Truyen1s.Vip

Long đồ án-Quyển 8

11-12

daiminam

11

  Bạch Ngọc Đường cầm theo một chiếc dây thừng lớn, đi tới Bách Tiên cư.

Tiểu nhị vừa nhìn hắn cũng biết đây là người rất có thân phận, nhanh chóng chạy ra nghênh đón, hỏi hắn muốn dùng ở lầu trên hay dưới sảnh đường.

Bạch Ngọc Đường chọn lầu trên, chọn một cái bàn giữa lầu hai mà ngồi.

"Công tử gia, ngài có muốn uống chút gì không?" Tiểu nhị cười tít mắt hỏi.

"Một bình Tiểu Khí trà." Bạch Ngọc Đường nói.

Tiểu nhị ngẩn người: "Sao?"

"Tiểu Khí trà." Bạch Ngọc Đường nói lại lần nữa.

"Cái này ... vị công tử này, thông cảm cho tiểu nhân tài hèn, cái gì gọi là Tiểu Khí trà a?" Tiểu Nhị gãi đầu khó hiểu.

Bạch Ngọc Đường cười cười nói: "Chính là dùng một nồi nhỏ nấu những lá trà thật nhỏ, lửa đun cũng thật nhỏ, loại trà đó được gọi là Tiểu Khí trà."

Tiểu nhị khoé miệng có chút giật giật, nói: "Vậy a ...."

"Đúng rồi, tốt là tìm một cài hồ lô thật già, già đến độ hồ đồ, thế nhưng phần bụng lại thật là nhỏ, lượng chứa được cũng thật nhỏ để làm bình đựng trà." Bạch Ngọc Đường nói xong liền thả lên bàn một thỏi bạc.

Tiểu nhị nhận bạc, tâm nói .... Này được a, đừng nhìn vị công tử này nói chuyện rất kỳ lạ, thế nhưng lại rất lắm tiền a, số bạc này đủ cho toàn gia hắn ăn cả tháng rồi, chẳng phải chỉ cần một bình trà thôi sao.

Vì vậy, tiểu nhị liền hô lớn: "Dâng Tiểu Khí trà, một hồ lô già đặc biệt nhỏ Tiểu Khí trà."

(*) Tiểu Khí trà: Trà hẹp hòi, nhỏ nhen. Ở đây bạn Bạch chửi khéo chúng Ma đầu là những lão già hồ đồ bụng dạ hẹp hòi a ~~~

............................

Một tiếng hô này vang dội bốn bề Bách Tiên cư khiến cả toà tiểu lâu yên lặng như tờ.

Thật ra thì lúc này cũng không phải giờ cơm, đám tiểu nhị cũng chẳng hiểu tại sao hôm nay người lại đặc biệt nhiều đến vậy, lại còn có đủ loại hình dạng sắc thái người, bọn họ vừa ăn điểm tâm vừa uống trà lại thỉnh thoảng liếc nhìn ra ngoài, một đám người thần thần bí bí.

Có điều lúc bưng bình trà chạy tới tiểu nhị cũng phát hiện đám người này vẻ mặt vô cùng quái dị, nhìn thật chẳng khác nào vừa nuốt phải con ruồi, này là làm sao a? Trà không ngon sao?

Thật ra thì, mấy chục người trong trà lâu này đều là những lão quỷ hoặc lão bà của Ma cung, bọn họ vừa mới nghe thấy Bạch Ngọc Đường gọi loại trà này, trên mặt liền cảm thấy lúng túng —— Ai nha, Tiểu Bạch Kiểm nói bọn họ là lão hồ đồ không có khí độ đại lượng a.

Mà ở dưới lầu lúc này có mấy người giận đến nở mũi.

"Hừ! Tiểu Bạch Kiểm không biết lớn nhỏ!"

"Tướng mạo cũng rất tuấn tú nga?"

"Không tệ ... thế nhưng có đẹp cũng không thể ăn được a!"

"Nhìn cũng rất có tiền nga!"

"Có tiền cũng không ăn cơm được!"

"Có tiền sao lại không ăn cơm được?"

"Ai nha, ngươi đừng có mà chọc phá, ngươi về phe kia sao?"

"Ách ... về phe Chiêu Chiêu."

"Vậy cần phải thử!"

Mà lúc này ở trên lầu hai, tiểu nhị lại vừa châm trà vừa hỏi Bạch Ngọc Đường: "Công tử, ngài có muốn ăn cái gì không?"

Bạch Ngọc Đường gật đầu một cái, nói: "Muốn món Dĩ Đại Khi Tiểu, Ỷ Lão Mại Lão, Lạm Thương Vô Tội, Vô Sự Sinh Phi."

(*) Cậy lớn hiếp đáp nhỏ; Cậy già lên mặt, Lạm thương người vô tôi, Cố tình gây sự a~~~

Tiểu nhị há to miệng, tâm nói đây là cái loại món ăn gì a, đến nghe cũng chưa từng nghe qua nữa.

Mà nhìn lại những lão Ma đầu kia một chút, sắc mặt đã chẳng khác nào cái bánh bao thiu rồi....

"Tiểu tử thối, rõ ràng là chỉ cây dâu mắng cây hoè mà"

"Là chỉ Tang mạ Hoè."

"Đừng có cắt chỉnh lời ta, ngươi về phe kia sao?!"

"Về... Về phe Chiêu Chiêu!"

"Hừ!"

..................

Tiểu nhị nhẫn cười mà hỏi Bạch Ngọc Đường: "Cái đó, công tử gia, đây là những món gì a?"

"Dĩ Đại Khi Tiểu chính là món rùa hầm gà con." Bạch Ngọc Đường thiêu mi một cái: "Rùa cũng đã một bó tuổi rồi, vậy mà còn bắt nạt gà con, quan trọng nhất là, rùa kia cũng đã sắp thành tinh rồi, vô cùng hung hãn, gà con thì ngây thơ cái gì cũng không biết, lại không hề có năng lực phản kháng, rùa có đến hơn một trăm con lại đi bao vây, bắt nạt có hai con gà con."

Khoé miệng tiểu nhị giật giật: "Hoắc, đây là loại rùa gì a? Lại không biết xấu hổ như vậy sao?"

Chũng lão dưới lầu khoé miệng càng méo ... mặt đỏ bừng, Bạch Ngọc Đường đây là đang nói chuyện bọn họ bắt nạt thân thích của hắn sao?

"Vậy, Ỷ Lão Mại Lão là gì?" Tiểu nhị ngoẹo đầu, dáng vẻ rất ham học hỏi.

"Món đậu hũ già xào dưa chua mặn." Bạch Ngọc Đường nói, cuối cùng còn không quên thêm một tiếng 'Rảnh' nữa.

(*) Thực ra thì ở đây Bạch Ngọc Đường dùng chữ 'rảnh' để nói 'mặn' vì hai chữ này đồng âm với nhau.

Tiểu nhị suy nghĩ một chút, món dưa chua mặn quả thực là đủ mặn mà, cho nên gật đầu một cái, hỏi tiếp: "Vậy còn Lạm Thương Vô Tội thì sao?"

Bạch Ngọc Đường nhìn hắn một chút nói: "Thịt lợn thối hầm, không cho nấm."

Tiểu nhị nháy mắt mấy cái: "Thịt lợn thối hầm ..."

Bạch Ngọc Đường gật đầu một cái: "Chỉ dám tìm trái hồng mềm để bóp, chẳng hạn như nói có một đám cao thủ võ nghệ cao cường lại đi bắt nạt những thanh niên không biết công phu, đã thế lại không lấy làm nhục nhã còn cảm thấy quang vinh. Người nào mà chẳng có cha sinh mẹ dưỡng, con cái nhà mình thì là bảo bối châu ngọc, con nhà người khác lại đi khi dễ đánh đập a, vậy không phải là thối thì là gì"

"Oa ..." Tiểu nhị chau mày: "Sao lại có loại chân giò thất đức vậy a?"

Bạch Ngọc Đường gật đầu một cái: "Nói không chừng, để truyền ra bên ngoài sẽ huỷ hết cả danh dự của con heo mọc ra mấy cái chân đó nữa."

Tiểu nhị gật đầu một cái: "Đúng vậy."

Chúng Ma đầu lúc này cùng ngẩng mặt nghĩ —— Con Heo mọc ra chân giò đó là chỉ Ma cung hay Ân Hầu chứ?

"Hắt xì ...."

Trong Ma cung, Ân Hầu đang cùng Thiên Tôn đánh cờ đột nhiên lại hắt hơi một cái, Vô Sa ngồi một bên xem chơi cờ liên niệm một tiếng "A di đà phật", sau đó lại nói: "Trường mệnh bách tuế."

Ân Hầu xoa mũi, nhìn Ma cung vắng hoe một chút, lắc dầu, đều chạy hết đến Thường Châu phủ rồi a, một tên cũng không còn sót lại.

"Không biết Ngọc Đường có đối phó nổi không đây." Ân Hầu lầm bầm một câu.

Thiên Tôn cầm quân cờ đặt xuống bàn cờ, nói: "Yên tâm, yên tâm, Ngọc Đường nhất định có thể hoà thuận vui vẻ với những lão nhân gia đó."

Ân Hầu nhìn Thiên Tôn một chút, lắc đầu.

Thiên Tôn cũng lắc đầu theo, mặc niệm cho đám lão đầu kia, xem ra mấy người này nhất định sẽ gặp xui xẻo a, Ngọc Đường nhà hắn đâu có thành thật như vậy a ...

..................

Tiểu nhị nghe đến nhập thần, hỏi Bạch Ngọc Đường: "Vậy món Vô Sự Sinh Phi cuối cùng là gì a?"

"Đây chính là cái quan trọng nhất." Bạch Ngọc Đường nói: "Chính là món khổ qua xào rau muống

Tiểu nhị nháy mắt mấy cái: "Món này ... giải thích thế nào?"

"Lấy ví dụ ngươi có con cháu nhậm chức tại nha môn." Bạch Ngọc Đường nói: "Ngươi đang ở tại ngay nơi hắn quản lý mà không những làm càn lại còn đánh hai nhi tử của thượng cấp hắn, ngươi thử nói xem, đó không phải là cố tình sinh sự thì là cái gì?"

"Vậy cũng đúng a." Tiểu nhị gật đầu: "Thế nhưng khổ qua lại xào cùng rau muống ...."

Bạch Ngọc Đường lấy hai chiếc đũa ra, dùng nước trà mà rửa qua một chút, nói: "Con cháu bọn họ chính là khổ qua, nếu như thực sự gặp phải chuyện như vậy hẳn là khổ từ ngoài da cho đến trong lòng rồi, mà bọn họ chính là rau muống .... già mà vẫn rỗng."

(*) Rau muống dù già vẫn rỗng ruột, ý tương tự như có lớn mà chẳng có khôn vậy.

Tiểu nhị gật đầu, tỏ vẻ mình đã lĩnh giáo được rất nhiều, liền chạy đi gọi món, vừa chạy lại vừa hô to với Trù phòng: "Mang thức ăn lên! Dĩ Đại Khi Tiểu, Ỷ Lão Mại Lão, Lạm Thương Vô Tội, Vô Sự Sinh Phi!"

Lúc này, chúng Ma đầu cả trên lầu cùng dưới lầu khuôn mặt đều vô cùng đặc sắc, lúc đỏ lúc trắng.

"Ai nói hắn mồm mép không lanh lợi?"

"Cửu Nương nói."

"Ai nói hắn ngây ngô thành thật?"

"Hoạ Thư Sinh nói."

"Người nào nói hắn nhìn rất đàng hoàng?"

.............

Mọi người cung hai mặt nhìn nhau, gãi gãi đầu.

Bạch Ngọc Đường vẫn còn ngồi ở lầu hai, nói xong những điều muốn nói rồi liền nhìn sợi dây trên bàn, tâm nói ——– Không phải chứ? Trăm lão ma đầu chỉ có vậy mà đã kinh sợ rồi sao? Xem ra bọn họ thực sự rất thương yêu Triển Chiêu.

Mấy Ma đầu kia cứ ta đẩy ngươi, ngươi đẩy ta, ta lại đẩy đẩy ngươi, ý là —– Làm sao giờ?

"Còn thử nữa không?"

"Hắn nói không sai a, chúng ta nháo loạn nơi này liệu có gây phiền toái cho Chiêu Chiêu không?"

"Vậy là không thử nữa sao?"

"Như vậy không phải là quá dễ dàng cho hắn sao?"

Trên lầu đối diện, đám người Triệu Phổ đã sớm tới rồi, đang chống cằm đợi từ lâu, Triệu Phổ còn cảm thấy buồn bực: "Sao vẫn chưa đánh? Đang tính làm cái gì đây?"

Tiểu Tứ Tử cũng chống cằm ngồi trong ngực Triệu Phổ: "Muốn đánh nhau sao?"

Công Tôn vì muốn giữ thăng bằng nên phải dựa vào Triệu Phổ, hỏi: "Vừa nãy Bạch Ngọc Đường nói mấy câu đó cũng thật lợi hại, có thể sẽ không cần đánh không?"

Triệu Phổ bĩu môi: "Không phải chứ? Chạy xa như vậy đến tìm Bạch Ngọc Đường chỉ để đùa bỡn miệng lưỡi thôi sao?"

Mấy ảnh vệ cũng gật đầu, tỏ ý cũng rất bất mãn.

Lúc này, lại nghe thấy Lâm Dạ Hỏa đang đứng trên nóc nhà xem náo nhiệt hét một câu: "Cứ vậy mà được sao? Mấy Lão quỷ đừng sợ! Cứ đánh trước rồi tính!"

Mấy lão ma đầu mí mắt cũng nhướng cả lên rồi.

Bạch Ngọc Đường cũng cười, đưa tay cầm lên sợi dây thừng kia, cất cao giọng nói: "Đúng vậy, đừng sợ."

Mấy lão đầu giận đến lệch mũi, tâm nói Tiểu Bạch Kiểm ngươi cũng giỏi quá a .... Tuy rằng ngươi là đồ đệ của Thiên Tôn, thế nhưng ở trong đây có đến mấy chục người, bên ngoài cũng có mấy chục người, tổng cộng cũng có một trăm cao thủ Ma cung đây! Tiểu tử ngươi cũng chỉ có một mình, ngươi được Thiên Tôn dạy dỗ cũng không có nghĩa là ngươi cũng lợi hại như Thiên Tôn vậy!

Mấy lão nhân gia không chịu được khiêu khích, lập tức xông lên ... vốn dĩ mấy người này lúc trẻ đều là những Hỗn thế ma vương, lúc nào cũng chỉ lo thiên hạ bất loạn, giờ đã già rồi nhưng cũng không có thay đổi là bao, hơn nữa cứ ở mãi Ma cung cũng thật sự rất nhàm chán, vì vậy, lúc này tự dưng lại có một tiểu bằng hữu sẵn sàng chơi với họ thì đương nhiên là họ càng hăng hái rồi.

Bạch Ngọc Đường cầm dây thừng, liếc mắt nhìn một đoàn Ma đầu từ dưới cầu thang xông lên, có mấy người vừa định nhắc chân đạp bay bàn ghế cản đường, Bạch Ngọc Đường liền tới một câu: "Đạp hỏng là Triển Chiêu phải đền đó."

Mấy lão đầu vội vàng thu chân lại, còn có mấy người nhào qua mà đỡ lấy mấy cái ly rơi xuống đất, lau mồ hôi một cái, tâm nói —— Nguy hiểm thật!

Bạch Ngọc Đường âm thầm gật đầu một cái, sau đó tung người nhảy ra khỏi ban công.

Sau lưng liền có một chuỗi ma đầu đuổi theo.

Mọi người ở đối diện lần này hăng hái rồi, Triệu Phổ cắn hạt dưa ngẩng đầu: "Cuối cùng cũng bắt đầu!"

Tiểu Tứ Tử nâng cằm ngoẹo đầu nhìn —– Sao tất cả mọi người đều biết bay a?

Công Tôn còn có chút lo lắng, Bạch Ngọc Đường một mình có thể chống lại nhiều người như vậy a?

Tiêu Lương thì chỉ đơn thuần là xem chuyện vui —- Có trò hay để xem rồi!

Mà lúc này, ở Tiên Khách cư bên kia Thường Châu phủ, Triển Chiêu một mình khoanh tay mà chạy vòng vòng, đám người này đâu cả rồi?!

Triển Chiêu vừa mới nghe Bàng Dục cùng Bao Duyên mô tả đã đoán được là mấy Lão đầu kia của Ma cung rồi.

Triển Chiêu cũng đã chuẩn bị tâm lý, bọn họ không thể nào không tìm Bạch Ngọc Đường gây chuyện đâu, hơn nữa lại có thêm Mạnh Thanh đổ dầu vào lửa nữa, thế nhưng hắn cũng không có ngờ bọn họ ngay cả Bàng Dục cùng Bao Duyên cũng đánh luôn. Tuy nói đây là bọn họ chỉ muốn nhắm đến Bạch Ngọc Đường, thế nhưng người ta dù sao cũng là người vô tội, bọn họ lại dám vô pháp vô thiên mà làm càn như thế a! Không dạy dỗ bọn họ một trận không được!

Thế nhưng đợi nửa ngày rồi mà vẫn không thấy Lão ma đầu nào tới.

Triển Chiêu đột nhiên sờ cằm, sau đó vỗ tay một cái: "Được a! Trúng kế giương đông kích tây rồi!"

Nói xong liền vội vàng chạy ngược trở về.

............

Bay ra khỏi Bách Tiên cư, lúc Bạch Ngọc Đường sắp chạm đất lại đột nhiên từ trên mặt đất lướt ra ngoài ... sau đó lượn theo ven tường, giống như một cái bóng mà vòng ra sau lưng đám Ma đầu kia.

Mấy Lão ma đầu cùng sửng sốt ——- Như Ảnh Tuỳ Hình!

"Oa!"

Đám ma đầu chính là bị cái loại khinh công giống như quỷ mị này của Thiên Tôn năm đó làm cho hôn mê, xem ra Bạch Ngọc Đường cũng biết a!

Mấy lão đầu còn đang ngẩn người, lại chợt cảm thấy Bạch Ngọc Đường xuyên qua người bọn họ một lượt, chờ cho đến khi hiểu được thì ... cổ chân đã bị hắn buộc rồi ......

"Ai nha!" Bạch Ngọc Đường cũng chẳng cẩn phải kéo dây thừng, mấy lão đầu chỉ cần vừa mới động chân, bốn bên cùng dùng sức một chút là đều ngã hết vào giữa, ngã thành một đống rồi.

Mấy Lão đầu người nọ đè lên người kia, cùng đem đầu dây kéo lại, mà càng kéo lại càng chặt hơn.

Mấy lão đầu đều cố gắng tìm nút thắt nhưng không được, có một người tức giận nói: "Cắt đứt nó đi!"

Thế nhưng hắn cố gắng cắt nửa ngày sợi dây này cũng không sứt mẻ, mấy lão đầu cũng đều cảm thấy kỳ quái, tâm nói sợi dây này rốt cuộc được làm từ gì chứ?

Có điều mấy người này cũng không biết được rằng sợi dây này tuy là bọn Tử Ảnh dùng để buộc hành lý trên mã xa, thế nhưng thực chất đây chính là sợi dây thừng mà Hãm Không Đảo dùng để buộc những hàng hoá trân quý trên thuyền. Đây cũng không phải sợi dây thừng thông thường mà là dây da được quấn xung quanh bằng sợi đồng tuyến, chắc chắn vô cùng. Mặt khác, bởi vì loại dây này thường xuyên được ngâm nước cho nên Hàn Chương đã dùng dược cùng sáp kết hợp với nhau, làm mấy trăm lần như vậy để khiến sợi dây trở nên mềm mại nhưng lại vô cùng bền chắc, cho nên sợi dây này còn có tên là Khốn Tiên Thằng, hàng hoá một khi đã được buộc bởi sợi dây này, trừ khi tìm được nút thắt nếu không cho dù là có đao sắc cũng không thể cắt đứt được.

Bạch Ngọc Đường thấy mấy Lão ma đầu đã bị vây khốn, biết bọn họ nhất thời sẽ đành bó tay thúc thủ không còn cách nào gây rối được nữa ... cũng chính lúc đó, bên cạnh lại có mười mấy người nhào lên.

Bạch Ngọc Đường chợt lách người, lủi lên giữa không trung, một tay vẫn còn cầm đầu dây.

"Ai nha!" Tiêu Lương sờ cằm: "Đây có phải là Yến Tử Phi không?"

"Bắt chước mà thôi." Triệu Phổ sờ cằm: "Thay vì nói Bạch Ngọc Đường thiên phú rất cao, chi bằng nói hắn rất tinh quái ..."

Công Tôn không hiểu mà nhìn Triệu Phổ: "Tại sao?"

Triệu Phổ chỉ một đám Ma đầu há to miệng mà sửng sốt ngu ngơ bên dưới.

Công Tôn liếc mắt nhìn, Tiêu Lương khoanh tay lắc đầu: "Mất đi cơ hội chống cự cùng năng lực tư duy trong nháy mắt .... Cơ hội tốt a!"

Quả nhiên, Bạch Ngọc Đường thừa dịp đám Lão ma đến giúp tháo dây thừng đồng loạt ngu ngơ nhìn hắn mô phỏng Yến Tử Phi cùng thuận tiện than thở hắn thiên phú cao, lại cùng nhớ lại cái phong thái của Tiểu cung chủ bảo bối nhà bọn họ khi sử dụng chiêu này thế nào mà ..... Bạch Ngọc Đường ngay cả thở cũng không dừng lại để thở, loé thân một cái biên mất vô tung.

Mấy lão đầu vừa mới sửng sốt, đồng thời đã cảm thấy bên hông bị kéo căng, chờ cho đến khi bọn họ hiểu được chuyện đã thấy Bạch Ngọc Đường đang cầm đầu dây chạy vòng qua bên người họ, sau đó vừa kéo dây buộc vừa đạp một cước......

Mấy lão đầu "ai u" một tiếng, sau đó đã bị cột lại cùng nhau.

Điều quan trọng nhất chính là thủ thuật thắt dây của Hãm Không Đảo rất đặc biệt, nhất định phải có kỹ xảo mới có thể tháo ra, nếu không nút thắt này càng tháo càng chặt.

Bạch Ngọc Đường vừa mới đắc thủ thành công, sau đó liền ném đầu dây thừng trong tay ....

Từ bên trên lại có thêm mười mấy Ma đầu đến cướp.

Bạch Ngọc Đường cần chính là điều này ... sau khi chúng ma đầu cướp được dây thừng, Bạch Ngọc Đường lại lượn quanh theo đường dây thừng mà lướt lên, tay lại cầm khoảng giữa sợi dây thắt một cái liền tung lên, xuyên qua đầu dây.

Mấy ma đầu sửng sốt, ngay sau đó lại cảm thấy bả vai mình bị đạp một cước ... Bạch Ngọc Đường đạp lên bả vai mọi người, nhảy lên vai của ma đầu đứng trên cao nhất, thuận tay kéo đầu dây kia một cái .... sau đó dùng nội lực truyền xuyên theo đường dây.

Mấy oa đầu giật mình đột nhiên thả tay ... Oa! Tay bị đóng băng!

Thì ra Bạch Ngọc Đường dùng nội lực Hàn băng của mình mà truyền xuyến đầu dây, khiến cả sợi dây bị đóng một tầng băng lạnh lẽo.

Mấy lão ma đầu vừa mới buông tay xong, Bạch Ngọc Đường đã nhanh chóng kéo lại đầu dây ...

Vì vậy, cổ tay của mấy lão ma đầu ban nãy đã bị Bạch Ngọc Đường thắt nút, lúc này liền bị trượt, ngã xuống đám ma đầu bên dưới, cả đám lại cùng bị vây bên dưới.

"Ai nha!" Tiêu Lương ở trên nóc nhà vỗ tay hưng phấn: "Thật là lợi hại a! Đây là loại đả pháp gì a?"

Tiểu Tứ Tử đếm từng người một: "Đã có bao nhiêu người bị trói rồi?"

"Khoảng năm sáu chục người ở đây rồi sao?" Công Tôn nhìn nhìn, tính một chút, đầu tiên có khoảng hai mươi người bị trói, sau đó lại trói thêm hai mươi người nữa, bây giờ trói tiếp khoảng hai mươi người cướp dây, còn lại là ....

Nhìn lại lúc này ... có khoảng hai mươi ma đầu từ tầng dưới khách điếm đi ra, lúc này bọn họ cũng không có đi cứu mấy lão ma đầu kia, cũng không đi cướp dây thừng mà trực tiếp đánh về phía Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường đạp xuống một cước, sau đó lại đột nhiên nhảy lên.

Mấy lão ma đầu cũng nhảy theo.

Lên đến không trung, sợi dây trong tay Bạch Ngọc Đường vừa mới được kéo căng, nay đột nhiên lại co lại ....

Sợi dây này vốn được làm từ da cho nên rất đàn hồi, kéo đến căng kịch điểm rồi lại co lại, mấy lão ma đầu liền sửng sốt .... Bạch Ngọc Đường đang ở trước mắt "vèo" một cái liền biến mất!

Mấy người còn đang buồn bực không hiểu đây là loại công phu gì thế, thì lại nghe được đám người bị cột lại thành một đống bên dưới hô: "Cẩn thận!"

Mọi người vừa mới quay đầu trở lại thì đã .... oành một tiếng, khoảng hai mươi lão ma đầu đều bị đụng phải nhau.

Khoé miệng Bạch Ngọc Đường giật giật, lại kéo sợi dây nhảy lên một cái, động tác giống như bước trên bậc thang mà đạp mấy lão đầu kia xuống, sau đó phi ra ngoài, tránh thoát khoảng hai mươi lão đầu đang đánh lén đến, kéo dây thừng vòng quanh mọi người hai vòng, thắt nút rút thật chặt.

................

Mọi người trên lầu đối diện cũng nhìn không ra tình huống bên dưới là gì, chỉ thấy một bạch ảnh cầm một sợi dây vòng quanh đám Lão ma đầu mấy vòng, sau đó đám ma đầu kia liền bị cột chặt lại.

"Oa ...." Tiểu Tứ Tử xoa xoa mắt: "Thật hoa mắt!"

Trâu Lương khoanh tay: "Bạch Ngọc Đường không xuất đao, cũng chưa dùng công phu, chỉ dùng sợi dây trói a."

Lâm Dạ Hỏa hiển nhiên gật đầu: "Đó là đương nhiên a, những người đó bối phận đều là gia gia nãi nãi của Triển Chiêu, hắn làm sao có thể đánh thân thích của Triển Tiểu Miêu chứ. Có điều cũng cần phải cho đám lão Ma đầu kia đòn phủ đầu, nếu không cho bọn họ biết lợi hại thì bọn họ sao có thể bỏ qua được."

Mọi người đang nói chuyện, Bạch Ngọc Đường bên dưới cũng chỉ cần phải thu thập khoảng mười lão ma đầu nữa thôi.

Lúc này, Bạch Ngọc Đường cũng không đùa giỡn nữa, một tay cầm đầu dây, một tay còn lại lợi dụng Như Ảnh Tuỳ Hình để đấu với mấy lão ma đầu vài chiêu, cứ mấy chiêu lại trói một người. Thực ra thì đối với đám lão ma đầu này mà nói, hậu sinh này không phải là nội lực hay công phu quá cao, mà là vô cùng giảo hoạt ... cái gọi là xuất kỳ bất ý chính là như vậy.

Tiểu Tứ Tử ở trên cao nhìn náo nhiệt bên dưới cũng bình phẩm: "Bạch Bạch đánh nhau rất suất, nhưng cũng rất hư nha! Những lão gia gia thái thái kia rất ngoan nha!"

Triệu Phổ dở khóc dở cười, cả một đoàn Lão đầu của Ma cung bị Bạch Ngọc Đường lừa quay vòng vòng, cho nên mới nói, nhìn người không thể chỉ nhìn bên ngoài a, Bạch Ngọc Đường bình thường vẻ mặt băng sơn, nhìn lại vô cùng ngơ ngác, thế nhưng từ trong xương tuỷ lại là quỷ quái tinh ranh a.

Cuối cùng, lão đầu cuối cùng cũng bị trói vào cùng một chỗ với những lão đầu còn lại, Bạch Ngọc Đường lại cầm sợi dây kéo căng một cái, hơn trăm lão ma đầu cùng nhau kêu lên: "Ai u... nhẹ tay một chút!"

Bạch Ngọc Đường nhanh chóng thả lỏng tay.

Đám lão đầu cũng nhau miểu hắn.

Bạch Ngọc Đường thiêu mi, tặng cho bọn họ một nụ cười.

Đám lão đầu cũng hít một hơi.

"Ai nha! Nhìn gần thật đẹp a!"

"Yêu nghiệt a!"

"Nha, thật đẹp trai a, đứng cùng một chỗ với Chiêu Chiêu không biết có xứng không a?"

"Công phu không tệ a! Cũng không thua kém Chiêu Chiêu đi."

"Đúng nga, đánh nhau còn rất tiêu sái nữa."

"Lại rất có tâm a."

"Nếu ở chung một chỗ với Chiêu Chiêu liệu có phải là ngoạn rất vui không?"

Mọi người còn đang nghị luận, lại thấy Bạch Ngọc Đường đột nhiên nhìn về phía bên kia đường lớn.

Chúng ma đầu cũng xoay mặt nhìn, sau đó cả kinh —— Chỉ thấy ở nơi xa, có một thân ảnh màu lam đang phóng nhanh tới.

"Nha a! Chiêu Chiêu về rồi."

Mấy lão đầu cảm thấy quýnh quáng.

Chính lúc này, Bạch Ngọc Đường đột nhiên thả lỏng sợi dây, sau đó lại thấy hắn vòng hai cái, không biết làm thế nào mà kéo một cái .....

Nhìn lại lần nữa ....... Sợi dây đã nằm gọn trên tay Bạch Ngọc Đường, lại còn giống y như lúc ban đầu, là một cuộn lớn.

Bạch Ngọc Đường ném lên nóc nhà một cái.

Tử Ảnh đưa tay nhận giúp hắn, giấu đi.

Bạch Ngọc Đường thiêu mi với hơn trăm lão ma đầu một cái, ý là —— Chạy đi a!

Lúc này Triển Chiêu đã thấy Bạch Ngọc Đường đứng cùng một đám người phía trước, quen mắt a!

Mấy lão đầu đều phốc một tiếng .... chạy trốn tứ tán.

Bạch Ngọc Đường nhẹ nhàng ho khan một tiếng, đứng ra ngoài đường: "Miêu Nhi?"

Triển Chiêu chạy đến trước mặt hắn, nhìn chằm chằm xung quanh: "Những người kia đâu?"

Bạch Ngọc Đường không hiểu: "Người nào?"

Triển Chiêu trên dưới quan sát hắn một lượt, nói: "Vừa rồi ta rõ ràng nhìn thấy có rất nhiều người mà."

"Hẳn là người đi đường đi." Bạch Ngọc Đường vừa nói vừa vỗ vỗ bả vai Triển Chiêu, hỏi: "Việc của ngươi xong chưa? Chúng ta có đi Kim Đỉnh sơn bây giờ không?"

"Ách ..." Triển Chiêu vẫn còn nhìn về phía sau lưng hắn, vừa rồi hắn rõ ràng nhìn thấy hình như là người của Ma cung mà, sao lại có thể biến mất ngay được?

Bạch Ngọc Đường thì lôi Triển Chiêu trở về Triển phủ.

Đám người Triệu Phổ được xem một trận náo nhiệt thật lớn a. Có điều hôm nay mới chỉ đến có một trăm người, hơn nữa nhìn vào võ công thì cũng không tính là cao thủ bậc nhất Ma cung đi, hai trăm người khác cũng không biết lúc nào tới, mà đặc sắc nhất hẳn là trận Bạch Ngọc Đường đối chiến với thập đại cao thủ Ma cung.

Trong ngõ hẻm, mấy lão ma đầu rúc vào một góc vẫn cố nghển cổ ra ngoài mà nhìn trộm.

"Ngươi cứ ngoái ra ngoài như vậy cẩn thận bị nhìn thấy đó!"

"Ai nha, dáng người hắn không khác mấy với Chiêu Chiêu a, chiều cao cũng tương tự nữa."

"Nha! Nhìn bóng lưng rất xứng a!"

"Bạch Ngọc Đường cũng rất tốt a, cũng không để Chiêu Chiêu phát hiện chúng ta."

"Đúng a, còn ... rất hiểu chuyện nữa."

"Không dùng đao cũng không dùng nội lực ...."

"Vậy tại sao chúng ta lại bị trói vậy?"

"Cái này sao."

Mấy Ma đầu thấy Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu đi rồi mới dám thò đầu đi ra ngoài.

Lúc này, mọi người trên lầu cũng chuẩn bị thu dọn đồ đạc rời đi, trò hay chỉ mới bắt đầu mà thôi, sau này nhất định còn rất náo nhiệt nữa.

Đang lúc mọi mọi người chuẩn bị rời đi lại nhìn thấy một chiếc mã xa tiến đến, Bạch Phúc đứng ở cuối xe, Thần Tinh Nhi cùng Nguyệt Nha Nhi đứng ở đầu xe.

Thần Tinh Nhi nhảy xuống khỏi mã xa, nói: "Các vị Lão tiên bối, xin hãy khoan đi đã."

Mấy lão ma đầu cùng nhau nhìn lại.

Thần Tinh Nhi ôm theo mấy cái hộp xuống, nói: "Thiếu gia nhà ta bảo chúng ta đến dâng lễ vật ra mắt nha!"

Chúng Lão ma đầu hai mặt nhìn nhau, không hiểu: "Lễ vật ra mắt gì?"

"Xích Mi lão tiền bối có ở đây không ạ?" Nguyệt Nha Nhi cầm một tờ danh sách đọc to.

Một Lão đầu có lông mày đỏ đi ra, nói: "Là ta đây, làm sao?"

Bạch Phúc cầm một cái hộp đi tới đưa cho Thần Tinh Nhi, Thần Tinh Nhi nhanh chóng chạy đến trước mặt lão đầu kia, đưa cho hắn nói: "Ngài xem cái vỏ đao này có phải không xứng với Xích Mi đao chút nào đúng không a? Thiếu gia nhà ta chọn cho ngài một cái rất xứng, ngài xem có ưng ý không a."

Lão đầu nghi ngờ mà nhận cái hộp, vừa mới mở ra cũng phải hít một ngụm khí lạnh: "Ai nha ..." Lão đầu ôm ngực —– Rất ưng ý a! Làm sao bây giờ?

"Hiên Viên lão tiền bối có ở đây không ạ?" Nguyệt Nha Nhi lại tiếp tục gọi tên, sau đó lại chọn ra một cái hộp khác.

Thần Tinh Nhi tiếp tục bưng qua cho hắn, nói: "Đây chính là dế bạch mi râu dài bắt được dưới chân núi Trường Bạch, nó chính là tướng quân tất thắng, đảm bảo sau này ngài chơi chọi dế sẽ không bao giờ thua!"

Lão đầu há to miệng, nhận cái hộp ——– Thật mê người a! Mà sao thiếu gia nhà chúng lại biết mình thích chơi chọi dế chứ?

...............

Cứ như vậy, Thần Tinh Nhi cùng Nguyệt Nha Nhi vừa đưa lễ vật vừa rót đầy mật ngọt vào tai mấy Lão ma đầu, mỗi lần đưa đều là mỗi món rất da dạng, vừa trúng ý người nhận lại vừa trân quý khó tìm ....

Trên nóc nhà, tất cả mọi người đều theo bản năng mà chống cằm —- Bạch Ngọc Đường lần này ..... đầu tư hẳn rất lớn a?

Mất khoảng một canh giờ phân phát, toàn bộ Lão ma đầu đều nhận được quà, mọi người đều bưng hộp mà nhìn nhau.

"Cái này, nha đầu béo." Một Lão ma đầu hỏi Thần Tinh Nhi: "Thiếu gia nhà ngươi là ...."

"Thiếu gia nhà chúng ta là Bạch Ngọc Đường nha." Thần Tinh Nhi nói: "Thiếu gia nhà chúng ta thường nói, khi còn bé cậu ấy học võ trên Thiên sơn, thường được nghe Thiên Tôn kể về chuyện của các vị tiền bối Ma cung, cho nên hắn rất muốn đến Ma sơn thăm hỏi. Thế nhưng ngặt nỗi hắn luôn luôn bận rộn không có chút thời gian rảnh nào, cho nên đến không được, đợt trước hắn lại được Ân Hầu quan tâm chiếu cố như vậy, lần này khó khăn lắm mới có cơ hội ra mắt mọi người, cho nên đây chỉ là chút quà nho nhỏ để tỏ lòng thành kính mà thôi."

Trên nóc nhà, mọi người đều há to miệng mà không cách nào ngậm lại được.

Lâm Dạ Hỏa lắc đầu: "Mấy lời này thực sự là của Bạch Ngọc Đường sao?"

Công Tôn cũng cảm thấy không thể nào đâu, cái này phải ăn bao nhiêu đường mới nói ngọt được đến vậy chứ: "Hẳn là Thần Tinh Nhi bịa ra đi?"

Triệu Phổ thì lại sờ cằm cảm khái: "Ai nha, Bạch Ngọc Đường tiềm lực quả nhiên vô hạn a."

Mà nhìn lại hơn trăm Lão ma đầu lúc này cũng đã cảm động đến sắp khóc rồi, bọn họ cũng không phải cảm động vì những món quà này đáng giá bao tiền, mà quan trọng nhất chính là tâm tư của Bạch Ngọc Đường khi chọn chúng .... Thật có lòng nha!

Thần Tinh Nhi cùng Nguyệt Nha Nhi chia xong lễ vật rồi, lại giao cho mọi người một chiếc chìa khoá, nói: "Bên thành Tây có một toà Hàn phủ, là biệt viện của Nhị gia nhà chúng ta, bình thường cũng không có người ở đó, các vị tiền bối Ma cung có thể tạm thời đến đó ở, nếu như có cần cái gì, cứ cho người trực tiếp đến Triển phủ thông báo cho thiếu gia nhà ta là được rồi."

Mấy lão đầu gật đầu lia lịa.

"Còn nữa, thiếu gia nói người mà các vị đánh ban nãy thật ra thì không phải là thân thích của hắn, là nhi tử của Bao đại nhân cùng Bàng thái sư ....."

"A...." Mấy lão đầu cùng hít vào một ngụm lãnh khí —- Không phải chứ?! Này không phải mang phiền phức đến cho Triển Chiêu rồi sao.

Nói xong, hai nha đầu liền từ biết các lão tiền bối, đánh xe về.

Mấy lão đầu cầm chìa khoá cùng lễ vật mà rời đi.

"Bạch Ngọc Đường này ... không tệ đi."

"Đúng vậy .... Còn rất tốt nữa."

"Ai nha, không hổ là đồ đệ của Thiên Tôn."

"Đúng nga, cả trong ngoài đều tốt a."

"Hắn rất có lòng với Chiêu Chiêu nữa."

"Đúng, đúng, đây chính là điểm quan trọng nhất."

"Chúng ta tìm cơ hội bồi lễ cho hai tiểu hài nhi kia đi a?"

"Đúng đúng."

.............

Trên nóc nhà, đám người Triệu Phổ tận mắt chứng kiến quá trình hơn một trăm Lão ma đầu bị thu phục mà không khỏi thán phục, Bạch Ngọc Đường quả nhiên là nhân vật bất phàm a —— Đây chính là cảnh giới tối cao của vừa đấm vừa xoa a.  

 12

  Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường vốn dĩ muốn nhân lúc vẫn còn sớm mà đi thăm dò Kim Đỉnh sơn một chuyến, lại không ngờ —— Có người đến tố cáo.

Người nhà Sầm viên ngoại như ngồi trên đống lửa mà chạy đến nha môn tố cáo, thế nhưng nha môn giờ lại đang là hiện trường hung án, vì vậy bọn họ liền kéo nhau đến trước cửa nhà Triển Chiêu để đòi minh oan, nói là phần mộ Sầm viên ngoại bị người ta đào ra, thi thể đã bị trộm đi rồi.

Vì vậy, Triển Chiêu ở đầu này dẫn người vào trong, ở đầu kia Công Tôn nhanh chóng sửa sang lại thi thể để cho ảnh vệ âm thầm đem đi chôn lại.

Chờ cho đến khi đám Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đi theo người nhà Sầm viên ngoại đến mộ phần, đến nơi vừa nhìn ... thấy phần mộ vẫn còn nguyên vẹn không chút hư tổn nào, ảnh vệ đã sớm chôn xong cả rồi.

Triển Chiêu chỉ mộ phần vẫn còn nguyên vẹn không chút sứt mẻ, hỏi: "Đây là ...."

"Di? Sao kỳ quái vậy a." Đại phu nhân nhà Sầm viên ngoại đi quanh khu mộ một vòng, nói: "Kỳ quái a, vừa nãy rõ ràng là đã bị người ta đào ra mà, sao giờ lại ..."

"Đúng vậy, ta cũng nhìn thấy!" Nhị phu nhân cảm thấm âm phong từng trận thổi đến.

Tam phu nhân trẻ nhất thì che miệng hét thất thanh: "Nha a! Có phải là lão gia âm hồn bất tán không a ....."

Bạch Ngọc Đường ở bên cạnh nhìn, lại cảm thấy Triển Chiêu bên cạnh mình nhẹ nhàng kéo mình một cái.

Bạch Ngọc Đường quay đầu lại, chỉ thấy trên mặt Triển Chiêu thoáng qua một tia giảo hoạt đầy vui vẻ.

Bạch Ngọc Đường thở dài — Xem ra, Mèo đang tính làm chuyện xấu rồi!

.............

"Hắt xì ..."

Trong biệt viện Triển phủ, Bàng Dục đang ngửa mặt lên trời mà hắt hơi một cái.

Tiểu Tứ Tử nghiền một ít thảo dược, Bao Duyên thì bưng đến một bát thuốc, chọc chọc Bàng Dục: "Này, nguội rồi, uống đi!"

Bàng Dục liếc một cái, bĩu môi: "Đắng."

Bao Duyên nhìn trời một chút, lập tức nắm lấy cái mũi Bàng Dục.

"Ai nha nha nha ..." Bàng Dục vừa kêu thét vừa giãy dụa liền bị Bao Duyên đổ luôn một chén thuốc đắng vào miệng.

"Oa ..." Bàng Dục nhanh chóng lục hà bao của Tiểu Tứ Tử ở trên bàn để tìm đường ăn, lại còn vừa ăn vừa nói với bé: "Đệ chế thuốc gì a, thật là đắng."

Tiểu Tứ Tử lại rất đắc ý: "Thuốc tốt đều đắng cả!"

"Thật không a?" Bàng Dục ăn đường, lại hỏi Tiểu Tứ Tử: "Đệ mấy tuổi mà đòi chế dược a, nếu không trị khỏi cho huynh thì làm sao bây giờ?"

Tiểu Tứ Tử bĩu môi, quyệt miệng mà trừng Bàng Dục: "Dược chữa thương phong đệ ba tuổi đã biết làm."

Bàng Dục thiêu mi: "Bây giờ cũng chỉ mới lớn hơn ba tuổi có chút xíu thôi mà."

Tiểu Tứ Tử híp mắt: "So với ba tuổi lớn hơn một tuổi rưỡi."

Bàng Dục cười xấu xa mà nói với bé: "Vậy đã tới năm tuổi chưa?"

"Rất nhanh sẽ đến!" Hai má Tiểu Tứ Tử cũng sắp xị ra rồi.

Bao Duyên đang dọn dẹp chén đũa bên cạnh, thấy Bàng Dục đang có ý muốn ngoạn nháo trêu chọc Tiểu Tứ Tử, nên trừng hắn: "Ngươi còn dám khi dễ Tiểu Tứ Tử nữa, cẩn thận lát nữa Tiêu Lương trở về sẽ đánh ngươi!"

Bàng Dục vội vàng nhìn ra cửa một chút, sau đó thiêu mi với Tiểu Tứ Tử: "Bốn tuổi rưỡi sẽ không đi mách a?"

"Mới không thèm mách! Tự mình thu thập huynh!" Vừa nói Tiểu Tứ Tử vừa cầm một nắm Hoàng Liên mà ném vào trong cối, giã giã.

Bàng Dục há to miệng: "Giỏi nha, đệ dám lấy chuyện công để trả thù riêng a?"

Tiểu Tứ Tử lại định cầm thêm một nắm Hoàng Liên nữa.

Bàng Dục không còn cách nào khác là la oai oái cầu xin bé tha cho: "Tiểu thần y bốn tuổi rưỡi ... Tiểu nhân biết sai rồi!"

Tiểu Tứ Tử thấy hắn chắp tay mà cầu xin với mình, cho nên mới bỏ nắm Hoàng Liên xuống.

Bàng Dục lại cầm thêm một viên đường ăn, vừa đưa thêm một viên cho Bao Duyên hỏi: "Tiểu Màn Thầu, có muốn ăn không a?"

Có điều vừa mới hỏi xong lại không nghe thấy tiếng Bao Duyên trả lời.

Bàng Dục cùng Tiểu Tứ Tử cùng nhau ngẩng mặt lên nhìn hắn, chỉ thấy Bao Duyên cứ ngu ngơ như vậy mà đứng im ở đó, há to miệng nhìn chằm chằm về phía tường viện.

Bàng Dục ngẩng đầu lên, Tiểu Tứ Tử quay đầu lại.

"Nương a ..."

Bàng Dục té ngay từ trên ghế xuống đất —— Chỉ thấy trên đầu tường lúc này đứng một đám Lão ma đầu, Lão thái thái, cách ăn mặc và tướng mạo rất quen ... chính là đám Lão ma đầu đánh Bàng Dục ban sáng kia.

"Sao lại đuổi đến tận đây chứ?!" Bàng Dục cả kinh, Bao Duyên đang định hô cứu mạng thì miệng đã bị người ta che lại.

Bao Duyên vừa mới nhìn bên cạnh ... Này được chứ! Trong sân cũng có đến hơn mấy chục người rồi.

Bàng Dục tâm nói không phải đâu? Cừu gia của Bạch Ngọc Đường lại đến tận đây rồi! Đây là thù hận bao nhiêu a? Có cừu oán thì cứ đi mà tìm Bạch Ngọc Đường chứ, sao lại đi tìm người không liên quan làm gì.

"Khụ khụ." Một Lão đầu râu bạc đứng bên cạnh Bàng Dục đột nhiên ho khan một cái.

Bàng Dục cũng không hiểu được a, nếu cứ như vậy mà chết thật chẳng đáng chút nào, vì vậy mới vội vàng kêu lên: "Anh hùng a! Thực tế ta cũng không phải là thân thích của Bạch Ngọc Đường đâu, chúng ta chỉ giả trang thân nhân hắn để đi tra án mà thôi! Ta ra vẻ phách lối như vậy cũng là vì muốn tra án mà, bình thường ta không hề đáng ghét như vậy a!"

Bao Duyên không nói nổi mà nhìn Bàng Dục một cái.

Mấy lão Ma đầu nhìn trời, thuận tay gãi gãi đầu.

Bàng Dục cùng Bao Duyên nhìn trái nhìn phải một chút —- Chúng Lão ma đầu này hình như có chút vẻ lúng túng, có điều hình như cũng không có ý muốn làm thịt bọn họ hoặc là trả thù ai.

"Cầm lấy."

Lúc này Lão đầu bên cạnh Bàng Dục kia liền đặt vào tay hắn một món đồ.

Bàng Dục cầm lên nhìn một chút, là một thẻ đồng.

Bàng Dục nháy mắt mấy cái, cùng Bao Duyên hai mặt nhìn nhau.

Lúc này, Lão đầu đứng sau Bao Duyên cũng không có che miệng hắn nữa, buông tay ra liền lập tức nói: "Xuỵt ...Cẩn thận không Chiêu Chiêu phát hiện đó!"

Bao Duyên còn ngu ngơ nói: "Triển đại ca ra ngoài rồi!"

Bàng Dục đỡ trán, tâm nói tên Tiểu Màn Thầu quá thật thà đi, người ta nếu như đã sợ Triển Chiêu như vậy thì cứ nói Triển Chiêu ở đây để bọn họ sớm đi nhanh một chút a! Có điều tại sao cừu gia của Bạch Ngọc Đường lại hỏi Triển Chiêu chứ?

Mấy lão Ma đầu kia tiếp tục nhìn trời, ý là —— Biết a! Thấy Triển Chiêu đi ra ngoài rồi mới đến mà.

Bàng Dục cầm thẻ đồng kia, có chút khó hiểu mà nhìn lão đầu râu bạc.

"Đây là tiền thuốc thang." Lão đầu lầm bầm một tiếng.

Khóe miệng Bàng Dục giật giật.

"Chê ít a?" Lão đầu hỏi.

"Không ít, rất nhiều!" Bàng Dục vội vàng lắc đầu.

"Lão đầu ta được người ta gọi là Bạch Hồ Tôn, tiểu tử, ban sáng coi như Lão đầu ta đánh nhầm ngươi." Lão đầu vừa nói vừa không được tự nhiên mà ngoảnh mặt đi nơi khác, ho khan một tiếng: "Trên thẻ đồng này có thấy chữ gì không?"

Bàng Dục lật mặt trước ra nhìn một chút, chỉ thấy trên thẻ đồng có một chữ "Ma".

"Đây là thẻ đồng của Ma cung." Lão đầu nói: "Sau này nếu như ngươi có khó khăn gì, chỉ cần cầm thẻ đồng này, nếu như gần đó có người của Ma cùng thì nhất định sẽ giúp ngươi. Hoặc là ngươi cầm cái này đến Ma cung tìm ta, nếu như ai khi dễ ngươi, Lão đầu ta sẽ giúp ngươi đánh hắn răng rụng đầy đất."

"Bàng Dục há to miệng: "Thật a?"

Lão đầu tiếp tục nhìn trời.

Sau đó, soạt soạt soạt ... trên nóc nhà có một đám Ma đầu rơi xuống, chờ cho đến khi Bàng Dục cùng Bao Duyên hiểu được mọi chuyện, trong tay mỗi người đều đầy những thẻ đồng rồi, hai người cứ vậy mà há to miệng không thôi ....

Tiểu Tứ Tử cũng há to miệng —– Ai nha, từng này thì làm được thật nhiều việc a!

Bàng Dục ôm đầy thẻ đồng trên tay, tâm nói —– Được a! Từ ngày quy thuận Khai Phong phủ, Tiểu gia ta đây không ít lần bị đòn, bị ám chiêu, bị trúng độc, mỗi lần bị ăn đòn là đều tự dưng vô cớ bị ăn đòn, chỉ có lần này là có giá trị nhất .... mẹ nó chứ, khiến cho hơn một trăm cao thủ Đại ma đầu thiếu nợ Lão tử thì còn gì bằng! Phát tài lớn!

"Khụ khụ!" Mấy Lão đầu giao đồ xong rồi vẫn còn không được tự nhiên mà định rời đi.

"Ách, các vị tiền bối." Bao Duyên có chút ngạc nhiên hỏi: "Các ngươi là cừu gia của Bạch Ngọc Đường sao?"

Mấy Lão ma đầu nháy mắt mấy cái, sau đó nói: "Chúng ta là người của Ma cung."

"Ma cung?!" Bao Duyên sửng sốt.

Bao Duyên có chút ngốc nghếch lại có chút chậm hiểu, thế nhưng Bàng Dục lại vô cùng khôn khéo, con mắt Tiểu Hầu gia đảo một cái đã biết chuyện gì xảy ra —— Nga! Xem ra chính là thân thích của Triển Chiêu đến để thử Bạch Ngọc Đường a!

"Tới đây, tới đây, mọi người cùng ngồi xuống nói chuyện." Bàng Dục vừa mới biết là người bên mình, vội vàng nhanh chóng cất thẻ đồng mà chạy đến chiêu đãi, phân phó bọn nha hoàn dâng trà cùng điểm tâm.

Hắn rất biết nói chuyện, miệng lại rất ngọt, dỗ cho mấy Lão ma đầu kia còn muốn nhận hắn làm cháu nội nuôi luôn.

Bao Duyên cùng Tiểu Tứ Tử ở bên cạnh nhìn mà rút cả khoé miệng, Bàng Dục này xem ra một chút nguyên tắc cùng lập trường cũng không có, chưa gì đã gọi người ta là kiền gia gia ... này đúng là trực tiếp giúp Bàng thái sư nhận nghĩa phụ a.

Tiểu Tứ Tử vừa nghe đây là thân thích của Miêu Miêu cũng đứng dậy giúp đỡ đón tiếp khách nhân.

Lúc này ảnh vệ ở bên ngoài cũng đã phát hiện ra động tĩnh trong này, vừa mới chạy đến nhìn liền cả kinh —- Tâm nói, đây là chuyện gì a? Sao lại có nhiều người như vậy?

Lúc Thuý nhi dâng trà có hỏi Bàng Dục xem mọi người có muốn ở lại dùng cơm không? Hãm Không Đảo vừa mới đưa cá tới.

"Không phải chứ, ngay cả Thường Châu phủ mà cũng đưa đến a?" Bàng Dục cả kinh.

Bao Duyên liếc hắn một cái: "Ngươi ngu sao, Thường Châu phủ so với Khai Phong phủ còn gần Hãm Không Đảo hơn, không biết a?"

Bàng Dục ngẩng mặt lên nghĩ: "Cũng đúng."

Mấy lão Ma đầu hỏi: "Hãm Không Đảo thường đưa hải sản đến Khai Phong phủ?"

"Đúng vậy!" Bàng Dục gật đầu: "Sau khi Bạch Ngọc Đường đến Khai Phong phủ, chúng con rất thường xuyên được ăn hải sản, Triển Chiêu thích ăn cá cùng hải sản mà."

Mấy lão Ma đầu nhìn nhau một cái, lại tiếp tục bàn tán xì xào.

"Ai nha, Tiểu Bạch rất có tâm đi."

"Chiêu Chiêu thích ăn nhất là cá cùng hải sản đó."

"Không biết là có béo lên chút nào hay không?"

...............

Bao Duyên cùng Bàng Dục hai mặt nhìn nhau.

Tiểu Tứ Tử nâng cằm suy nghĩ —- Miêu Miêu có rất nhiều thân nhân a! Như vậy, nếu như làm tiệc vui hẳn là cần rất nhiều bàn tiệc đi? Thế nhưng Cửu Cửu là quân nhân mà, nếu như Cửu Cửu làm tiệc mừng thì liệu có phải sẽ phải bày bàn ra đến vài trăm dặm không a?

Đang suy nghĩ, bé lại nghe thấy mấy lão đầu hỏi Bàng Dục: "Ngươi làm gì phải giả trang thành thân nhân của Bạch Ngọc Đường đến tửu lâu chiêu người tiêu bạc hả?"

Bàng Dục liền đem chuyện mình định xâm nhập vào Kim Đỉnh giáo nói ra.

Mấy lão đầu cũng cảm thấy buồn bực.

"Kim Đỉnh sơn?" Một Lão thái thái da mặt khô vàng, mái tóc tuyết trắng hình như đã nghe qua về Kim Đỉnh sơn nói: "Ta nhớ hình như đã nghe qua, bọn họ thu không ít môn đệ, không chỉ cần người có tiền, mà tốt nhất là những người có dược."

"Dược sao?" Bàng Dục cùng Bao Duyên sửng sốt: "Là dược gì?"

Lão Bà quỷ đó sờ cằm, nói: "Lão bà ta được người ta gọi là Quỷ Dược Bà, ta có một tôn nhi cũng mở dược phường ở thành Tây Thường Châu phủ, mấy người của Kim Đỉnh giáo trước kia cũng muốn nhận nó vào giáo, nói cái gì mà hiến một gốc nhân sâm lâu năm cho Kim Thiền là được, chỉ cần có được sự che chở của Kim Thiền là có thể phi hoàng đằng đạt."

Bàng Dục cùng Bao Duyên nhìn nhau một cái, nói: "Muốn nhân sâm sao? Để làm gì? Dùng để cứu mạng người?"

"A A." Quỷ bà kia nở nụ cười, mấy lão Ma đầu bên cạnh cũng cười theo.

"Tiểu bằng hữu, không phải tất cả nhân sâm trong thiên hạ này đều dùng để cứu mạng người đâu." Quỷ bà thiêu mi một cái: "Lão bà ta có một gốc nhân sân gia truyền, chính là vật dùng để lấy mạng người ta!"

...............

Cùng lúc đó, bên cạnh mộ phần của Sầm viên ngoại, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cùng Triệu Phổ với Công Tôn nhàn rỗi chạy đến xem náo nhiệt đang đối diện mấy vị phu nhân nghi thần nghi quỷ kia.

Sau khi Triển Chiêu kéo kéo cùng nháy mắt với Bạch Ngọc Đường, liền nói với mấy vị phu nhân: "Mấy vị phu nhân có phải là người Thường Châu phủ không?"

Đại phu nhân lắc đầu một cái, nói: "Chúng ta cùng phu quân đều không phải là người ở đây .... vì chuyện kinh thương cho nên mới chuyển đến đây mà thôi."

"Nga, vậy khó trách." Triển Chiêu làm ra vẻ thần thần bí bí: "Thật ra thì trước đây ta từng nghe qua, gần nơi này thường xuyên có chuyện mộ phần đột nhiên bị đào ra .... nhưng vấn đề là, không phải bị người khác đào ra, mà chính là người nằm trong mộ kia ... tự mình đào mộ mình mà đi ra."

Triển Chiêu vừa nói xong, Bạch Ngọc Đường không nói gì, Triệu Phổ thì sờ cằm, Công Tôn thì nháy mắt mấy cái.

Thế nhưng mấy vị phu nhân kia chịu không nổi mà thét lên.

"Không ... Không thể nào?" Các vị Sầm phu nhân cùng nhau hỏi: "Chẳng ... chẳng lẽ là Trá thi sao?"

"Có biết tại sao lại là Trá thi không?" Triển Chiêu thiêu mi.

Mấy vị phu nhân lắc đầu ngoay ngoảy.

Triển Chiêu hơi nheo mắt lại, nói: "Nghe nói là chết không nhắm mắt, cho nên mới đi ra ngoài để báo thù đó ..."

"Nha a!" Mấy vị phu nhân kia bị Triển Chiêu doạ cho đến sắp hôn mê.

Công Tôn Triệu Phổ cùng nhìn Triển Chiêu, tâm nói, người này doạ người cũng quá giống thật đi.

Đang suy nghĩ lại nghe Bạch Ngọc Đường nói: "Trá thi không chỉ có đơn giản là báo thù thôi đâu."

Mấy vị phu nhân lại nhìn Bạch Ngọc Đường.

"Có lẽ là sẽ tìm ngay người bên cạnh mình mà báo." Bạch Ngọc Đường nhìn mấy vị phu nhân: "Đặc biệt là những người có quan hệ với cái chết của hắn."

"A......."

Nhị phu nhân đột ngột ngã về phía sau, hôn mê bất tỉnh.

Bạch Ngọc Đường nháy mắt mấy cái.

Triển Chiêu lại liếc hắn một cái —— Doạ ngất một người rồi!

Bạch Ngọc Đường thờ ơ mà thiêu mi ——– Này cũng không phải là quá nhát gan sao, có điều có thể nhìn ra được mấy người này trong lòng có quỷ, nếu không tại sao nhanh vậy đã ngất rồi?

Công Tôn chạy tới bắt mạch cho vị Nhị phu nhân kia, nói: "Không sao, không sao, nghỉ ngơi chút là tốt rồi, ai nha .... Tại sao ấn đường của mấy vị phu nhân lại biến thành màu đen a?"

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều không nói nhìn Công Tôn.

Triệu Phổ nhìn trời.

Công Tôn đưa ngón tay ra bấm bấm tính toán một chút, sau đó nghiêm mặt nói: "Ai nha, không tốt rồi!"

"Làm sao a?" Đại phu nhân cùng Tam phu nhân cũng sắp bị doạ chết rồi, nhanh chóng hỏi Công Tôn.

"Âm khí của mấy vị phu nhân rất nặng nề a! Đây hẳn là trúng độc thi đi!" Công Tôn nói: "Hôm qua có phải là có người chết leo lên giường nhà các ngươi không ..."

"Nha a a!" Không đợi Công Tôn nói hết, Tam phu nhân cũng đã ngất đi.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhịn không được mà nhìn Công Tôn ——- Người này, còn hù doạ người ta nặng tay hơn a.

Lúc này chỉ còn Đại phu nhân là còn tỉnh, ai ngờ Triệu Phổ lại đột nhiên chỉ vào Đại phu nhân nói: "Trên bả vai ngươi có dấu tay màu đen là cái gì ..."

Nhìn lại .... Đại phu nhân cũng đã hôn mê luôn.

Mọi người cùng quay đầu lại nhìn Triệu Phổ.

Triệu Phổ gãi đầu: "Tưởng đàn bà sẽ không sợ a."

Triển Chiêu đẩy đẩy Công Tôn, ý là —– Cứu tỉnh, cứu tỉnh đi.

Công Tôn lấy ra một chai rượu thuốc thật nồng tới, cho mấy vị phu nhân ngửi một cái, chỉ lát sau, Tam di thái trẻ tuổi nhất liền tỉnh lại đầu tiên.

Việc đầu tiên khi nàng mới ngồi dậy chính là vừa khóc vừa nói: "Lão gia a .... Người hại chết ngươi không phải là chúng ta a, ngươi đừng có tìm chúng ta mà báo thù a."

Triệu Phổ cùng Bạch Ngọc Đường là hai người sợ nữ nhân khóc nhất, vội vàng tránh sang một bên, Công Tôn và Triển Chiêu lại cười xấu xa —- Hại chết a? Qủa nhiên mấy vị phu nhân này biết cái gì đó.

Một lát sau, mấy vị phu nhân kia đều tỉnh lại.

Triển Chiêu hỏi mấy nàng: "Cái chết của Sầm viên ngoại, có phải các ngươi còn giấu giếm điều gì không?"

Mấy vị phu nhân nhìn nhau, hình như còn do dự gì đó.

Triển Chiêu cau mày: "Các vị phu nhân, nếu như muốn Sầm lão gia yên lòng an nghỉ thì nhanh chóng nói ra chân tướng đi, nếu không ... e rằng mấy vị phu nhân còn rước lấy hoạ sát thân nữa đó."

Ba vị phu nhân cũng đã bị doạ cho mặt tái xanh.

Cuối cùng, Đại phu nhân thở dài nói: "Lão gia nhà chúng ta quả thật cũng không phải bạo bệnh mà chết, là bị người ta hại chết."

Triển Chiêu gật đầu: "Nói cặn kẽ chút."

"Chuyện là thế này, lão gia chúng ta vì mê luyến Từ Mộng Dao của Mộng Phương Viên cho nên muốn đón ả ta về làm thiếp." Đại phu nhân nói đến đây dường như rất giận nhưng không cách nào phát tiết: "Triển đại nhân, ngươi cũng là người có thể diện, ba người chúng ta mặc dù không được tính là danh môn, thế nhưng cũng là đại gia khuê tú, còn cái ả Từ Mộng Dao đó ... Nàng ta dù sao cũng là một diêu tỷ a! Nhà họ Sầm chúng ta là một đại phú gia, nếu như thú một nữ nhân như vậy vào cửa, còn ra cái thể thống gì nữa!"

Triển Chiêu gật đầu một cái, chuyện này có thể hiểu được, có điều hắn cũng không cần nói gì, để Đại phu nhân nói tiếp.

"Thế nhưng hồn phách lão gia cũng đã bị Hồ yêu kia mê cho điên đảo rồi!" Sầm phu nhân than thở: "Chúng ta lúc đó không biết làm sao ... liền đến Kim Đỉnh sơn, cầu xin Kim Thiền."

Mắt mọi người cũng đều sáng cả lên —– Qủa nhiên là có quan hệ với Kim Đỉnh sơn!

"Các ngươi cầu xin Kim Thiền cái gì?" Triển Chiêu hỏi: "Phải nói thật cặn kẽ, một câu cũng không được bỏ sót."

"Nga." Đại phu nhân gật đầu: "Đầu tiên chúng ta đi tìm giáo chủ Kim Đỉnh giáo, hỏ xem có biện phát nào khiến lão gia nhà chúng ta cắt đứt tơ tưởng với Từ Mộng Dao không. Có điều, giáo chủ Kim Đỉnh giáo lại nói, lão gia cùng Từ Mộng Dao có duyên, không thể tách rời, trừ khi một trong hai người phải chết đi!"

"Lúc ấy chúng ta ... lúc đó chúng ta đang rất tức giận, cho nên liền nói, cứ để cho Từ Mộng Dao chết đi!" Đại phu nhân cắn răng nói: "Dù sao đời này mệnh nàng ta cũng không được tốt, phải làm diêu tỷ, cứ để cho nàng ta chuyển thế đầu thai làm con nhà đàng hoàng đi!"

Chân mày Triển Chiêu cũng khẽ động —— Độc nhất chính là phụ nữ a!

"Vì vậy giáo chủ Kim Đỉnh giáo mới liền cầu xin Kim Thiền, thế nhưng, mấy ngày sau hắn đột nhiên nói cho chúng ta biết, có một số chuyện ngoài ý muốn xảy ra." Đại phu nhân nói tiếp: "Hắn nói, Kim Thiền đã ban nguyền rủa xuống, thế nhưng mạng Từ Mộng Dao vô cùng vững mạnh bởi lẽ lão gia đã đưa Linh chi hộ mệnh cho ả. Nếu như Từ Mộng Dao không thể chết, vậy thì người cần phải chết chính là lão gia."

"Linh chi?" Công Tôn mở to mắt nhìn: "Linh chi mà cũng có thể hộ mạng sao?"

"Nói đến chuyện này càng đáng giận hơn!" Đại phu nhân than thở: "Lão gia có một bảo vật gia truyền, đại khái là một khối Ngọc linh chi lớn khoảng từng này."

Sầm phu nhân vừa nói vừa dùng hai đầu ngón tay dãn ra một khoảng cách để miêu tả: "Đừng xem ngọc này không lớn lắm, thế nhưng là loại Dược ngọc dù có tiền cũng mua không được!"

"Dược ngọc?" Công Tôn cả kinh, hai mắt cũng sáng lên.

Triệu Phổ khoanh tay: "Là thứ gì a?"

"Dược ngọc còn được gọi là Hương ngọc hoặc Quỷ ngọc, có dược tính cực mạnh, bình thường có thể dùng để đuổi con trùng, mà lợi hại nhất chính là có thể dùng để trị độc hoặc là hạ độc nữa! Thế nhưng đây là vật chỉ có thể gặp được chứ cầu không được, đừng nói dài nửa chiếc đũa như vậy, cho dù chỉ dài bằng một cái móng tay cũng là giá trị liên thành rồi!" Công Tôn vừa nói vừa hỏi: "Sầm viên ngoại đem Dược ngọc cho Từ Mộng Dao sao?"

"Đúng a!" Sầm phu nhân phẫn hận nói: "Dược ngọc kia là bảo vật gia truyền, vốn dĩ là dùng để truyền cho trưởng tử, hắn ... hắn lại đi tặng cho một diêu tỷ!"

Đám người Triển Chiêu có chút buồn bực, không thấy Từ Mộng Dao nhắc tới a.

"Sau đó thì sao?" Triển Chiêu hỏi.

"Kim Đỉnh giáo chủ nói, nhất định phải đòi khối ngọc kia về mới có thể khiến cho Từ Mộng Dao chết, nếu không, lão gia cũng không thể sống được hơn một tháng, chắc chắn phải chết." Sầm phu nhân nói: "Chúng ta vốn muốn nghĩ cách làm sao để lừa Từ Mộng Dao trả lại Dược ngọc, thế nhưng đột nhiên có một đêm, trong phòng lão gia có một hắc ảnh nhoáng lên một cái ... chúng ta nhìn thấy một người bay ra từ trong cửa sổ phòng lão gia, mà nhìn lại ... lão gia đã chết rồi."

"Vậy tại sao các ngươi không đi báo quan?" Mọi người không hiểu mà hỏi ba vị phu nhân.

Ba vị phu nhân chần chừ một chút, thở dài nói: "Chúng ta sợ làm lớn chuyện cũng sẽ bị kéo vào, dù sao chuyện cũng từ chúng ta mà ra, nếu như không phải là chúng ta đến Kim Đỉnh giáo cầu xin Kim Thiền, Kim Thiền cũng không ban nguyền rủa hại người ... Dù sao thì lão gia cũng để lại cho chúng ta rất nhiều tài sản, chúng ta chuẩn bị phân chia để mỗi người tự đi tái giá."

Tất cả mọi người đều nhịn không được mà âm thầm "oa" một tiếng ——– Đúng là không xảy ra chuyện không biết lòng người a, mấy vị đại gia khuê tú này thật là ... có lúc cũng không bằng được tấm lòng của diêu tỷ a, lúc Từ Mộng Dao nói về Sầm viên ngoại vẫn còn tốt đẹp hơn nhiều a.

"Vậy ... khối Dược ngọc kia thì sao?" Triển Chiêu hỏi: "Vẫn còn ở chỗ Từ Mộng Dao?"

"Chúng ta có đòi nàng ta! Giáo chủ Kim Đỉnh giáo nói, đó là vật tà ma, sẽ mang đến điềm xấu cùng tai hoạ cho tử tôn chúng ta." Đại phu nhân nói: "Tốt nhất là đưa tới Kim Đỉnh sơn, để nhận phật quang của Kim Thiền đại nhân một thời gian, như vậy mới tốt."

Triển Chiêu khẽ cau mày.

Bạch Ngọc Đường hỏi: "Vậy sau đó thì sao?"

"Chúng ta có đòi Từ Mộng Dao, định đem tới Kim Đỉnh sơn." Đại phu nhân vừa nói, lại vừa tức giận: "Thế nhưng Tiện nhân kia không trả! Lại còn nói đây là vật mà lão gia tặng ả, ả muốn giữ lại để tưởng nhớ."

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, Công Tôn cùng Triệu Phổ cũng đã hiểu —– Xem ra buổi tối hôm trước vị Kim Thiền đại nhân kia lén lút đến đánh lén Từ Mộng Dao, có thể là vì khối dược ngọc kia không a?  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip