Truyen1s.Vip

𝐙𝐒𝐖𝐖•𝐓𝐫𝐚𝐧𝐬•𝐒𝐢𝐥𝐯𝐞𝐫 𝐌𝐨𝐮𝐧𝐭𝐚𝐢𝐧 𝐖𝐚𝐭𝐞𝐫

Chương 6

maudonzsww

Anh là rung động đầu đời của em, cũng là tình yêu khắc cốt ghi tâm của em.

Vương Nhất Bác

"Bố muốn nó sống không bằng chết, sao lại giết nó chứ? Bố mẹ nó mới là lựa chọn không tồi."

"Bố! Bố......"

Tôi tức đến mức không nói nên lời.

Nhưng tôi còn có thể làm gì đây?

Tôi hiểu tính cách của bố mình, chuyện không làm được ông sẽ không nói bừa, một khi đã nói ra thì nhất định là thật.

Ông đúng là đủ tàn nhẫn, nhắm trúng điểm yếu chí mạng của anh Chiến, cũng nhắm trúng điểm yếu chí mạng của tôi.

Đó là bố mẹ của anh Chiến, là ruột thịt máu mủ, tôi không thể dùng họ làm cái giá cho tình yêu của chúng tôi.

Nếu tôi nói chia tay, anh Chiến nhất định sẽ không đồng ý.

Tôi chỉ có thể ép anh chủ động chia tay.

Tôi tìm Uông Trác Thành đến giúp, cùng nhau diễn một vở kịch, lừa được anh.

Thật ra tôi cũng khá khâm phục bản thân, đến lúc then chốt cũng có thể trở thành "diễn viên", khiến anh Chiến không hề nghi ngờ chút nào.

Tôi không yên tâm về anh Chiến, nên tìm người âm thầm giúp tôi nắm tình hình gần đây của anh.

Biết anh bận tối mắt tối mũi vì dự án, tôi lại thấy khá vui, vì như vậy anh sẽ không có thời gian buồn bã.

Sau đó, dự án rất thành công, anh chính thức tiếp quản toàn bộ công việc của Tiêu thị.

Có một lần, chúng tôi cùng tham dự một buổi tiệc rượu.

Tôi không dám gặp anh, nhưng lại rất muốn gặp, chỉ có thể trốn trong một góc, lén nhìn anh.

Tôi nhớ lại lần đầu tiên mình yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, cũng là tại một buổi tiệc rượu.

Khi ấy trên mặt anh lúc nào cũng nở nụ cười, theo bên cạnh bố mình chào hỏi từng người một.

Dù anh cười rất dịu dàng, nhưng từng cử chỉ, từng hành động đều toát lên sự xa cách.

Tôi nhớ lúc đó có không ít tiểu thư nhà giàu muốn bắt chuyện với anh, nhưng đều bị anh dùng một hai câu cho qua. Khiến ý định ban đầu của tôi là tiến lên xin số điện thoại anh cuối cùng cũng đành rút lui.

Giờ đây vẫn là trong một buổi tiệc rượu, anh vẫn nở nụ cười đầy mặt, nhưng đã quen với việc giao thiệp trên thương trường, anh không còn sắc lạnh như trước nữa.

Cô tiểu thư không biết là con nhà ai ngồi cạnh anh, đã trò chuyện với anh không dưới hai mươi phút, còn cụng ly với nhau đến sáu lần.

Khi cô gái đó đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, anh còn giúp cô chỉnh lại gấu váy.

Tôi như tự hành hạ mình, không chớp mắt nhìn hết toàn bộ quá trình họ tương tác với nhau.

Thì ra sự dịu dàng của anh cũng có thể dành cho người khác.

Nhưng điều này không thể trách anh, là do chính tôi đã buông tay.

Là tôi phụ bạc anh trước, lẽ nào ngay cả hạnh phúc của anh tôi cũng không thể để anh có được sao?

Cô gái đó trông rất xinh, cách ăn mặc cho thấy gia cảnh cũng khá tốt, anh Chiến đi bên cạnh cô ấy, quả thật là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi.

Đây rõ ràng là chuyện tốt, tôi đáng lẽ nên vui cho anh mới phải.

Nhưng tại sao tôi lại rơi nước mắt?

Tôi cắn chặt đốt thứ hai của ngón trỏ tay phải, không cho mình bật khóc thành tiếng.

Chỉ cần anh sống tốt, vậy là đủ rồi.

Vài ngày sau đó, tôi vì xuất huyết dạ dày mà phải nhập viện.

Trong bệnh viện, thời gian tôi ngủ còn nhiều hơn lúc tỉnh táo, cũng chẳng rõ là do thể chất hay do tâm lý. Tóm lại, tôi sống mơ mơ hồ hồ suốt hơn một tháng trời, đến mức không hề hay biết rằng trong khoảng thời gian ấy, nội bộ Vương thị xuất hiện nội gián, làm lộ một phần sổ sách của Vương thị, khiến bố tôi lập tức trở thành mục tiêu công kích của dư luận.

Người chú của tôi ngày thường trông có vẻ nhút nhát, ít nói, nhưng thực chất lại vô cùng xảo quyệt. Nhân lúc công ty vì chuyện của bố tôi mà giá cổ phiếu lao dốc, ông ta âm thầm mua vào một lượng lớn cổ phần. Đợi đến khi vụ việc của bố tôi ngã ngũ, ông ta liền đề nghị thay thế bố tôi giữ chức chủ tịch.

Bố tôi hoàn toàn trở tay không kịp.

Sau vụ lộ sổ sách khiến công ty thiệt hại nặng nề, các cổ đông lớn đã sớm bất mãn với bố tôi. Nay số cổ phần trong tay chú còn nhiều hơn cả bố tôi, kết cục dĩ nhiên không còn gì phải bàn.

Mất đi công ty, bố tôi không chịu nổi cú sốc, ngay tại cuộc họp hội đồng quản trị đã lên cơn tai biến mạch máu não và ngất xỉu.

Tôi tận mắt chứng kiến tất cả nhưng bất lực, việc duy nhất có thể làm chỉ là đưa bố lên xe cấp cứu.

Sau hơn ba tiếng cấp cứu, mạng sống được giữ lại, nhưng khi nào có thể tỉnh lại thì không ai biết được.

Mẹ tôi tuy không phải tiểu thư nhà giàu, nhưng từ nhỏ cũng là công chúa trong lòng cha mẹ. Sau khi lấy bố tôi lại càng chưa từng phải chịu khổ, sống hơn hai mươi năm cuộc đời thiếu phu nhân. Nay gặp cảnh gia đình phá sản, chồng trở thành người sống đời thực vật, cú đả kích này ai cũng khó lòng chịu nổi.

Tôi nghiến chặt răng, không ngừng nhắc nhở bản thân rằng mình không được gục ngã, nếu không thì bố mẹ tôi phải làm sao đây?

Tôi liên tục đi tìm việc khắp nơi, từ công ty lớn đến công ty nhỏ, nhưng không ngoại lệ, tất cả đều từ chối tôi.

Tôi biết rõ là chú đã âm thầm ra tay phía sau, tôi đã sớm bị đưa vào danh sách đen, bất kể công ty lớn nhỏ nào cũng sẽ không tuyển dụng tôi.

Xem ra con đường kinh doanh, tôi đã hoàn toàn không còn cơ hội nữa.

Số tiền còn lại đã chẳng đáng là bao, tôi có thể không ăn, nhưng bố mẹ tôi thì không thể ngừng điều trị.

Uông Trác Thành tốt bụng giúp tôi hai lần, nhưng sau đó cũng không muốn tiếp tục nữa.

Tôi hiểu cậu ấy có nỗi khó xử, hơn nữa tôi cũng không thể sống dựa vào cậu ấy mãi được.

Không thể đi con đường kinh doanh, tôi chỉ còn cách rẽ sang lối khác, đi phỏng vấn ở một công ty giải trí, không ngờ lại đỗ.

Tôi tưởng như đã nhìn thấy hy vọng, nhưng không ngờ giới giải trí cũng tăm tối như vậy.

Không, là còn tăm tối hơn.

Tôi không phải liệt nữ (*), cũng không cần dựng bia trinh tiết gì cả, nhưng thứ tôi không muốn đem bán không chỉ là thân thể, mà còn là chút tôn nghiêm cuối cùng còn sót lại.

(*) Thà chết để bảo vệ trinh tiết.

May mà tôi lại gặp được anh Chiến.

May mà người đó là anh Chiến.

Chỉ có anh, tôi mới cam tâm tình nguyện buông bỏ lòng tự trọng của mình.

Chỉ trước mặt anh, tôi mới sẵn sàng trần trụi không che đậy, đáp ứng mọi yêu cầu của anh.

Tôi sẽ ngoan ngoãn, tôi sẽ nghe lời, dù có phải quỳ xuống cầu xin anh.

Thời gian có thể mài mòn một con người.

Tôi dần cảm thấy, cuộc sống như thế này cũng rất trọn vẹn, cho dù anh thường xuyên mắng tôi hèn hạ, thường xuyên khiến tôi đau đớn khắp người, tôi vẫn thấy vui.

Bởi vì sự tự hạ thấp của tôi vừa có thể làm anh thỏa mãn, lại vừa đổi được tiền chữa bệnh cho bố mẹ, đúng là một công đôi việc.

Còn bản thân tôi thì có gì là quan trọng nữa đâu?

Nhưng hình như tôi vẫn có chỗ nào đó làm chưa đủ tốt.

Nếu không thì sao anh ấy lại đi tìm người con trai khác, sao lại cắt đứt toàn bộ tiền bạc và tài nguyên của tôi chứ?

Nhất định là tôi đã làm sai chuyện gì đó, nên mới khiến anh không vui.

Chắc chắn là vậy.

Nhưng rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì?

Anh Chiến, anh có thể nói cho em biết không?

Có ai có thể nói cho tôi biết không?

Trong bóng tối, tôi cô độc ôm chặt đầu mình, nghĩ mãi vẫn không hiểu ra.

"Nhất Bác..."

Là mẹ đang gọi tôi.

Tôi ngẩng đầu lên, vừa hay đối diện với ánh mắt vừa đau buồn vừa oán hận của bà.

"Nhất Bác, chẳng phải con nói sẽ có tiền sao? Tiền đâu? Không có tiền thì mẹ với bố con phải làm sao? Sao con có thể nói mà không giữ lời? Con cố ý muốn chúng ta chết đúng không?"

"Không phải, không phải đâu mẹ, mẹ nghe con nói đã..."

Tôi còn chưa kịp giải thích thì bà đã biến mất, phía sau lại vang lên một giọng nói khác gọi tôi.

"Nhất Bác, sao con lại vô dụng đến vậy? Nếu không phải con bất tài không giúp được gì, Vương thị có dễ dàng rơi vào tay chú con như thế à? Giờ đến cả tiền thuốc men cho bố mẹ con cũng không kiếm nổi, chúng ta còn cần đứa con trai như con làm gì?"

Tôi ôm đầu lắc lư không ngừng, ngoài tiếng nức nở ra, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.

Không biết từ lúc nào, trước mắt tôi lại chìm vào bóng tối.

"Cún con..."

Nghe thấy cách xưng hô ấy, tôi bỗng tràn ngập vui mừng.

"Anh Chiến, anh Chiến, là anh sao?"

Anh từ xa bước tới, tôi tưởng rằng cuối cùng mình cũng có chỗ dựa, liền lao vào lòng anh, nhưng không ngờ lại bị anh đẩy mạnh ra.

Tôi ngã ngồi xuống đất, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh đang đứng ở vị trí cao cao kia.

Anh cúi xuống nhìn tôi, trong mắt đầy khinh miệt, hừ nhẹ một tiếng rồi mới lên tiếng.

"Cậu nghĩ tôi còn thích cậu sao? Đừng mơ mộng nữa, cậu chẳng qua chỉ là công cụ phát tiết của tôi mà thôi, chơi chán rồi thì tự nhiên sẽ vứt bỏ. Cút đi, sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa."

Nói xong, anh cũng giống như bố mẹ tôi, biến mất.

Hóa ra, từ đầu đến cuối tôi chỉ có một mình.

Tôi ngồi trong bóng tối, mặc cho nước mắt chảy qua khóe môi.

Vị mặn ấy, giống hệt mùi vị của cô độc.

Xin lỗi, hình như tôi thật sự rất thất bại, rất vô dụng, chẳng giúp được gì cả.

Xin lỗi vì đã khiến mọi người phải khổ sở.

Xin lỗi, sau này tôi sẽ không như vậy nữa.

Sẽ không nữa...

Giấc mơ nên tỉnh rồi.

Mọi thứ cũng nên kết thúc.

Lòng tôi chưa từng bình lặng như lúc này, nhưng bên tai lại dường như nghe thấy những âm thanh ồn ào vọng về từ nơi rất xa, có quen thuộc, cũng có xa lạ.

"Không đâu, em ấy sẽ không sao..."

"Tiên sinh, xin bình tĩnh, cậu ấy mất máu quá nhiều rồi..."

"Máu, tôi có, tôi có máu, tôi cho các người, các người mau cứu em ấy đi, mau cứu em ấy..."

"Bác sĩ, thử lại lần nữa đi, biết đâu..."

"Xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức."

"Nhất Bác, em có nghe anh nói không? Em mở mắt nhìn anh được không? Anh xin em, mở mắt nhìn anh đi, chỉ cần em tỉnh lại, anh không cần gì nữa cả, thật đấy, anh không cần gì nữa, anh chỉ cần em thôi, Nhất Bác..."

Anh Chiến, em cũng rất muốn được nhìn anh thêm lần nữa.

Nhưng hình như em không quay về được nữa rồi.

Nếu nói còn điều gì tiếc nuối, thì có lẽ là em vẫn chưa kịp nói với anh lời từ tận đáy lòng cuối cùng.

Anh Chiến, anh vẫn chưa biết đúng không?

Anh là rung động đầu đời của em,
cũng là tình yêu khắc cốt ghi tâm của em.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip