Tổng hợp các motip đam mỹ tao thích:))
Không như bề ngoài
Thành phố đêm mùa thu, cơn mưa bất ngờ như xé tan bầu không khí oi ả cuối ngày.
Tạ Niệm đứng nép dưới mái hiên của quán café nhỏ, tay run lên vì lạnh.
Cậu khẽ co người, hơi thở ấm áp phả lên mặt kính mờ hơi nước, nhìn dòng người và xe cộ lướt qua trước mắt.
Trời mưa, đường trơn, cậu không dám chạy về nhà.
Áo sơ mi mỏng dính chặt vào lưng, để lộ sống vai gầy và phần eo mảnh khảnh.
Mái tóc nâu mềm nhỏ nước xuống gò má trắng bệch.
Đúng lúc ấy, một bóng người cao lớn bước ra khỏi xe, bước thẳng đến bên cậu.
Hàn Thâm – người khách quen của quán.
Anh vẫn mặc vest đen, cúc áo cài gọn gàng, ánh mắt lạnh như mặt hồ mùa đông.
"Vẫn chưa về?" – giọng anh khàn khàn, mang theo chút mệt mỏi.
Tạ Niệm hơi giật mình, ngẩng lên, môi run run:
"Tôi... đợi tạnh mưa..."
Hàn Thâm chẳng nói thêm gì, chỉ đưa chiếc ô đen qua đầu cậu.
Bàn tay anh khẽ đỡ vai cậu, vừa mạnh mẽ vừa có chút... dịu dàng khó thấy.
"Lên xe." – Anh ra lệnh, giọng điệu chẳng cho phép từ chối.
Cậu hơi ngây ra, nhưng rồi vẫn ngoan ngoãn theo sau.
Bên trong xe, hơi lạnh của điều hoà khiến cậu rùng mình.
Hàn Thâm liếc sang, ánh mắt vẫn bình tĩnh, nhưng tay lại bật sưởi, chỉnh ghế cho cậu tựa thoải mái.
🌧️ Ánh mắt ấy... lạnh mà ấm
Xe chạy chậm rãi qua phố đêm.
Tạ Niệm khẽ liếc trộm người đàn ông bên cạnh – gương mặt góc cạnh, sống mũi cao, lông mày đen rậm.
Ánh đèn đường quét ngang qua mặt anh, làm nổi bật đôi mắt đen sâu thẳm.
Rõ ràng anh nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh nhạt... nhưng bàn tay vẫn đỡ lấy vai cậu khi xe xóc, vẫn chậm rãi chỉnh điều hoà vì sợ cậu lạnh.
Cậu chợt thấy tim mình đập nhanh một nhịp.
🏠 Tại căn hộ của anh
Xe dừng lại ở khu chung cư cao cấp.
Hàn Thâm cởi áo vest khoác lên vai cậu:
"Đồ của em ướt hết. Vào trong đi."
Cậu đỏ mặt, nhỏ giọng:
"Không... làm phiền anh..."
"Vào." – Chỉ một chữ, giọng điệu trầm thấp, mạnh mẽ đến mức khó mà từ chối.
Căn hộ anh gọn gàng, lạnh lẽo, tông màu xám đen.
Nhưng khi cậu bước vào, Hàn Thâm lại đưa khăn bông, sấy tóc, còn mang cả đôi tất sạch đưa cho cậu.
"Thay ra. Em dễ ốm." – giọng anh vẫn lạnh, mắt vẫn không nhìn cậu.
✨ Trái tim run rẩy
Tạ Niệm khẽ cúi đầu, tay siết chặt vạt áo.
Cậu không dám nói ra... rằng chính sự lạnh lùng ấy mới càng khiến cậu run lên.
Tim cậu đập nhanh, không chỉ vì sợ.
Mà là thứ cảm giác mơ hồ... khi bị anh che mưa, khi thấy anh cúi đầu giúp cậu sấy tóc.
Một loại cảm giác cậu chưa từng nghĩ sẽ dành cho người đàn ông này.
🕯️ Kết thúc đêm đầu tiên
Đêm đó, cậu được Hàn Thâm sắp xếp ngủ trên ghế sofa, còn anh trở lại phòng làm việc.
Nhưng nửa đêm tỉnh giấc, cậu mơ hồ thấy Hàn Thâm đứng ở cửa, im lặng nhìn cậu rất lâu.
Ánh mắt anh lạnh băng – nhưng sâu bên trong, dường như cậu thấy... có chút rung động, và một thứ ham muốn khó nói thành lời.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip