Truyen1s.Vip

VÔ HẠN TUYỆT LỘ

Chương 11

HoangAnh973v

Sáng hôm sau - cũng có thể là không.

Tây Thi bất ngờ bật người dậy khỏi giường, vẻ mặt của hắn hốt hoảng, đang định mở miệng nói gì đó liền bị một người bên cạnh bịt miệng lại.

" huh..? "

Mạc Uyên nhìn hắn, nói : " Đừng hét lên, nếu không thứ đó sẽ lập tức giết tất cả chúng ta. "

Tây Thi kinh ngạc nhìn Mạc Uyên, tò mò hỏi: " Thứ cô nói là gì? "

"um....Sâu trong căn cứ này tồn tại một quái vật thần bí, rất ghét bị làm ồn. Anh tốt nhất đừng nên gây ra tiếng động quá lớn . "

Nói xong, cô liền đứng dậy giải thích cho hắn một số thứ sau đó quay người đi ra ngoài phòng.

Thanh Tùng đứng bên cạnh hắn, bàn tay to lớn nắm chặt lấy một bàn tay nhỏ xíu bên cạnh, khẽ nói: " Haha, chào nhé."

Đứa trẻ bên cạnh nhìn hắn , khẽ cười: " Chào chú ạ "

" À..ừ chào hai người. "

" Đây là con gái anh à ?, có chút khôn.. à xin lỗi "

" Haha..không có gì, đứa bé này không phải con tôi . Nó là một Tử Nhân mà tôi nhặt được vào bốn mươi năm trước. "

" B..Bốn...!!! , cái gì??? , bốn mươi năm trước?, vậy nó còn lớn tuổi hơn tôi ư.. "

" Cậu nghĩ thế nào cũng được.. Tử Nhân chúng ta từ lâu đã quên đi phân biệt tuổi tác rồi, cứ trong già hơn là bối phận cao hơn thôi. "

" Đừng nhìn Ami nhỏ như vậy, trong căn cứ này thậm chí có tồn tại Tử Nhân đang trong hình hài bào thai chỉ mới phát triển một chút. "

Nói tới đây, hắn liền thở dài, ngập ngừng một chút liền nói : " Tôi và Ami đi trước đây, phía dưới giường cậu có một bộ đồ, cậu cũng nên nhanh lên đi, nếu không lại phải bất tĩnh tiếp đấy. "

Nói xong, hai người liền rời đi để lại Tây Thi một mình .

Trên giường, Tây Thi khẽ cảm nhận một chút cơ thể liền phát hiện toàn bộ vết thương đã lành lại, thậm chí còn có chút mạnh hơn trước đó, nghĩ đến trước đó đã từng gặp qua tình cảnh, hắn liền không còn cảm thấy quá bất ngờ với sự thần kỳ trước mắt nữa. Tây Thi quay đầu, liếc nhìn khắp căn phòng nhỏ hẹp, âm thầm đánh giá mọi thứ .

Trong căn phòng chỉ có hai chiếc giường đôi đơn sơ, hai cái tủ nhỏ nằm sát tường, gần giường và đối diện với cánh cửa phòng. Trong phòng không có cửa sổ, chỉ có một sinh vật kì lạ giống như đom đóm nhưng lại to bằng con mèo, đang liên tục cắn nuốt một loại côn trùng đen nhỏ, làm nhiên liệu để thắp sáng căn phòng.

Tây Thi quỳ gối bên cạnh giường, thò tay lấy ra một bộ đồ máu trắng tinh, từ áo cho đến quần .

" Kì lạ, tại sao lại là đồ trắng ? "

Nghĩ tới nghĩ lui, hắn nhìn vào cơ thể trần trụi của mình vẫn là quyết định mặc vào.

Sau khi sửa soạn xong, Tây Thi liền bước ra khỏi căn phòng. Trong hành lang đen tối mập mờ bởi ánh sáng của đom đóm ánh sáng, Tây Thi chạy nhanh bước đi, đôi mắt liên tục quan sát địa hình phía trước, trăm mét xung quanh, một tiếng động nhỏ cũng không thể lọt qua được thính giác của hắn.

Tại phía cuối hành lang trống, trước mặt Tây Thi bất ngờ xuất một bóng người kì lạ. Cô ta như thể vô tung vô ảnh, thân thể như là ác ma, một cái nhấc chân liền xuyên qua vô số khoảng cách hắc ám đến trước mặt Tây Thi, thân hình cô ta vừa hiện, Tây Thi liền cảm nhận được vô tận hồi ức khủng hoảng, điên dại vì những loại cảm xúc và kí ức mơ hồ như có như không, đã từng thật sự tồn tại trong kí ức của hắn , cũng có mơ hồ đến mức chính hắn cũng không biết sự kiện đó có thật hay không.

Tây Thi ôm đầu quỳ gối xuống sàn, hắn cắn răng, gằn giọng từng chữ, nói: " Ngươi Là Ai !!!"

" Ma Tộc , Tà Huyết Sư nhất tộc. Ngươi đã từng nghe tới.. ? "

Tây Thi ngước đầu lên nhìn tồn tại thần bí trước mặt. Cô ta, có gương mặt xinh đẹp, mái tóc đen tuyền như hoà tan vào hắc ám, đôi mắt đỏ tươi như máu , đội trên đầu một chiếc mũ lớn hình dạng vô định càng khiến cho gương mặt của cô ta trở huyền bí, kì ảo. Thân thể cô trong như chỉ cao 1 mét 60 nhưng lại hoàn toàn ẩn mình trong một lớp sương máu kì dị, hoà quyện giữa hắc ám và huyết dịch tạo nên một luồng uy áp, khiến linh hồn Tây Thi run rẩy, cảm xúc vỡ tan, thần trí điên loạn . Ngay sau đó, hắn liền bị xóa sổ, thần hồn câu diệt, định nghĩa về sự tồn tại của hắn cũng bị mài mòn đến biến mất...

Nhưng.

Mọi chuyện xảy ra bắt đầu đảo ngược trở lại.

Viễn cảnh về một tương lai ngắn, nơi Tây Thi bị xoá sổ đã biến mất. Thay vào đó, thứ đã ra tay với hắn đã bị Tuyệt Diệt.

Tây Thi đứng từ xa nhìn về phía Vọng Vô, khẽ nói: " Ngươi là ai? "

Vọng Vô tròn xoe mắt nhìn hắn, miệng cô bất giác gào lên ba từ "Không Thể Nào".

" Ngươi nhìn thấy Ta!! "

" Ý ngươi là gì? "

Tây Thi khó hiểu nhìn cô ta, trong ánh mắt ngờ vực của hắn. Từ phía sau của Vọng Vô bất ngờ xuất hiện một bóng hình kì lạ, cao tới ba mét hình người trùng tộc.

Nàng ta xuất hiện với tốc độ siêu việt nhận thức của Tây Thi, chỉ mới một cái lóe sáng, Vọng Vô và thần bí trùng tộc liền biến mất.

" ??? "

Tây Thi đứng hình, vô số câu hỏi sắp thốt ra liền vì sự biến mất của Vọng Vô mà im lặng. Hắn cúi đầu thở dài, bước đi chậm chạp trong hành lang cùng với động tác dùng ngón tay xoa xoa huyệt thái dương, an tĩnh thần trí.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip