Truyen1s.Vip

Lửa

Lửa, Lửa Và Lửa

wyveritas

Phộng sinh thành và lưu tồn bên chiếc bếp lửa hồng, được che chở bởi tấm lưng còng già nua của người bà. Bà nó nhìn từ nhỏ thấy nó thích ăn quýt nên gọi tên cúng cơm là Quýt, về sau thì nó tự gọi mình là Phộng Quýt. Vốn dĩ, nó có đứa anh mang tên Đậu, nhưng anh nó tròn mấy tháng tuổi thì sặc sữa mà chết. Thời đó, y học chưa đủ đầy nên chẳng chữa nổi. Thấy chưa? Đến cả chỗ lạc khô khan cũng chẳng tròn nắm.

Bà của Phộng phúc hậu và đẹp lão lắm! Nhưng đời bà sao mà lắm khổ nhọc, gian truân đến thế! Vì thế, bà được đưa đi mất khi đến giữa hàng thứ bẩy mươi. Chừa lại đứa cháu non chẹt ở đời phong ba, Phộng bị gạt bán sang Mỹ làm hầu cho nhà giàu tài hoa. Đêm đầu ngủ lại xa nhà, cậu bé nhớ thương bà, nhớ làng quê Việt yên bình, nhớ mỗi tối được tha hồ ngắm đom đóm về khuya muộn, nhớ cảm giác được thong giong, tự do. Cố lắm nhắm chặt mắt cũng chẳng tài nào ngủ nổi, mở lên thấy còn vài canh nữa là phải thức, thì Phộng không thiết tha say giấc nồng nữa, đứng lên khẽ khàng dọn tấm lót mỏng vừa nằm, nghĩ đến thì cũng chẳng đã lưng như chiếc giường tre bà từng dựng nên cho cậu bé nằm.

Khi đầu óc vẫn còn xoay với cuồng phong của ký ức, thì bỗng, Phộng được thu hút bởi những đóm sáng lập lòe xuất phát từ phía bên trong khu vườn nhà. Cậu bé bé tuổi chưa lọt qua hai số nhìn ra ngỡ là đom đóm bèn vui mừng muốn nhảy cẫng cả lên, nhưng chẳng dám thốt lên lời, lại sợ chúng hoảng mà bay đi mất. Đến sáng tinh mơ cùng hôm, Phộng Quýt vui vẻ muốn kể chuyện cho các cô, bác người hầu làm cùng nghe, nhưng cách biệt về ngôn ngữ, và tiếng nói đã khiến cho các cô, bác ấy chẳng hiểu ra ý diễn đạt của Phộng là gì. Không sao, ít ra cậu bé đã tìm thấy được một niềm vui mới nho nhỏ tại nơi đất lạ này.

Dẫu là vậy, thế nhưng lũ đom đóm xuất hiện không theo một trình tự hay bất cứ quy luật nào cả! Nhiều hôm liền, đom đóm đến hôm mười một rồi tận hôm mười bẩy mới thấy đến lại. Phộng Quýt nhiều lần muốn dụ bầy đom đóm tới theo nhiều các cách khác nhau nhưng đúc kết lại vẫn chẳng mấy thành công. Vào vài năm kế tiếp, có thể nói là đom đóm đã bồi đắp, nuôi dưỡng tâm hồn trong trẻo, thanh thuần của cậu bé. Càng lớn khôn, cậu bé Phộng ngày nào khi cũng có đôi nét tuấn mã hơn người, và cậu bé phát triển theo lối sống thuần túy, tốt đẹp, theo đuổi chuẩn mực không rượu và không thuốc lá. Ấy vậy, nhưng những người con trai trong gia đình này lại là những con nghiện khói thuốc đắng. Nên dù có khó chịu bao nhiêu thì Phộng cũng chẳng dám tỏ bày ra ngoài mặt. Lớn là thế, nhưng cậu vẫn có thói quen chờ đợi và ngắm đàn đom đóm giàu sức sống ùa đến trong khu vườn tốt tươi. Cho đến hôm nọ, cậu đánh liều xông pha đến gần khu vườn để ngắm rõ dung mạo của loài vật ấy. Tại đây, sự thật tàn nhẫn đã đánh cậu một cú đau điếng người.

Những chú đom đóm be bé, the thẻ bay ấy chính là những đóm lửa phát ra từ trên điếu thuốc lá được đốt lên và hút bởi những người con trai trong nhà. Chỉ là, từ trước đến nay, thứ mà đã luôn đồng hành, và nung nấu con người cậu qua bao đêm trăng sáng lại chính là thứ mà cậu ghét dính líu nhất ở hiện tại. Sau hôm ấy, thì bụng dạ Phộng càng u buồn não nề thêm. Những thanh niên trẻ trong ngôi nhà không lâu cũng bị bà chủ tóm được chiếc bật lửa cùng gói thuốc đã vơi đi nửa phần mà tịch thu. Kể từ đó, thì những chú đom đóm xinh đẹp cũng rút dần vào hư không, dường lấy đi mất cả mặt trăng của cậu, như một lẽ thường tình, thì thực tại lại đánh đổ hoàn toàn những cơn mơ mộng viển vông.

Nhiều năm nữa lại trôi qua, khi chính Phộng đã hầu nhà nọ đủ nhiều và đủ để chuộc mình về nhà. Đêm ấy, chính là đêm cuối cùng cậu còn ở đây, ở lâu rồi cũng dần quen nên khi sắp ra đi lòng cậu lại trĩu nặng, thoáng chút buồn man mác. Lần này, lần nữa những đóm lửa từ thuốc lá lại hiện lên, Phộng đã quá quen thuộc nên chẳng mấy bận tâm. Nhưng có điều cảm giác lần này lạ lắm, nó cứ thôi thúc mãnh liệt, chẳng hay từ khi nào mà cậu đã mò đến trước cửa sổ mà dòm ra. Thì lại hay, hóa ra cũng chẳng có con đom đóm nào cả, lũ trai hư lại phì phèo thì có! Chẳng hiểu nổi cậu đang trông chờ điều gì xảy ra nữa!

Sáng hôm sau, Phộng cuối đầu kính trọng với gia đình và ngôi nhà này trước khi rời đi khỏi, trên xe chẳng đếm được cậu chàng đã quay đầu về sau nhìn lại ngôi nhà xa dần ấy trong bao lâu! Chỉ biết, một vụ tai nạn đường bộ nghiêm trọng đã xảy ra vào cùng hôm, cũng có thể nó đã giúp đưa Phộng Quýt về gặp lại bà và bầy đom đóm nhanh hơn dự tính.

Cần Thơ, thứ tư, ngày 01 tháng 07, năm 2026.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip