Truyen1s.Vip

[ Mộ Xương Quan Ảnh ] Đồng nhân tổng hợp

<Nếu Lúc Ấy > Chương cuối

meilinh06

Tô Triết cầm một cây kim bạc dài và một cái bát lớn, đi đến trước mặt Tô Xương Hà, trên mặt ông đầy vẻ không nỡ và do dự.
“Xương Hà, cảm ơn cháu...  Triết thúc nợ cháu một ân tình...”
“Bắt đầu đi Triết thúc.” Tô Xương Hà ngắt lời ông, tự mình đưa cổ tay trái ra, “Cứu người quan trọng hơn.”
Tô Triết thở dài một hơi, không khuyên nữa, “Sẽ rất đau, cháu cố chịu đựng một chút.”
Tô Xương Hà không trả lời, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, rồi nhắm mắt lại, y không muốn nhìn thấy máu chảy ra, cũng không muốn nhìn thấy vẻ mặt của Tô Mộ Vũ bên cạnh.
Máu từng chút một chảy đi, mặt Tô Xương Hà cũng trắng bệch đi thấy rõ.
Y cảm thấy sức lực trong cơ thể đang bị rút cạn, cơn đau âm ỉ ở bụng dưới do tức giận gây ra cũng trở nên rõ ràng hơn.
Mồ hôi lạnh chảy xuống từ thái dương và khóe trán, nhanh chóng làm ướt cổ áo. Y cắn chặt môi, trong miệng đầy mùi kim loại, nhưng y không hề rên một tiếng. “Cố gắng thêm chút nữa, Xương Hà.” Thậm chí y còn mở miệng an ủi một câu.
Tô Xương Hà không đáp lại ông.
Cuối cùng cũng lấy đủ máu, Tô Triết lập tức rút kim bạc ra, nhanh chóng dùng vải sạch băng bó vết thương ở cổ tay vẫn đang chảy máu cho anh.
“Xương Hà, cháu vất vả rồi,” giọng Tô Triết đầy vẻ áy náy, “cháu mau về nghỉ ngơi cho tốt đi, ta sẽ lập tức cho người mang thuốc bổ khí huyết đến cho cháu.”
Tô Xương Hà miễn cưỡng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, anh lảo đảo.
Tô Mộ Vũ chậm rãi đứng dậy, vô thức đưa tay muốn đỡ y.
"Ta không sao." Tô Xương Hà giơ tay, né tránh sự đụng chạm của hắn ta, "Tự ta đi được."
Y từng bước đi ra khỏi phòng thuốc, chóng mặt nghiêm trọng, tầm nhìn cũng bắt đầu mờ ảo. Y hoàn toàn dựa vào chút ý chí cuối cùng để nhận biết đường về.
Anh cuối cùng cũng lết về được phòng ngủ của mình. Dùng chút sức lực cuối cùng đóng cửa lại, không thể trụ nổi nữa, cả người tựa vào cánh cửa lạnh ngắt hít thở dồn dập.
Một luồng hàn khí từ trong khe xương chui ra, đông cứng y run rẩy, nỗi đau nhói ở vùng bụng lúc này, trở thành sự đau đớn nhọn hoắt, giống như muốn xé toạc y ra.
Y muốn đi đến trước bàn lấy ra viên Khí Huyết Đan mà Tô Cát trước đó đã chuẩn bị cho y, y vịnh tường muốn đứng dậy, nhưng vừa động đậy, trước mắt liền tối đen hoàn toàn.
* Tiếng "bịch" một cái, y ngã mạnh xuống sàn nhà lạnh lẽo, hoàn toàn mất đi ý thức.

Có ngoại truyện 1 dạng vd
Còn laii là viết tay , vt tay tác giả chx viết lót dép chờ thui

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip