[KaiShin] [Dịch] KaiShin Tumblr Prompts
33. Fainting Spell
Sentence prompt: "Cậu ngất xỉu... ngay trong vòng tay tôi. Cậu biết đấy, nếu cậu muốn có sự chú ý của tôi, cậu không cần phải cố quá như vậy đâu."
xxx
Khi Shinichi tỉnh dậy, đầu cậu đau như búa bổ, mắt đau nhức, và cậu cảm tưởng miệng mình bị lấp đầy bởi bông. Cậu chật vật nuốt nước bọt để khai thông cổ họng, nhưng kết quả cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam khiến cậu nhăn mặt.
Cậu nhìn quanh quất và lờ đi cơn đau đầu, Shinichi cố gắng tìm hiểu xem cậu đang ở đâu.
Đây là phòng phủ, tường cùng chăn ga gối đệm có màu trung tính, trong phòng ít bài trí. Có bàn, tủ quần áo và chiếc giường cậu đang nằm. Cậu đang mặc áo ba lỗ và quần lót của mình, còn chỗ quần áo còn lại của cậu được gấp gọn để trên bàn, bên cạnh có vẻ là bộ quần áo sạch.
Dạ dày cậu réo to trái ngược ý chủ, và cậu nhận ra mình chưa ăn gì trong phòng mười hai giờ qua. Cậu nhăn mặt và chậm rãi ngồi dậy. Cơ bắp của cậu hơi nhức giống như sau khi tập thể dục, nhưng nhìn chung cậu vẫn ổn. Đương nhiên là ngoại trừ đầu cậu.
Đêm qua có vụ trộm, Shinichi nhớ ra. Kid nhảy múa vui mừng trong niềm vui khi hắn biểu diễn một trong những thủ thuật hay nhất từ trước tới nay. Shinichi suýt soát tìm ra mánh khóe của hắn, nhưng thay vì lo lắng, Kid trông rất vui.
Shinichi lơ đãng ước rằng cậu có đủ can đảm để tiến tới hôn hắn khi hắn cười như vậy, nửa ấm áp nửa sắc bén, không giống kẻ săn mồi nhìn con mồi, mà giống...
Cậu loáng thoáng nghe được tiếng nấu ăn ở ngoài cửa. Khi dạ dày lại mãnh liệt réo ầm, Shinichi lưỡng lự đứng dậy và mặc quần áo mới. Điện thoại, đồng hồ và nơ cũng ở trên bàn, tất cả đều không xây xát gì.
Cậu đảm bảo mình không ở trong tình huống hiểm ác, Shinichi đi ra ngoài cửa và lần theo âm thanh ngân nga của ai đó. Cậu rẽ qua góc, chậm rãi tiếp cận cửa bếp, đưa mắt nhìn người đàn ông đang hát.
Cậu nấn ná nhìn bóng lưng kia, quan sát tỉ mỉ hắn. Mái tóc nâu xoăn rối bời, bờ vai rộng và vòng eo nhỏ, cánh tay mạnh mẽ (tôn lên bởi cái áo hắn đang mặc), và cặp mông đẹp ẩn giấu sau chiếc quần ngủ. Shinichi trầm trồ nghiêng đầu.
Giữa đoạn điệp khúc của bài quái quỷ nào đó hắn hát, hắn quay lại và gần như đánh rơi chỗ bột mà mình đang nhào.
"Kudo, đừng dọa tôi như vậy, chúa ơi," Kid rầy la, ôm chặt bát vào ngực.
"Bánh kếp?" Shinichi hoài nghi hỏi.
"Đúng vậy, là bánh kếp, đồ quỷ ạ, đột nhiên xuất hiện rồi đoán mùi thơm của đồ ăn..." Kid tiếp tục càu nhàu với bản thân nhưng đã dời sự chú ý về chỗ bột cùng bếp nấu.
Shinichi cười khẩy và ngồi lên bàn đảo. Dựa trên sự bài trí ít ỏi của nơi này, cậu đoán rằng họ đang ở một ngôi nhà khá an toàn. Một ngôi nhà thực thụ, thay vì căn hộ mà Kid có vẻ thích.
"Chuyện gì đã xảy ra đêm qua?" Shinichi lên tiếng trước khi Kid kịp hát tiếp.
Kid nhìn cậu qua vai. "Cậu không nhớ sao?" Khóe miệng hắn hiện hữu nụ cười trêu chọc. "Cậu ngất xỉu... ngay trong vòng tay tôi. Cậu biết đấy, nếu cậu muốn có sự chú ý của tôi, cậu không cần phải cố quá như vậy đâu." Kid vừa nói vừa vẫy thìa.
"Tôi ngất xỉu sao?" Shinichi nhíu mày. "Tôi không bị sốt hay đại loại vậy đúng không?"
Biểu cảm của Kid trở nên trầm ngâm. "Không. Bà chị khoa học nghĩ rằng cậu bị lao lực. Cô ấy nói chỉ cần ngủ thì cậu sẽ ổn, nhưng cổ mong cậu sẽ ghé qua chỗ cổ để kiểm tra khi cậu về nhà."
"Cậu gọi cho Haibara?"
Kid gật đầu. "Đương nhiên. Cậu ngất xỉu khiến tôi lo muốn chết. Sau khi đảm bảo cậu không bị đập đầu, tôi gọi cho cô ấy bằng điện thoại của cậu."
"Ồ, tôi không nghĩ rằng..." Shinichi có chút do dự mỉm cười. "Tôi xin lỗi. Cảm ơn vì đã lo lắng cho tôi và đưa tới tới đây để nghỉ ngơi. Tôi rất cảm kích."
Kid nhún vai, nhưng gò má hơi ửng hồng. "Không có gì đâu, Kudo. Bạn bè để làm gì chứ?"
"Thực sự đó Kid, cảm ơn cậu. Tôi cảm thấy an toàn khi tỉnh dậy lần đầu tiên trong nhiều tuần. Vậy nên không thể không có gì được."
Kid tập trung lật bánh kếp trong lúc lâu. Khi cho nó ra đĩa, hắn nói, nhỏ giọng tới mức gần như không thể nghe thấy, "Kaito."
Shinichi cảm tưởng như sàn nhà sập xuống. "Kaito," cậu nói, cảm thấy có chút choáng váng. Đây chính là cảm giác được tin tưởng bởi kẻ chẳng bao giờ đặt niềm tin vào người khác. Tim cậu mềm ra và cậu cảm nhận khóe môi mình nhếch lên.
Khi Kaito quay lại nhìn cậu, hắn dường như bất ngờ bởi vẻ mặt của Shinichi. Ngạc nhiên và xấu hổ.
"Cậu có thể gọi tôi là Shinichi. Chúng ta huề."
Kaito khẽ bật cười, giọng run rẩy. "Gọi tên nhau, nhưng cậu vẫn chưa mời tôi ăn tối."
Shinichi áp má vào lòng bàn tay, nụ cười kiên định và thỏa mãn. "Bữa sáng có được tính không?"
Lần này, Kaito đánh rơi cái thìa. Hắn quay lại, một tay vẫn giơ lên giữa không trung. "Thật sao?" Shinichi gật đầu. "Ý tôi là, tôi chỉ đùa thôi, nhưng nếu - nếu cậu thực sự muốn thì..."
"Tôi đã luôn nghĩ tới việc rủ cậu đi chơi từ lâu rồi." Shinichi nhếch mép trước vẻ á khẩu của đối phương. "Nhưng tôi vẫn chưa chọn được thời điểm thích hợp, và tôi không biết liệu cậu có thích hay không."
"Tôi muốn. Rất muốn là đằng khác," Kaito trấn an cậu, đưa đĩa cho cậu. "Tôi chưa từng nghĩ cậu thực sự..."
Shinichi nhún vai. "Nói gì được đây? Tôi thực sự thích sự bí ẩn ma mị."
Kaito đỏ mặt, rướn người về phía trước. "Kể cả sau khi đã phá giải được nó?"
"Đúng vậy."
"Vậy thì ăn bánh kếp đi, Shinichi. Sau đó, chúng ta sẽ ra ngoài. Tôi muốn đi chơi với cậu. Có triển lãm nghệ thuật tại phòng trưng bày nhỏ và dưới phố mà tôi luôn muốn tới." Kaito mỉm cười rạng rỡ và háo hức.
Shinichi làm vẻ mặt tương tự, nhưng mềm mại hơn một chút. "Tôi rất mong chờ."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip