Chap 24: "Em vẫn luôn tha thứ cho anh dù có chuyện gì xảy ra ..." _End_
...
Anh sợ hãi ... Sasuke muốn chạy trốn khỏi nơi này. Nhưng trời mưa rồi ... nó giữ chân anh - những giọt mưa lạnh. Lỗi của anh ... tất cả! Cuộc sống này có được sắp đặt? Liệu người sắp đặt ấy có sẵn sàng nghe lời thỉnh cầu của anh? Đây có phải là một giấc mơ? Anh muốn tỉnh lại! Anh đánh mất tất cả trong giấc mơ "tự lừa dối" này rồi ... Đánh mất tất cả mọi thứ trong mơ rồi lại muốn tỉnh dậy để mọi chuyện vẫn tốt đẹp? Sasuke đang sợ hãi mà trốn tránh ... mọi thứ!
- Anh không mơ! Không có ai sắp đặt cuộc sống này cả! Chính anh là người quyết định nó! Và ... chính anh là người đánh mất tất cả!
. . . . . . . . . . . . . . . . .
Bóng dáng cô gái bé nhỏ ấy phía sau cánh cửa kính mờ ... cô đang nằm trên một chiếc giường nhỏ. Cô đang ngủ à? Cô có mơ không? Liệu giấc mơ đó có đẹp hay sẽ đầy nước mắt? Nếu giấc mơ đẹp thì cô sẽ ngủ thật lâu? Còn nó đáng sợ cô sẽ tỉnh giấc? Cuộc sống này dễ dàng thật nhỉ? Nhưng câu chuyện này không phải là ngôi nhà hạnh phúc của nhân vật chính đâu ...
.
Cô ấy nằm trên giường, đôi mắt nhắm chặt. Bên ngoài đang mưa, trời khá lạnh. Hôm nay là một ngày buồn ... Lần cuối cùng Sasuke chạm vào cô là khi đưa cô đến bệnh viện, đến giờ đã là 2 ngày. Hôm đó cô mất máu khá nhiều nhưng giờ tình trạng đã ổn định. Anh muốn cô tỉnh dậy nhưng liệu mọi chuyện có ổn? ... Cô có đủ can đảm để đối mặt với sự thật ...
Bước đến chiếc cửa sổ, kéo nhẹ tấm kính ... Mùi mưa và âm thanh lã tả chen vào căn phòng ngột ngạt. Phía sau lưng là một cô gái nằm trên chiếc giường trắng toát. Trông cô cũng nhợt nhạt y như màu trắng đó vậy. Nhưng cây cối xung quanh sao lại xanh tươi đến thế? Sao chỉ có bất hạnh xảy ra đến với anh và cô? Trái đất vẫn đang xoay ... mưa vẫn đang rơi ... rất nhiều người vẫn đang cười.
Khẽ quay người nhìn người con gái ấy ... Đã bao nhiêu lần rồi? Cô đã đau khổ bao nhiêu lần từ khi anh bước vào cuộc sống cô rồi? Có câu trả lời chính xác cho sự đau đớn chồng chất đó không ..? Nhưng anh phải làm sao bây giờ ... Sasuke yêu cô - đó là câu trả lời có thể chính xác nhất.
Một giọng nói nhẹ nhàng và yếu ớt chợt cất lên ...
- Sasuke?
- Sa - Sakura?
Cô tỉnh rồi ... nhẹ nhõm nhưng cũng nặng nề thật ...
- Em khoẻ không? Có thấy đau chỗ nào không ...
- Em ổn ... À mà - ...
Sasuke biết mà, anh biết cô sẽ hỏi về chuyện đứa bé rồi sẽ khóc nấc lên và anh phải đối mặt với nó ...
- Anh có mệt không Sasuke? Anh làm nhiệm vụ lâu vậy có khó khăn gì không?
Hãy nhìn cô gái này đi ... Mái tóc dài xơ xác ... gương mặt xanh xao ... cơ thể tiều tuỵ ... và con cô vừa mới mất. Cô vừa hỏi anh ấy có mệt không sau từng ấy chuyện kinh khủng xảy ra ...
- Sasuke?
- À ... Anh ổn. Về chuyện ...
Cô nở một nụ cười chặn câu nói của anh ..
- Em biết mà, em cũng có thể được coi là bác sĩ mà ... Em biết tình trạng của mình như thế nào ...
- Anh xin lỗi em Sakura ...
- Tất cả chỉ là vô ý thôi mà ... đứa con đầu coi như chúng ta không có duyên với nhau.
- Tại sao sau tất cả mọi chuyện xảy ra em lại bình tĩnh như thế hả Sakura ...
Thật ra như thế làm Sasuke cảm thấy tội lỗi nhiều hơn
- Vì anh luôn ở bên em mà ...
Một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp ...
- Sasuke - anh luôn ở bên em nên em không có gì phải sợ hãi cả ... Có anh ở bên là em hạnh phúc lắm rồi
Ngoài trời đang mưa, ông trời đang khóc thương cho sự mất mát của đôi ta hay đang an ủi cho tình yêu đôi mình. Và bên trong căn phòng nhỏ bé ... có một con người đang khóc cho sự nhút nhát của bản thân.
- Sasuke sao anh lại khóc?! E-Em làm gì sai à?! Cho cho em xin lỗi mà Sasuke ...
Những giọt nước mắt vẫn đang rơi ...
Anh ôm lấy cô gái nhỏ bé kia trong vòng tay to lớn của mình - cô ốm quá ... Tự nhủ sau này anh sẽ chăm sóc cô thật đàng hoàng.
- Sasuke anh ổn chứ?
- Anh ổn ... chỉ là ... Sakura em luôn phải ở bên anh đấy ...
- Tất nhiên rồi ...
Người con gái bé nhỏ và đáng thương của tôi - tôi yêu em!
" Em có tha thứ cho anh ...? "
Hôm ấy là một ngày mưa ấm áp ...
***
- Sasuke anh về rồi à?
- Ừ Sakura anh đây
- B-Ba ơi~
Sarada con của ba ...
- Sakura này?
- Vâng?
- Nếu ngày ấy anh hỏi em ... rằng em có tha thứ cho anh dù mọi chuyện đã xảy ra ...?
Một nụ cười xinh đẹp của người con gái anh yêu ...
Nắm lấy bàn tay to lớn của anh đặt lên đôi gò má hồng của mình ...
- Em vẫn luôn tha thứ cho anh dù có chuyện gì xảy ra ...
Một câu chuyện ...
Có mở đầu có kết thúc
Có nhân chính và nhân vật phụ
Có nụ cười có nước mắt
Có tình yêu và sự chia ly
Nhưng kết thúc là chấm dứt một câu chuyện dài ...
Liệu nó sẽ hạnh phúc hay bất hạnh ...?
Tùy vào người tạo ra và chấm dứt nó ...
Một câu chuyện không phải lúc nào cũng sẽ có cái kết thúc có hậu ...
Cái kết buồn đôi khi lại tốt hơn ...
- End -
Chân thành cảm ơn mọi người đã theo dõi chuyện trong một quãng đường dài và tiếp thêm động lực cho mình trong thời gian vừa qua❤ Những lời góp ý của mọi người mình sẽ luôn ghi nhớ cho những tác phẩm sau này =)) Hãy luôn đọc truyện vui vẻ và thoải mái nha ❤ Hôm nay là một ngày đặc biệt❤
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip