Chương 9.1
Năm 2099 , Thời điểm các chủng tộc cổ xưa bắt đầu có dấu hiệu trở lại ở Địa Cầu.
Dương Thiên Kỳ trưởng lão Tịch Hư Tông, tu sĩ cảnh giới Kim Đan kỳ đại viên mãn, đang tại đứng trong tinh không bên ngoài Địa Cầu, ngắm nhìn vạn vật.
Dương Thiên Kỳ tướng mạo trang nghiêm, tóc trắng xoá gần hết đỉnh đầu, mắt tỏa ra hào quang nhàn nhạt. Hắn mặc một bộ đạo bào trắng tinh, thêu hình rồng phượng, tư thái uy dũng trang nghiêm càng tô điểm vẻ cao ngạo, uy nghiêm ấy.
Dương Thiên Kỳ ngạo khí áp đảo hư không, không gian xung quanh hắn theo tiếng thở phát ra, ngay lập liền mơ hồ có dấu hiệu nhiễu loạn .
Hắn đưa tay ra sau lưng, gương mặt lạnh lùng khẽ biến đổi, có chút phiền muộn trong lòng, hắn khẽ thở dài, nói: " Thật không biết đến lúc nào ta mới gặp được cơ duyên đột phá Nguyên Anh.... Haizz . "
Bỗng nhiên, một cảm giác không ổn định bắt đầu xuất hiện, khiến hắn có chút bất ngờ đến hoảng.
" Chuyện gì xảy ra? "
Hắn nhíu chặt long mày, đôi mắt già nua nhắm chặt, cánh tay run rẩy khẽ vẫy giữa hư không như đang tính toán thứ gì đó. Đột nhiên, hắn như thể cảm nhận được điều gì bất thường, liền vội vàng dùng hết tốc lực bay đến phía bắc Bang Florida, Mỹ.
Tốc độ bay của Dương Thiên Kỳ vốn đã rất nhanh, hiện tại lại dùng hết toàn lực, trong tích tắc hắn đã vượt qua tốc độ 1/10 của ánh sáng, ngay lập tức đã đến nơi cần đến . Nhưng khi tới nơi, hắn phát hiện bản thân đã đến quá muộn.
Trong khoảnh khắc Dương Thiên Kỳ còn chưa hiện thân, giữa thành phố hoa lệ Bang Florida của Mỹ, bắt đầu xuất hiện những cánh cổng không gian khổng lồ. Những cánh cổng đó không phải là ngay lập liền xuất hiện, mà nó tựa như được một thực thể ở chiều không gian cao hơn dùng hình ảnh để dán vào, hình dạng của nó rất mơ hồ, không thể hình dung, không gian xung quanh cũng chịu ảnh hưởng không nhỏ, nó ngay lập tức trở nên méo mó khi cánh cổng hiện thân .
Tốc độ xuất hiện của cánh cộng vượt trên cả vô hạn, dù Dương Thiên Kỳ có tốc độ cao hơn 1/10 của ánh sáng cũng không thể đuổi kịp.
Sau khi hiện diện ở thực tại này, bên trong Gate of Dimensions bắt đầu xuất hiện những giao động cực nhỏ. Ngay lập tức, những giao động cực nhỏ ấy bắt đầu luân chuyển thành hình dạng xoắn ốc với điểm xoắn kéo dài vô hạn tại chính giữa Gate of Dimensions.
Gate of Dimensions không chỉ xuất hiện ở Địa Cầu, mà Mặt Trăng, Mặt Trời, mọi hệ sao trong Thiên Hà và toàn bộ mọi không gian trong vũ trụ này đều xuất hiện Gate of Dimensions. Gate of Dimensions chỉ cao chưa tới trăm mét, nhưng uy áp vô hình mà nó đem lại , lại vô tình khiến toàn bộ con người sinh sống trong bán kính 20km tử vong.
Tại thời điểm đó, Dương Thiên Kỳ đã đến nơi, hắn đứng trên một toà lầu cao, cách Gate of Dimensions hơn 50km nên không bị uy áp gây đột tử của Gate of Dimensions ảnh hưởng.
Dương Thiên Kỳ không chú ý đến toàn bộ nhân loại phạm vi ngay trước mắt bản thân đã tử vong, mà chỉ chăm chú ánh mắt nhìn xuống Gate of Dimensions từ xa. Hắn xoay người, từ trong không gian lấy ra một thanh hắc sắc kiếm, mũi kiếm trực chỉ Gate of Dimensions, Dương Thiên Kỳ khẽ quát : " Từ đâu tới Tà Vật, chịu chết đi !! "
Nói xong, Dương Thiên Kỳ liền vung kiếm chém đi, lập tức tạo ra một đường kiếm khí khổng lồ dài gần 10km thẳng hướng Gate of Dimensions .
Kiếm khí do Dương Thiên Kỳ tạo ra, mang trong mình 20% pháp lực của hắn . Mỗi khi kiếm khí lướt qua, không gian xung quanh ngay lập tức bị phá hủy, lộ ra u ám bên trong.
Thời điểm sắp va chạm , một cánh tay bằng xương khổng lồ bất ngờ lao ra chắn đứng luồng kiếm khí đó. Mặc dù kiếm khí dài tới 10km nhưng khi đối mặt với cánh tay chỉ bằng 1/100 của bản thân, nó lại lộ ra yếu không thể tả.
Cánh tay khẽ bóp mạnh liền khiến luồng kiếm khí nứt ra, biến mất vào trong không khí.
Ngay sau đó, bầu khí quyển của Địa Cầu bắt đầu trở nên vô cùng quỷ dị . Từ trong suốt đến có thể nhìn thấy các hành tinh, sao và thiên hà bên ngoài dần dần cô đặc trở thành một màu đỏ quỷ dị, tựa như máu tươi.
Dương Thiên Kỳ mơ hồ cảm nhận được nguy hiểm liền vội vàng bay lên , nhưng lại phát hiện bản thân linh lực và pháp lực vậy mà lại không thể sử dụng.
Nhìn lên bầu trời, hắn phát hiện linh khí xung quanh và cả linh lực, pháp lực trong cơ thể của bản thân bắt đầu bị rút ra. Bay vào trong khí quyển sau đó không thấy gì nữa.
Dương Thiên Kỳ đã tu luyện từ 300 năm trước, dù bản thân không thể sử dụng được pháp lực. Nhưng về căn bản, cơ thể đã được hắn tôi luyện trong hàng trăm năm, dù đặt tại đó không động đậy, tu sĩ cảnh giới Trúc cơ sơ kỳ dùng toàn lực một kích cũng không thể tạo ra cho hắn một vết xước.
Dương Thiên Kỳ nhảy lên, tránh né đòn tấn công đã cảm nhận được từ trước đó. Nhưng hắn vẫn là quá đánh giá thấp đối thủ.
Từ bên trong Gate of Dimensions, một con Skeleton mặc giáp hoàng kim, đầu đội vương miện hắc kim chậm rãi bước ra . Đứng trước cánh cổng trong giây lát, Cốt Vương lập tức đã định vị được vị trí của Dương Thiên Kỳ, cầm trên tay hắc đao, nó ngay lập tức bay về phía Dương Thiên Kỳ, chỉ trong chớp mắt đã tới gần hắn .
Dương Thiên Kỳ bị tốc độ của Cốt Vương làm cho kinh hãi, hắn vội vàng lấy từ phía sau lưng hai món pháp bảo ngăn chặn nó, nhưng bất thành.
Cốt Vương nhẹ nhàng lướt qua người hắn, chỉ một nhát đao liền khiến Dương Thiên Kỳ bỏ mạng, thân thể hoá băng , linh hồn đổ sụp, thần hồn câu diệt.
Tại thời điểm đó, Trụ sở V tại thành phố Veik cũng đã nhận được tin tức truyền đến. Bọn họ ngay lập tức liền phóng xuất năm bộ máy cơ giáp khổng lồ và hàng trăm Saki thẳng hướng Florida.
Bên khác, tại một thánh đường hẻo lánh nọ, nơi nằm sâu trong lòng đất của ai cập. Một cổ xác ướp được bọc bằng vãi lụa trắng bất ngờ phá banh nắp quan tài, ngồi thẳng dậy . Nàng nhìn vào lòng bàn tay mình, lòng đầy hoang mang, khẽ nói: " Tại sao lại như vậy, chuyện này không phải nên là bảy thiên niên kỉ sau mới xuất hiện sao. " . Nói xong, Poro liền vung tay xé toạc không gian hắc ám phía trên đỉnh đầu, sau đó chui vào bên trong biến mất tăm hơi .
................
Tại một ngôi chùa bỏ hoang nọ, một bé gái đang nắm chặt lấy tay mẹ mình, nó có chút sợ hãi xen lẫn kinh ngạc khi nhìn thấy bức tượng phật tổ mạ vàng to lớn trước mắt, trong lòng không dấu được sự tò mò liền quay đầu nhìn hướng mẹ mình, khoé mắt rỉ ra rất nhỏ từng giọt nước mắt, nó khẽ hỏi: " Mẹ , đây là nơi nào ? "
" Chúng ta tới nơi này để làm gì vậy ạ . "
Người mẹ từ từ cúi đầu nhìn con mình chằm chằm, đôi mắt bà ta dần dần trở nên trống rỗng, mất đi màu sắc. Đứa bé sợ hãi, vội vàng khoát tay mẹ mình ra để chạy trốn nhưng vô vọng, bà ta mặc dù điệu bộ như đang lơ đảng . Nhưng thực chất lại là đang chăm chú nhìn nó, lực nắm của bà ta quá mạnh, không phải là thứ mà một đứa trẻ chỉ mới 11 tuổi như nó có thể thoát được.
Đứa bé dường như nhận ra điều gì, nó liền sợ hãi khóc thét lên , ôm chầm lấy mẹ mình, nó tuyệt vọng, vừa khóc vừa nói: " Mẹ!!!... Đừng rời xa Tuyết Nhi mà, Cha...và mọi người đã không còn...giờ đây chỉ còn lại Mẹ và Con nếu như không có mẹ , Tuyết Nhi biết phải làm sao đây huhu.... "
Tuyết Nhi ôm chặt không buông mẹ mình, trong lòng có vô số ngôn từ không thể nói ra được. Đột nhiên, nó nghĩ tới những lời mà mẹ đã từng nói với nó trong quá khứ, nó liền vội vàng đưa cánh tay lên trước mặt bà ta, đôi mắt mở to tràn ngập hi vọng nhìn bà ấy: " Mẹ , không phải mẹ từng nói Tuyết Nhi trong cơ thể chứa đựng Gen kháng thể Zombie sao?... Mẹ , mẹ hãy nhanh cắn vào tay Tuyết Nhi đi "
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip