CHƯƠNG 16: TRẦM NGUYỆT MẤT TÍCH
Ở Vân Cảnh Tông, trên đỉnh Linh Sơn, quẻ tượng của Trầm Nguyệt nổ sáng như sao rơi. Trưởng môn Khương Linh Tử đang tọa thiền mở bừng mắt, ánh nhìn sắc như đao:
"Lập tức tập hợp!"
Bốn vị trưởng lão giáng hạ đồng loạt lĩnh lệnh, pháp quang rực trời, trận pháp truyền tống khởi động.
---
Tạ Dung hét lớn:
"Nguyệt nhi! Chuẩn bị kích tâm trận, ta chặn hắn lần cuối!"
Kiếm quang của hắn tụ thành như cầu vồng, nổ tung về phía Ma Tôn.
Trầm Nguyệt cắn răng, Hàn Băng Kiếm cắm vào tâm trận, quẻ văn cổ xưa sáng lên, khí lạnh ập ra, hợp với kiếm khí Tạ Dung đè ép Ma Tôn.
Ma Tôn gầm rống, tà khí cuộn trào:
"Đám tép riu! Ta cho các ngươi biết thế nào là tuyệt vọng!"
Ma Tôn Trưởng Lão đứng giữa đống đổ nát, khí tức ma tà cuộn trào như sóng biển đêm đen. Từng hơi thở của hắn phả ra, đất đá dưới chân tan thành tro bụi, trời đất như nghẹt thở. Ánh mắt đỏ máu của hắn quét qua đám người nhỏ bé trước mặt, như loài thú nhìn con mồi đã nằm trong móng vuốt.
"Chạy đâu cho thoát!"
Một đòn tay hắn vung lên, tà khí ngưng tụ thành lưỡi đao hắc ám dài mấy trượng, bổ xuống như muốn xé toạc bầu trời.
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Phó Dịch Thanh, đệ tử nổi danh am hiểu trận pháp, mồ hôi lạnh rịn đầy trán nhưng tay không run, vẽ xong trận đồ dịch chuyển bằng bút trận. Từng nét ấn văn sáng lên, hình thành một trận đồ chồng lớp:
"Kích!"
Một luồng sáng lấp lánh bùng lên, ôm lấy nhóm đệ tử như tấm chắn mong manh, trận đồ rực lên rồi sụp đổ đúng lúc lưỡi đao tà khí bổ trúng, tạo ra khoảng khắc dịch chuyển ngắn ngủi vừa đủ tránh đòn tử vong.
Trầm Nguyệt quát khẽ, thanh âm trong trẻo nhưng kiên quyết, vang vọng giữa bầu không gian đầy tử khí:
"Chia nhau ra tẩu thoát! Không được quay đầu!"
Nàng đã nhìn rõ: Ma Tôn này không phải lực lượng mà nhóm bọn họ có thể đối đầu. Nếu còn gom thành đội, tất cả sẽ thành tế phẩm.
Tạ Dung lập tức xoay người, kiếm quang hộ thân, bảo vệ lối thoát cho đồng đội.
Trầm Nguyệt không lùi nửa bước. Hàn Băng Kiếm trong tay nàng rung lên một tiếng thanh minh dài như rạch vỡ đêm đen. Nàng cắm thẳng Hàn Băng Kiếm xuống đất, mũi kiếm ngập vào nền đá lạnh buốt.
Quẻ văn Càn hiện ra dưới chân kiếm, ánh sáng xanh lam nhàn nhạt, như từng cánh đào băng lạnh nở rộ trong đêm tối.
Nàng vận linh lực toàn thân, dẫn động khí của Hàn Băng Kiếm:
"Càn - khai thiên địa! Hàn băng - tuyệt tà khí!"
Một luồng hàn quang bùng phát, lạnh giá lan rộng mười dặm, khí lạnh cắt qua từng luồng tà khí như dao sắc rọc lụa, từng đám ma khí bị đông cứng rồi nứt vỡ, rơi rụng như tro tàn.
Địa mạch vang lên tiếng nứt rạn trầm trầm, dư ba hàn khí làm đất rung chuyển, như từng hơi thở của lòng đất hòa với kiếm ý nàng, tiêu hao nguồn ma khí đang nuôi dưỡng Ma Tôn.
---
Ma Tôn Trưởng Lão gầm vang, tà khí quanh thân loang lổ, bị lực hàn băng bào mòn. Hắn nộ khí đằng đằng, nhưng rõ ràng cảm thấy lực lượng bản thân đang bị rút cạn từng tấc, từng mảnh, như biển máu bị băng tuyết đóng kín.
Hắn bước lên, mỗi bước khiến nền đất lún sâu nhưng bước chân đã nặng nề. Đòn tay giáng xuống chậm hơn, tà khí bị đóng băng giữa không trung, nứt vỡ thành sương đen tiêu tán
Tạ Dung đứng chắn giữa Trầm Nguyệt và Ma Tôn, trường kiếm chỉ ngang, kiếm khí hóa thành lưới sáng che chắn, hợp cùng khí hàn băng, đẩy lùi đòn công kích.
"Nguyệt nhi, ta giữ, nàng thoát trước!"
Các đệ tử phân tán, người dùng phong linh phù, kẻ vẽ trận rút lui. Phó Dịch Thanh gắng sức dựng thêm một đạo trận dịch chuyển lạc hướng, mong kéo dài thời gian.
Tiếng gầm phẫn nộ của Ma Tôn Trưởng Lão rung chuyển cả không gian, tà khí đen đặc bao trùm một vùng núi rừng như muốn nuốt trọn ánh sáng. Đất dưới chân nứt toác từng mảng, những dòng ma khí như huyết xích trườn khắp, quấn lấy trời cao.
Nhưng đúng vào lúc tuyệt vọng phủ kín, bầu trời đêm như rạn vỡ. Một đạo ngân quang xé màn tà khí, theo sau là hàng loạt phù văn cổ sáng rực cả thiên không.
Ầm—!
Pháp bảo trấn môn Thần Quang Kính, Lôi Hỏa Trụ, Huyễn Địa Đồ lần lượt xuất hiện, trấn giữ bốn phương tám hướng. Chưởng môn Khương Linh Tử dẫn đầu, áo bào phấp phới, linh quang hộ thể như nhật nguyệt treo cao. Sau lưng ông là bốn vị trưởng lão mỗi người đều toàn lực triển khai bí pháp áp trận.
Một tấm lưới khổng lồ do trận văn cổ đan dệt tỏa xuống từ hư không, giam cầm ma tôn giữa trời đất. Linh lực chưởng lực của năm cao thủ tụ lại, như thái sơn áp đỉnh, từng đợt từng đợt ép xuống, tầng tầng như biển linh khí dìm chết tà ma.
"Trấn!" – Khương Linh Tử quát vang, tay kết đại ấn, từng đạo phù quang chấn nhiếp tà khí.
Ma Tôn Trưởng Lão gào rống, toàn thân ma khí bùng phát dữ dội. Nhưng hắn không ngờ, vừa rồi bị hàn khí Trầm Nguyệt quét sạch một vùng ma lực, nay linh lực chưa khôi phục, chỉ mới hồi bảy tám phần. Bị pháp bảo trấn áp, bị linh lực chính đạo bao trùm, hắn không chịu nổi mà nghịch chuyển ma khí liều mạng chống đỡ, linh lực va chạm, tà khí phản chấn.
"Ầm—!!!"
Cả thân hình ma tôn như ngọn núi tà ma vỡ tung, bạo phát giữa không trung. Từng luồng tà khí vỡ nát, hòa vào hư vô, tan biến không còn dấu vết. Tiếng gầm nát tan giữa biển linh quang, chỉ còn dư ba rền vang trời đất.
Tàn trận rung lên hồi cuối cùng rồi dần yên. Khói đen cuộn trào tán loạn, tan dần trong gió. Dư ba linh lực còn sót khiến trời đất vắng lặng như tờ.
Mọi người dõi mắt nhìn quanh, kiểm tra thương tổn. Phó Dịch Thanh loạng choạng, Tạ Dung thì kiếm vẫn chỉ ngang, mắt quét khắp nơi.
Bỗng, ánh mắt Tạ Dung sắc lại. Hắn lao về phía Trầm Nguyệt vừa đứng, nhưng nơi đó chỉ còn vết kiếm cắm vào đất, hàn khí chưa tan...
"Trầm Nguyệt biến mất rồi!"
Tiếng Tạ Dung vang lên đầy lo lắng, vang vọng giữa núi rừng tĩnh lặng sau cơn đại họa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip