I
IN ĐẬM TRONG TÂM TRÍ PETER VẪN LÀ HÌNH ẢNH HEATHER SNOW XINH ĐẸP, "gàn dở" - như bọn con gái cùng trường cậu hay nói - và có chút bí ẩn. Nhưng chứng kiến Heather ở đây, trong căn nhà sâu trong rừng của con bé làm phép một cách thuần thục là điều quá sức tưởng tượng với đầu óc của cậu. Mà, Peter vốn là người thông minh đó chứ.
Nếu như Heather Snow, 16 tuổi đã có thể làm phép như thế này, thì hẳn cả gia tộc họ Snow phải là những pháp sư quyền lực lắm. Có thể họ thuần chủng. Có thể họ tồn tại một Grindelwald(*) trong dòng họ.
(Grindelwald: tên một phù thuỷ hắc ám trong series Harry Potter.)
Peter im lặng lắng nghe những tiếng bước chân và tiếng kêu thán của một tập đoàn phù thuỷ và zombie khi họ tập kết ngay trước cửa dinh thự Snow.
"Có chuyện gì thế?"
Wander, người dì thứ hai của Heather bước ra cửa với vẻ bất mãn. Một phù thuỷ cau mày trả lời:
"Lady Wander, như bà thấy đấy, có kẻ đã đột nhập vào lãnh địa của chúng ta! Hắn đã kích thích đội quân của chúng ta, và chúng đánh hơi ra được hắn ở trong chính dinh thự của bà!"
Dì Wander há hốc miệng:
"Thật thế sao?"
"Bà biết đấy, đội quân của chúng ta không bao giờ nói dối."
Heather đi xuống cầu thang, tỏ vẻ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
"Dì, có chuyện gì thế ạ?"
Dì Wander nhìn thẳng về phía con bé và mím môi trả lời:
"Họ...họ nói có kẻ đột nhập."
Như một phản xạ tự nhiên, cả hai nhìn nhau rồi cùng liếc về phía cửa phòng, nơi Willis ngủ say.
Heather hất tay ra phía sau, cẩn thận niệm chú không cho âm thanh lan đến căn phòng đó.
"Cứ để chúng tôi diện kiến Nữ hoàng xem sao."
"Tôi nghĩ việc đơn giản này chẳng phải để dì tôi biết. Nếu mọi người muốn, hãy thoải mái khám dinh thự. Tôi cho rằng đó chỉ là sự hiểu nhầm không hơn."
Những tiếng phản đối lan rộng trong cộng đồng những phù thuỷ. Sau một hồi bàn bạc, một kẻ đại diện đứng lên, trả lời bằng giọng nhát gừng:
"Tôi...tôi cho rằng cô nói đúng, Heather Snow. Nữ...nữ hoàng ắt hẳn sẽ không hài lòng khi chúng tôi lục soát nơi ở của bà."
"Đó là đương nhiên, thưa ông."
Heather trả lời, đôi mắt nó hấp háy, cố gắng che giấu niềm vui trong đáy mắt.
Đám phù thuỷ còn lại nhún vai. Họ không muốn biết điều gì đã xảy ra trong những căn hầm tối của dinh thự Snow, và trên hết, cái chết của người gần đây nhất, người thừa kế nhà Steinbeck đã khiến họ sợ hãi.
Càng độc ác càng đứng được trên đỉnh cao, họ đồ rằng vậy.
Đám phù thuỷ phù phép cho đám zombie chui lại vào trong lòng đất, còn họ trở về căn nhà của mình. Chỉ còn lại Wander và Heather. Con bé nhẹ nhàng gỡ bỏ bùa cách âm, nhìn dì hai của nó đầy ám muội.
"Không phải chuyện gì dì Willis cũng nên biết, đúng không dì?"
"Ta đồ rằng vậy."
Dì Wander nhún vai trả lời.
~*~
"Vậy...cậu đang cố gắng nói với tớ rằng cả gia tộc của cậu là phù thuỷ, và cậu nghỉ học vì đã đến tuổi trưởng thành?"
Peter ngập ngừng hỏi. Hiện tại chỉ có cậu và Heather ở phòng riêng của con bé. Như những lời giải thích cụt lủn của Heather, con bé đang bị cấm túc. Nó còn nói thêm gì đấy về người dì quyền lực đang ngủ say, rằng Peter phải may mắn lắm khi sau tất cả, bà ta chưa thức dậy.
Heather gập quyển sách bùa chú lại và kiên nhẫn trả lời:
"Lần thứ 100, ừ."
"Tuyệt quá! Vậy cậu có thể làm được mấy phép thuật trong Harry Potter không? Như kiểu biến mèo thành vạc, chế thuốc độc và các thứ như vậy ấy?"
Heather đảo mắt. Nó trả lời một cách mỉa mai:
"Tớ cho rằng đó là một series hay ho với con người... nhưng đối với một phù thuỷ, như tớ, cách con người khắc hoạ tụi này trong cuốn sách đó thật buồn cười. Thế giới phù thuỷ không tươi sáng vậy đâu - và họ cũng không đại diện cho công lý hay đại loại thế. Chúng tớ ở... chỗ nào đó giữa tốt và xấu."
Peter há hốc mồm vì kinh ngạc. Cậu muốn biết thêm nữa.
"À, và cái bùa chú dễ sợ đó là một cách tự vệ cố hữu của phù thuỷ. Ngoài dùng để đánh dấu đất cấm với các bộ tộc khác, bùa chú đó có thể bẫy được một con ma cà rồng hay người sói đơn độc đi lạc. Và dĩ nhiên, con người chưa bao giờ là đối thủ cả."
Heather nhìn Peter như thể đổ lỗi cho tất cả những điều đã xảy ra. Nhưng cậu chỉ để ý những chi tiết hay ho khác.
"Vậy... Hội đã bẫy được một con sói nào chưa? Không phải sói thường, là người sói ấy."
"Rồi."
Heather trả lời, nghĩ miên man về cô gái tóc đỏ và con sói trắng.
"Tuyệt thật đấy. Hay hơn thế giới của chúng tớ nhiều."
Câu trả lời của Peter đem Heather trở về hiện thực. Con bé lắc đầu giận dữ:
"Không. Chẳng tuyệt gì cả. Cậu đáng lẽ không nên đi tìm tớ! Cậu cũng không nên biết hết những thứ này - nó sẽ chỉ khiến cậu trở thành một vật hiến tế thôi. Tớ phải tìm cách đưa cậu ra khỏi đây..."
"Nhưng tớ không muốn về."
"Cậu phải về! Tớ không thể để thêm một người chết vì tớ được..."
Cái nhíu mày của Peter như thêm đậm hơn.
"Nghe này, nếu tớ bước ra khỏi lãnh thổ kia, tớ cũng sẽ đánh thức bọn zombie thêm một lần nữa, đúng không? Hãy để tớ ở đây, tớ hứa sẽ không làm loạn đâu."
Peter cương quyết trả lời. Cậu không còn có vẻ đùa cợt như lúc trước nữa.
"Giá như có Melanie và năng lực của cô ta ở đây..."
Heather thì thầm, nhưng nó khẽ gật đầu với Peter, trong đầu mải suy tính làm sao giữ được mạng sống cho cậu.
~*~
"Hmm?"
Melanie gục gặc đầu, thoát khỏi giấc mơ mộng mị trong chốc lát. Hầu hết mọi người đều ngủ hết, chỉ trừ Jason và Nick. Jason là sói, còn Nick - không khó đoán ra, anh ta đang lo sốt vó cho Roselie vừa bị bắt cóc.
Jason giật mình, nhìn về phía Melanie với vẻ quan tâm.
"Có chuyện gì thế?"
"Tôi có cảm giác như có ai đó gọi tôi... nhưng có thể là do cảm xúc của tôi thôi."
Melanie trả lời và đứng lên. Jason lặng lẽ quan sát con bé - nó đã mặc chiếc váy đen đó được ít nhất vài ngày rồi. Nhưng con bé không có vẻ gì là quan tâm đến điều đó.
Jason nhảy vọt lên tầng hai và nhanh chóng tìm thấy phòng ngủ của Anna và Emillia. Winsdor là một gia tộc nhiều tiền, vì vậy cả hai con gái của Iracebeth đều có những trang phục đắt tiền. Jason giật khỏi móc một chiếc quần legging đen và một cái áo chít eo, chạy xuống nhà và đưa chúng cho Melanie.
"Cái gì đây?"
Con bé nhíu mày hỏi lại.
"Hãy thay đồ chút đi. Cô đã mặc bộ đồ đó... từ lúc trở thành Sarah đến giờ đấy."
Melanie thoáng đỏ mặt, song con bé nhanh chóng giật lấy bộ quần áo, chạy vào nhà vệ sinh và đóng sầm cửa lại.
"Chúng ta quay trở lại Đất cấm thôi."
Nick nhảy khỏi bậu cửa sổ và nói với giọng vô hồn. Không ai phản đối điều đó. Khác với lần trước, lần này họ đã để mất một thành viên. Họ phải có trách nhiệm cứu Roselie.
"Trước hết hãy để tôi viết một bức thư cho cha tôi và đưa cha về dinh thự đã. Sau đó tuỳ mọi người."
Edward tỉnh dậy từ bao giờ, anh vừa nói vừa lay Ellie.
Melanie bước ra khỏi nhà vệ sinh, nhìn bốn khuôn mặt còn lại đang bừng bừng sát khí và mỉm cười.
"Đến lúc chúng ta trở lại rồi, phải không?"
Con bé ôm theo mình một chiếc lọ mới: chiếc lọ chứa một nửa linh hồn của Emillia trôi bồng bềnh màu xanh nhạt. Ellie nhìn cái lọ, kiềm chế mong muốn đập vỡ nó đi.
"Vậy, chúng ta lên đường thôi."
Nick lên tiếng, và tất cả để lại dinh thự Winsdor phía sau lưng, phăm phăm quay trở lại dinh thự nhà Malborough.
~*~
Peter đang ở trong bùa chú tàng hình khi Willis và Wander xông vào căn phòng. Đó là lần đầu tiên cậu ta nhìn thấy Willis, một bà cô già không muốn mình già đi điển hình. Khuôn mặt bà ta căng bóng vẻ méo mó. Thật khó tin bà ta lại là người đứng đầu của Hội phù thuỷ và là người đỡ đầu của Heather.
Nhưng Heather tỏ ra run sợ trước Willis. Peter có thể nhận thấy lồng ngực của con bé phập phồng vì căng thẳng.
"Heather."
Willis bắt đầu bằng một chất giọng rất bình thường. Heather thận trọng trả lời:
"Vâng. Con đây."
"Ta có cảm giác con đang giấu ta điều gì đó. Có phải vậy không?"
"Sao lại như thế được ạ. Ai lại dám phản bội lại Nữ hoàng cơ chứ?"
Heather trả lời hơi gấp gáp. Đôi mắt của Willis dò xét khuôn mặt của cô cháu gái. Khuôn mặt của bà ta từ từ quay về đúng góc của Peter đang đứng. Cả Heather và Peter nín thở. Ngay khi Willis dợm bước về phía Peter, một tiếng gọi thất thanh vang lên từ dưới nhà khiến tất cả giật mình:
"Nữ hoàng! Tôi đã tìm được nó! Tìm được con bé ấy rồi!"
Iracebeth xuất hiện ở ngưỡng cửa. Không đợi ai mở cửa, bà ta đột nhiên xông vào. Đằng sau bà ta, một cô gái tóc đen đang trôi bồng bềnh, theo sau là Anna, người cầm nửa linh hồn của cô em.
Anna khẽ thả linh hồn vào trong đất. Một con zombie trồi lên từ lòng đất, biến đổi thành dạng nửa zombie nửa Emillia kinh dị.
Tất cả cùng chạy xuống tầng một, bao gồm cả Peter.
"Là... là nó đây sao?"
Willis hỏi với vẻ háo hức. Iracebeth búng tay, tức thì Roselie mở mắt ra, nhìn xung quanh với vẻ sợ sệt.
"Đây... đây là đâu?"
Heather lặng lẽ quan sát Roselie, đứa con gái con bé định đi tìm. Nhưng Iracebeth trong nỗ lực tìm kiếm sự tin tưởng của Willis đã nhanh tay hơn. Điều đó khiến con bé cảm thấy không an tâm.
"Roselie Clynde, chào mừng đến với dinh thự Snow. Ta là Willis Snow, thủ lĩnh của Hội phù thuỷ."
Willis hăm hở giơ tay ra với Roselie, nhưng con bé rụt lại từ chối. Nó biết bà ta là người như thế nào. Nick đã kể cho con bé tất cả.
Willis không cảm thấy quá phiền lòng vì điều đó. Bà ta ngửa đầu ra cười, đoạn thô bạo nắm lấy cằm con bé.
"Rồi mày sẽ quen với việc sống ở đây thôi."
Willis đứng lên, ánh mắt của bà ta di chuyển đến chỗ Peter đang tàng hình.
"Để kết nạp Roselie, con vui lòng để lại cậu nhóc con người cho ta chứ, Heather?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip