồi!"
Sayuri nhất thời không nói nên lời, song cũng không muốn làm người khác cụt hứng. Nàng chỉnh lại vạt tay áo sau đó di chuyển đến thư phòng của hắn.
Nàng gõ cửa ba lần, tay áo buông nhẹ như cánh hạc. Sau khi bên trong vọng ra một tiếng "vào đi", nàng mới đẩy cửa bước vào.
Gian phòng vẫn như cũ, trầm lặng và lạnh lẽo, hệt như chủ nhân của nó. Ánh sáng từ cửa sổ chiếu lên tấm thảm dưới chân, phản chiếu bóng lưng của Muzan, người đang ngồi nghiêng người đọc sách sau bàn án gỗ. Hắn không nhìn nàng, nhưng rõ ràng đã sớm biết nàng tới.
Sayuri bước tới, tay đặt nhẹ tập sổ lên bàn, giọng nói không lạnh cũng chẳng ấm.
"Ngài Muzan, đây là sổ chi tiêu ba ngày gần nhất, cùng bản tổng hợp nhu yếu phẩm trong viện."
Muzan không trả lời ngay. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế, chỉ chậm rãi đặt cuốn sách trong tay xuống rồi mới ngước nhìn nàng.
Hắn thậm chí chả thèm ngó ngàng gì tới tập sổ sách, chỉ nhìn nàng chằm chặp.
Hai tay nàng được đặt trước bụng, giấu cẩn thận sau tay áo, tựa như một thứ trân bảo. Đó là đôi tay nàng từng dùng để chữa bệnh, kê thuốc, thêu thùa, đánh đàn, pha trà.
Cái danh 'phu nhân' chắc chắn là hão. Nhưng 'tài nữ' thì chắc chắn là thực.
Thấy hắn nhìn nàng quá lâu. Sayuri rũ mi, khẽ nghiêng đầu, một bên cổ trắng ngần lộ ra trước mắt hắn. Nàng gọi nhỏ, giọng mềm như nước.
"Phu quân?"
Muzan không đáp, chỉ hơi nhướng mày, như thể đang suy xét điều gì sâu xa lắm. Trong ánh mắt đen thẳm của hắn, có điều gì đó không sao đọc được. Sayuri đứng yên, ánh sáng lọt qua rèm cửa chiếu lên đường viền áo của nàng, khiến nàng thoáng như một bức họa mực thủy thanh nhã.
Cuối cùng, hắn lên tiếng, chất giọng trầm thấp vang lên, chậm rãi như thể cố tình khiến người khác không đoán được tâm ý.
"Ta không gọi nàng đến để xem sổ sách."
Sayuri vẫn giữ nguyên dáng đứng, chỉ hơi ngẩng đầu. Mí mắt nàng hơi rung, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản như cũ. Dù trong lòng đã có một tia nghi hoặc hiện lên, nàng vẫn không hỏi, không vội, không gấp.
"Vậy... phu quân có gì sai bảo?"
Câu hỏi ấy, nói ra bằng giọng điệu hững hờ như gió thoảng. Nhưng với Muzan, nó lại khiến hắn cười khẽ một tiếng.
"Chỉ để nhìn thôi."
Hắn nói, nhấn từng chữ một, mắt vẫn không rời nàng, phong thái đạo mạo như quân tử, giọng điệu lười nhác như đang nói chuyện thời tiết.
Sayuri nâng mắt lên nhìn hắn, nhất thời chẳng biết phải nói gì tiếp theo. Gọi nàng tới... chỉ để ngắm thôi?
Nàng cũng không nhiều lời, đứng yên cho hắn ngắm.
Hắn đứng dậy. Bóng hắn phủ xuống nàng như một chiếc lồng giam vô hình. Sayuri vẫn không lùi lại, chỉ cất giọng, nhẹ như lông tơ.
"Phu quân đã nhìn đủ chưa?"
"Chưa." Hắn đáp, không hề do dự. "Nàng không hề biết mình đẹp đến mức nào."
Sayuri khẽ chau mày. Đẹp ư? Không. Nàng chưa từng nghĩ như vậy. Ý nghĩ đó chưa từng tồn tại trong tâm trí nàng. Sayuri là do mẫu thân dạy dỗ chuyện quy tắc, thái độ. Nàng dõi theo bước chân của mẹ, trong vô thức lại mang phong thái năm xưa của mẫu thân, mà chính nàng cũng không nhận ra.
Mẫu thân nàng luôn là người biết nhu biết cương, có học thức nên dáng đi, cách nói chuyện đều mang theo một tầng thanh nhã khó bắt chước.
"Phu quân quá lời rồi." Sayuri đáp, thành thật đến lạnh lùng.
Muzan không đáp ngay, chỉ khẽ nghiêng đầu, khóe môi cong lên một nét cười nhạt đầy trào phúng. Hắn đi một vòng quanh bàn, từng bước thong thả như dạo bước trong vườn, nhưng mỗi lần tiến gần, không khí xung quanh Sayuri lại như đặc quánh thêm một tầng vô hình.
"Nàng luôn nói như vậy." Hắn cất giọng, tay chậm rãi chạm vào một lọn tóc lòa xòa trước vai nàng.
"Cứ như thể việc ta nhìn nàng là một điều... bất thường."
Sayuri không tránh, cũng không gượng gạo. Chỉ là đáy mắt nàng thoáng qua một tia trầm ngâm. Nàng không muốn phản bác, cũng chẳng thể nào đồng tình. Tất cả những lời khen từ miệng hắn, dù là đường mật, dù là nặng nề như gông xiềng, đều khiến nàng cảnh giác.
"Ngài là bậc chí tôn, nhìn ai chẳng là điều hợp lẽ?"
Nàng nhẹ nhàng nói, câu chữ tròn trịa như trích từ sách lễ.
Nhưng lời đó, với Muzan, chỉ như một tấm bình phong mỏng tang.
"Lẽ?" Hắn lặp lại từ ấy, giọng trầm xuống.
"Ta gọi nàng là phu nhân. Nàng là người ta đã chọn. Mỗi bước đi, mỗi dáng ngồi, ánh mắt, giọng nói... Tất cả những điều đó đều chỉ nên dành cho ta, ta có thể nhìn bao lâu cũng không chán."
Ngón tay hắn dừng lại nơi cằm nàng, khẽ nâng lên.
"Nhưng nàng lại chẳng nhìn ta."
Sayuri chớp mắt, thoáng ngỡ ngàng. Ánh mắt vốn phẳng lặng như hồ nước thu bỗng dao động rất khẽ. Đối diện với con ngươi đỏ sẫm của hắn, đôi mắt nàng như sáng trong như cũ, không chút tạp chất. Sayuri cụp mi, rất nhanh đã thu lại thần sắc. Nàng nghiêng đầu khẽ khàng, lại nâng mắt nhìn hắn, thì thầm một câu.
"Ta không nhìn phu quân của ta thì nhìn ai chứ?"
Muzan hơi sững lại. Dường như hắn không ngờ nàng sẽ trả lời như vậy.
Một câu nói đơn giản, không có chút nũng nịu, chẳng mang lấy nửa phần tình ý, bình thản nhưng lại khiến lòng người xao động như gió nhẹ lay động mặt nước. Không biết từ khi nào, sự điềm tĩnh cố hữu trong đáy mắt hắn đã tan đi ít nhiều.
Nếu là nam nhân khác nhìn thấy dáng vẻ, ánh mắt vừa rồi của nàng, họ không chừng sẽ phát điên.
Sayuri thấy hắn thất thần hồi lâu, hơi mím môi lại, nàng chớp mắt rất chậm, khe khẽ hỏi.
"Phu quân... người nhìn ta đủ chưa?"
Muzan không trả lời ngay.
Hắn đứng đó, một tay còn đang chạm nhẹ vào cằm nàng.
Rốt cuộc, hắn cất giọng, trầm khàn như tiếng gió xào xạc qua hàng trúc.
"Chưa đủ."
Giọng nói kia vang lên rất khẽ, nhưng lại giống như một lưỡi dao vô hình, cắt qua lớp yên tĩnh của căn phòng. Hắn nghiêng đầu, hơi cúi thấp xuống, mặt gần kề mặt nàng, hơi thở lạnh như sương sớm lướt qua gò má nàng.
Kinh nghi bất định. Sayuri cảm giác như vừa bị tổn thọ mười năm. Nhìn hắn ở khoảng cách gần thế này, nàng theo bản năng muốn lùi ra sau.
Nàng ngập ngừng. "Nếu phu quân có lòng yêu thích cái đẹp, ta có thể mời Daki tỷ tỷ đến cho người ngắm. Tỷ ấy ngưỡng mộ phu quân như vậy, sẽ không chê đâu."
Muzan khựng lại.
Chỉ trong thoáng chốc, nụ cười trên môi hắn biến mất.
Ánh mắt hắn, thứ vốn từ nãy đến giờ chỉ đơn thuần như một thứ sở hữu lãnh đạm đang thưởng thức bảo vật, đột nhiên như tối sầm đi, không phải vì phẫn nộ rõ ràng, mà là một loại trầm lặng sâu đến lạnh sống lưng.
"Daki?" Hắn lặp lại cái tên ấy, chậm rãi, như thể đang nghiền ngẫm từng âm tiết. Rồi hắn khẽ nhướng một bên mày, khóe môi nhấc lên thành một đường cong lạnh nhạt. "Vì sao ngươi lại nhắc đến ả?"
Vì sao lại nhắc đến Daki ư? Sayuri không kiềm được mà nhướng mày rất khẽ, trên gương mặt lộ ra vẻ khó hiểu. Còn chẳng phải là vì Daki xinh đẹp, lộng lẫy, kiêu sa sao? Nàng ta còn là oiran cao cấp nhất của một kỹ viện danh tiếng. Nói về sắc, ai so với nàng ta nổi?
Sayuri cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong không khí. Mỗi một chữ hắn nói ra đều không lớn, không gấp, nhưng lại khiến sống lưng nàng lạnh đi vài phần. Nàng không rút tay lại, không trốn tránh, chỉ là đôi mắt cụp xuống, thành kính mà lạnh nhạt.
"Ta chỉ nghĩ..." Nàng đáp, giọng đều đều như đang kể chuyện. "Nếu có ai khiến phu quân hài lòng hơn, thì nên để người ấy ở gần."
Nàng không có chút tự ti nào trong giọng nói, nhưng cũng tuyệt nhiên chẳng có kiêu hãnh. Chỉ là một loại lý trí lạnh như băng.
Muzan nhìn nàng, rất lâu không nói gì. Bầu không khí đặc lại, tĩnh mịch đến mức nghe được cả tiếng gió lùa qua khe cửa giấy.
Đột nhiên, hắn bật cười.
"Hài lòng?" Hắn nhắc lại từ đó, như thể nó là một điều gì đó quá buồn cười. "Sayuri, nàng luôn biết cách làm ta kinh ngạc đấy. Cái đầu của nàng, rốt cuộc chứa những thứ gì vậy?"
Phu nhân hắn thật tình quá ngây thơ, trong trắng. Nàng dường như chẳng có chút gì là hiểu chuyện tình cảm ái muội. Dù sao thì thực chất vẫn là một cô nương tuổi cập kê. Theo tục, khi nữ tử gả chồng thì trước đó mới được nghe qua chuyện giường chiếu. Mà tất nhiên, phu nhân hắn đã nghe qua bao giờ đâu?
Lần đầu tiên, Muzan thấy tức đến bật cười. E rằng, nàng đã dùng hết đầu óc cho y thuật hết rồi. Có bổ não nàng ra thì cũng chỉ thấy mỗi đơn thuốc chẩn bệnh.
Sayuri cụp mi, chớp chớp mắt như đang cân nhắc điều gì. Nàng lại bình thản nói.
"Trong đầu ta có gì...? Thì đương nhiên là có não bộ, tiểu não, thân não, hệ thống mạch máu não, dịch não tủy, còn gồm cả mười hai đôi dây thần kinh sọ..."
Trong vài giây, Muzan không thốt nổi một lời.
Hắn giơ tay lên, khẽ vuốt mặt như thể không biết phải nói gì nữa.
"Sayuri..." Hắn cười, tay khẽ xoa thái dương. "Ngươi đúng là... làm ta muốn điên lên."
Nàng nhìn hắn xoa thái dương một lúc, không nhịn được nói.
"Phu quân ấn huyệt sai chỗ rồi. Để ta."
Vừa dứt lời, Sayuri đã bước đến, đặt tay hắn lại cho đúng chỗ huyệt thái dương, hướng dẫn cách ấn.
"Phu quân muốn ấn huyệt cứ gọi ta đến, ấn lung tung không có tác dụng đâu."
Muzan nhìn nàng, đôi mắt phức tạp như màn đêm sâu không thấy đáy. Bàn tay hắn, vốn là hung khí tàn bạo có thể giết người trong tích tắc, giờ đây lại đang bị nàng cầm lên, ép vào đúng vị trí huyệt đạo trên đầu.
Hắn chưa từng nghĩ sẽ có ngày... hắn, Kibutsuji Muzan, lại bị một nữ nhân giảng giải chuyện bấm huyệt như một lão già bị nhức đầu kinh niên.
Và cái giọng của nàng, không nhanh, không chậm, không một chút ý tứ, như thể đang dạy y thuật cho một bệnh nhân lơ mơ kiến thức phổ thông.
"Ấn vào chỗ này theo nhịp hô hấp, cứ ba nhịp thở thì đổi lực tay một lần. Nếu phu quân vẫn thấy căng, có thể do huyết áp hơi cao hoặc thiếu máu não tạm thời..."
"Sao ngươi không giấu tài nữa?"
Muzan hỏi, nửa cười nửa mỉa.
Sayuri thu tay về, thản nhiên đáp. "Phu quân đột nhiên gọi ta tới, không thể chỉ vì muốn ngắm rồi. Gần đây ta cũng không gây ra sóng gió gì, Thượng Huyền Nhị cũng không đến gặp nữa. Vậy xem ra là chuyện quá khứ rồi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip