𝐙𝐒𝐖𝐖•𝐍𝐠𝐨𝐚̉𝐧𝐡 𝐋𝐚̣𝐢, 𝐄𝐦 𝐕𝐚̂̃𝐧 𝐎̛̉ Đ𝐚̂𝐲!
Chương 47
Tim Trần Vũ như bị ai đó đập mạnh một cái, trong đầu ong lên.
"Là cậu ấy?"
Cố Nguỵ gật đầu, ánh mắt trầm xuống, trong đó lẫn cả hối hận lẫn tự trách.
"Sau khi em... mất tích, anh đã nghi ngờ rất nhiều người. Nhưng phải đến vài năm sau, khi công ty điều tra nội bộ một vụ hối lộ liên quan đến đối tác cũ, anh mới lần ra được đầu mối."
Hắn khẽ siết chặt tay Trần Vũ: "Đối tác trong bữa tiệc hôm đó... chính là người do Chu Vĩ Thành giới thiệu."
Trần Vũ sững người, những mảnh ký ức mơ hồ trong đầu bỗng chốc như được ghép lại.
"Bữa tiệc ở khách sạn, là do bên đối tác đứng ra sắp xếp, nhưng người đứng sau lại là Chu Vĩ Thành. Rượu anh uống, cũng bị động tay động chân."
Cố Nguỵ nhắm mắt lại trong chốc lát, giọng khàn đi:
"Còn Omega trong bức ảnh, là người họ đã chuẩn bị sẵn. Chỉ cần đỡ anh ra khỏi phòng tiệc, đứng ở hành lang vài phút, là có thể chụp được một tấm hình đủ để khiến người khác hiểu lầm."
Sống lưng Trần Vũ lạnh toát: "Vậy còn... bức ảnh đó... vì sao lại rơi vào tay Chu Vĩ Thành...?"
Cố Nguỵ cười khổ nói: "Vì vốn dĩ là để cho em xem."
"Chúng ta đều biết, năm đó Chu Vĩ Thành cũng thích em."
Trần Vũ im lặng, đầu ngón tay siết chặt lấy ga giường đến trắng bệch.
"Cậu ta không cam lòng... hận anh vì anh cướp em đi, nên muốn phá huỷ chúng ta. Muốn để em chủ động rời khỏi anh, rồi từng bước chen vào."
Hô hấp Trần Vũ trở nên gấp gáp:
"Vậy... tất cả những điều cậu ta nói với em... đều là để khiến em tuyệt vọng... để em chủ động nói chia tay..."
"Cậu ta đã nói với em những gì?" Cố Nguỵ hơi ngạc nhiên hỏi.
Trần Vũ cúi đầu, giọng rất nhỏ: "Trong khoảng thời gian đó anh luôn bận ở công ty, em ở nhà một mình, ngày nào cũng không gặp được anh... em rất sợ..."
"Cảm giác an toàn biến mất từng chút một... mà lúc đó chỉ có Chu Vĩ Thành luôn xuất hiện bên cạnh, nói với em rằng anh đã thay đổi, rằng anh sớm muộn gì cũng sẽ bỏ em..."
"Có lẽ... cậu ta muốn lợi dụng lúc em yếu đuối nhất... từng chút từng chút gieo nghi ngờ vào trong lòng em..."
Cố Nguỵ nghe đến đây, tim đau đến mức gần như không thở nổi. Hắn nhớ lại quãng thời gian đó, bản thân chỉ biết vùi đầu vào công việc, bỏ mặc Trần Vũ một mình đối diện với bất an.
Hắn kéo Trần Vũ ôm chặt vào lòng.
"Xin lỗi em... xin lỗi vì lúc đó anh đã không ở bên em... để kẻ khác có cơ hội làm tổn thương em, khiến chúng ta xa nhau nhiều năm như vậy..."
"Chung quy lại... đều là lỗi của anh..."
Trần Vũ cắn chặt môi, trong phòng bệnh yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng máy theo dõi nhịp tim đều đều vang lên. Cậu cúi đầu, nước mắt rơi xuống mu bàn tay.
"Em lúc đó... thật sự nghĩ anh đã phản bội em..." Giọng cậu run lên.
"Em sợ... nếu còn ở lại, em sẽ phát điên mất... cho nên mới mua vé rời đi ngay trong đêm..."
Cố Nguỵ siết chặt vòng tay, giọng run rẩy:
"Không phải lỗi của em... là anh không tốt."
Hắn cúi đầu, trán khẽ chạm vào mái tóc cậu.
"Nếu hôm đó anh không nổi nóng... nếu anh chịu ôm em lại, chịu giải thích rõ ràng hơn... thì em đã không phải một mình rời đi như vậy..."
Trần Vũ bật khóc, nắm chặt áo bệnh nhân của hắn.
"Em cũng có lỗi... em đã không tin anh... Anh cũng đừng tự trách mình nữa..."
Cố Nguỵ đau lòng, khẽ kéo Trần Vũ vào lòng, siết chặt cậu hơn. Rất lâu sau, Trần Vũ mới khẽ hỏi:
"Vậy anh phát hiện ra sự thật khi nào...?"
"Sau ba năm em được tuyên bố là đã... không còn. Anh gần như phát điên, điều tra tất cả những người từng tiếp xúc với hai chúng ta trong thời gian đó."
"Nhưng khi anh có đủ bằng chứng... thì em đã không còn ở đây để nghe anh giải thích nữa."
Trần Vũ khẽ thở ra, lồng ngực đau nhói.
"Còn Chu Vĩ Thành thì sao...?"
"Khi phát hiện ra sự thật, anh đã cắt đứt mọi quan hệ với hắn. Bây giờ... cũng không biết hắn sống ra sao."
Cố Nguỵ nhìn Trần Vũ, ánh mắt chỉ còn lại đau đớn và dịu dàng.
"Những năm sau đó... anh chỉ sống trong ân hận và tự trách."
Trần Vũ khẽ dựa vào vai hắn, nhỏ giọng: "Em đã từng nghĩ... cả đời này chắc sẽ không gặp lại anh nữa..."
Cố Nguỵ siết chặt vòng tay.
"Anh cũng vậy. Cho nên bây giờ, dù là ông trời thương hại hay đang trêu đùa anh. Từ nay trở đi anh cũng sẽ không buông em ra thêm lần nào nữa."
Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố Y lặng lẽ sáng lên từng mảng, phản chiếu lên lớp kính như vô số vì sao vỡ vụn.
Những hiểu lầm kéo dài suốt nhiều năm, cuối cùng cũng được tháo gỡ.
__________
Một tháng ở bên nhau trôi qua nhanh đến mức cả hai còn chưa kịp nhận ra, đã đến lúc phải đếm từng ngày.
Sau khi chính thức xác nhận quan hệ, hai người cũng dần quen với cách xưng hô mới. Hướng Không gọi Thịnh Dương là anh, còn Thịnh Dương thì luôn dịu dàng gọi anh là em.
Ban đầu, mỗi lần bị gọi như vậy, Hướng Không đều ngại đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt cậu, nhưng Thịnh Dương lại đặc biệt thích cách xưng hô ấy, mỗi lần nghe được đều không giấu nổi vẻ thỏa mãn, còn cố tình trêu:
"Em gọi thêm lần nữa đi."
Khiến Hướng Không vừa xấu hổ vừa buồn cười, nhưng cuối cùng vẫn mềm lòng mà chiều theo.
Hướng Không gần như dọn hẳn về sống cùng Thịnh Dương.
Sáng cùng thức dậy, tối cùng đi ngủ, những chuyện nhỏ nhặt như ai nấu ăn, ai rửa bát, ai nhớ mua sữa trong tủ lạnh... cũng dần trở thành thói quen chung của hai người.
Có những ngày cả hai cùng về thăm bố mẹ Thịnh Dương, cũng có ngày lại về nhà bố mẹ Hướng Không. Mỗi lần như vậy, Thịnh Dương đều rất tự nhiên nắm tay anh, giống như muốn nói cho tất cả mọi người biết rằng người này đã là của mình rồi.
Có một lần hiếm hoi, hai bên bố mẹ còn hẹn nhau tụ họp chung. Một bữa cơm có đủ bốn người lớn và hai đứa nhỏ, tiếng cười gần như không dứt suốt cả buổi chiều, nói chuyện từ chuyện học hành, công việc, cho đến những chuyện vụn vặt trong cuộc sống.
Hướng Không hiếm khi thấy mọi người vui như vậy. Trong lòng anh cũng ấm lên từng chút một, cảm giác lo lắng từng đè nặng trong tim dường như được xoa dịu rất nhiều.
Còn Thịnh Dương thì càng ngày càng dính người hơn.
Có lẽ vì thời gian xa cách quá dài, cũng có lẽ vì sau khi đã chính thức ở bên nhau, cảm giác chiếm hữu của Alpha trở nên rõ ràng hơn rất nhiều, mỗi lần ở cạnh Hướng Không, ánh mắt cậu đều mang theo sự nóng bỏng ham muốn.
Chỉ cần Hướng Không dựa vào gần một chút, chỉ cần tin tức tố Omega tỏa ra hơi nồng hơn một chút, Thịnh Dương đã lập tức không nhịn được mà kéo người vào lòng.
Ban đầu Hướng Không còn ngại, thường nhỏ giọng nói:
"Đừng như vậy... còn đang ở ngoài mà..."
Nhưng Thịnh Dương chỉ cười, cúi xuống nói bên tai anh:
"Em là người của anh rồi, anh ôm một chút cũng không được sao?"
Dần dần, Hướng Không cũng quen với sự thân mật ấy.
Ban đầu Hướng Không còn ngại, nhưng dần dần cũng quen với việc đó. Dù miệng thì luôn nói "đừng như vậy", nhưng cơ thể lại rất thành thật mà hưởng thụ sung sướng Thịnh Dương đem lại.
Chiều hôm đó Thịnh Dương phải đến phòng nghiên cứu của giáo sư để xử lý một chút tài liệu, tiện thể hỏi thăm sức khỏe thầy dạo này. Khi quay về đến nhà thì đã gần tối, cả hành lang ánh đèn vàng nhạt hắt xuống nền gạch yên tĩnh.
Cậu nhẹ tay mở cửa phòng ngủ.
Trong phòng tối, chỉ có ánh đèn ngủ mờ mờ hắt lên từ đầu giường.
Hướng Không đã ngủ rất say, cả người cuộn trong chăn, hơi thở đều đều, gương mặt vì đang ngủ mà ngoan ngoãn dịu dàng vô cùng.
Dường như đã ngủ từ trận làm tình lúc sáng còn chưa tỉnh. Thịnh Dương đứng bên giường nhìn anh rất lâu.
Một ngày bận rộn, đầu óc căng thẳng vì số liệu và báo cáo, nhưng chỉ cần nhìn thấy người này, tất cả mệt mỏi trong lòng cậu như lập tức tan biến.
Cậu cúi xuống một chút, khẽ gọi:
"Không Không..."
Không có phản ứng, Thịnh Dương bật cười rất nhẹ, ngồi xuống mép giường, kéo chăn xuống một chút để nhìn rõ gương mặt anh hơn, rồi đưa tay vuốt nhẹ lên má anh, động tác cẩn thận đến mức sợ đánh thức người đang ngủ.
"Ngủ say vậy sao..."
Hướng Không khẽ động đậy, vô thức nghiêng đầu cọ vào lòng bàn tay cậu, như phản xạ quen thuộc tìm hơi ấm. Trên người anh chỉ khoác hờ chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình của cậu, cổ áo lỏng lẻo khẽ lộ ra đầu vú đỏ ửng hơi sưng lên sau trận làm tình lúc sáng.
Thịnh Dương mở chăn ra, muốn xem xem bên dưới của Hướng Không đã đỡ hơn chưa, lúc sáng sau khi làm xong một trận là Thịnh Dương cũng đã thoa thuốc lên cho anh rồi.
Khi vén tấm áo tắm lên, bên dưới của Hướng Không đã không còn sưng nữa, Thịnh Dương chợt nảy ra ý nghĩ xấu trong đầu, cậu lợi dụng ngay tư thế đó, cởi quần ra, tuốt mấy cái lên dương vật vốn cứ gặp Hướng Không là dựng thẳng, rồi tách hai chân và phần mông mềm dày của anh ra, bôi chút vaseline lên dương vật, liền đâm vào.
"Ưm~"
Chỉ riêng kích thước của Thịnh Dương thôi thì người bình thường đã khó mà chịu nổi, huống chi là Hướng Không da mịn thịt mềm? Đau đến mức anh lập tức tỉnh giấc.
"Dương Dương, anh gì vậy? Đừng làm nữa mà."
"Ngoan nào, một lần thôi, em ngủ đi."
"Ưm, anh như vậy thì em a~"
Thịnh Dương nhấc một chân phía trên của Hướng Không đặt lên vai mình, ấn cây dương vật cứng ngắc chôn sâu đến tận cùng.
"Đợi đã, ưm a~"
Bàn tay đầy ý xấu của Thịnh Dương luồn xuống phía dưới của Hướng Không, phía sau thì thúc động, phía trước thì dày vò nơi nhạy cảm mềm mại của anh, khoái cảm trước sau cùng lúc ập tới, khiến Hướng Không rên rỉ không ngừng.
"Không được đâu, a~ Dương Dương."
"Thật sự, ưm~ không được đâu."
Hậu huyệt kích động co rút liên hồi, kẹp chặt dương vật của Thịnh Dương đến mức đẩy nó ra ngoài, Thịnh Dương hôn lên đầu vú hồng hồng của anh, ngay cả giọng nói cũng nhuốm đầy tình dục.
"Bảo bối, thả lỏng chút đi."
Hắn nghiêng eo, tăng nhanh nhịp độ.
Dưới ánh đèn vàng mờ, trên chiếc giường lớn là hai thân thể một rắn chắc một mảnh mai quấn lấy nhau. Thịnh Dương thân hình cường tráng, từng múi cơ trên thân thể đều rắn chắc, nổi lên gân xanh. Thân thể Hướng Không thì mềm mại non nớt, da trắng như tuyết, đôi chân vừa thon vừa dài quấn chặt lấy vòng eo mạnh mẽ của Thịnh Dương.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip