Truyen1s.Vip

𝐙𝐒𝐖𝐖•𝐍𝐠𝐨𝐚̉𝐧𝐡 𝐋𝐚̣𝐢, 𝐄𝐦 𝐕𝐚̂̃𝐧 𝐎̛̉ Đ𝐚̂𝐲!

Chương 48

maudonzsww

Thời gian của kỳ nghỉ đông cuối cùng cũng sắp hết.

Ngày Thịnh Dương phải quay lại X quốc đã được ấn định từ sớm, nhưng đến khi thật sự đếm từng ngày, mới phát hiện thời gian trôi nhanh đến mức khiến người ta trở tay không kịp.

Càng đến gần ngày đi, Thịnh Dương lại càng dính người hơn.

Đi đâu cũng nắm tay Hướng Không, chỉ cần anh rời khỏi tầm mắt một lát là cậu lập tức đi tìm, buổi tối cũng ôm chặt không buông, như thể chỉ cần thả tay ra, thời gian sẽ ngay lập tức kéo họ rời xa nhau thêm một lần nữa.

Có những lúc Hướng Không chỉ vào bếp lấy nước, quay lại đã thấy Thịnh Dương đứng ngay cửa phòng nhìn theo, ánh mắt không che giấu chút nào sự bất an.

"Em không đi đâu cả mà." Hướng Không bất đắc dĩ cười, đưa tay ôm lấy cậu.

Thịnh Dương lại chỉ siết chặt hơn, giọng trầm thấp: "Anh biết... nhưng vẫn muốn nhìn thấy em."

Còn Hướng Không thì vẫn dịu dàng ở bên cạnh cậu như trước, mỗi ngày đều cười, đều dỗ dành, đều phối hợp với sự dính người gần như quá mức của Thịnh Dương.

Chỉ có điều, trong lòng anh lại đang âm thầm chuẩn bị cho một quyết định rất lớn.

Trong khoảng thời gian này, anh bắt đầu xử lý lại toàn bộ hệ thống các chi nhánh tiệm hoa trên toàn quốc.

Những công việc trước đây đều do anh trực tiếp phụ trách, giờ dần dần được phân chia lại rõ ràng hơn, từ quản lý nhân sự, nhập hàng, vận chuyển, cho đến kế hoạch marketing từng khu vực, tất cả đều được anh chỉnh lại thành một hệ thống vận hành ổn định, không cần lúc nào cũng phải có anh ở trong nước.

Anh lựa chọn người có năng lực nhất ở mỗi khu vực để làm người phụ trách, đồng thời xây dựng cơ chế báo cáo và họp trực tuyến cố định, để dù không có mặt trực tiếp, anh vẫn có thể theo dõi toàn bộ tình hình.

Những quyết định chiến lược quan trọng, kế hoạch mở rộng thị trường, hợp tác thương hiệu... tất cả đều được anh chuẩn bị sẵn phương án để có thể xử lý từ xa.

Còn việc quản lý tổng thể trong nước, anh dự định sẽ giao lại cho bố mình.

Buổi tối hôm đó, Hướng Không về nhà bố mẹ ăn cơm.

Trong bữa ăn anh gần như không nói nhiều, chỉ lặng lẽ gắp thức ăn cho bố mẹ như thường lệ, nhưng trong lòng lại luôn có chút căng thẳng.

Ăn xong, anh chủ động ngồi lại trong phòng khách, đợi mẹ lên phòng nghỉ rồi mới quay sang nói với bố:

"Bố, con có chuyện muốn nói."

Bố Quý nhìn con trai, gật đầu, ra hiệu cho anh ngồi xuống.

Hướng Không lấy từ trong cặp ra một tập tài liệu đã được sắp xếp rất gọn gàng, đặt lên bàn trước mặt bố.

"Đây là kế hoạch vận hành các chi nhánh thời gian tới."

Từ danh sách người phụ trách từng khu vực, quy trình xử lý sự cố, cơ chế báo cáo, cho đến hệ thống quản lý và họp trực tuyến từ xa... tất cả đều được trình bày rõ ràng, chi tiết, gần như không để lại chỗ trống nào.

Bố Quý xem rất lâu.

Càng xem, sắc mặt càng dần trở nên nghiêm túc.

Một lúc sau, ông mới chậm rãi đặt tập tài liệu xuống.

"Con định giao lại hết cho bố thật à?"

Hướng Không gật đầu, giọng kiên định:

"Trong nước con vẫn sẽ theo dõi và quyết định những vấn đề lớn, nhưng vận hành hàng ngày... con muốn để bố giúp con trông coi."

Bố Quý im lặng vài giây, rồi thở ra một hơi thật dài. Ông nhìn thẳng vào con trai

"Không Không, con tính đi đâu?"

Hướng Không siết nhẹ tay:

"Con muốn ra nước ngoài cùng Dương Dương."

Trong phòng khách yên tĩnh hẳn lại.

Bố Quý dựa lưng vào ghế, ánh mắt trầm xuống, như đang cân nhắc rất nhiều điều.

"Con đã nghĩ kỹ chưa?"

Hướng Không gật đầu ngay, không chút do dự.

"Con đã suy nghĩ rất lâu rồi. Con không muốn lại thêm ba năm nữa yêu xa... yêu xa thật sự rất mệt, cũng rất sợ..."

Giọng anh khẽ chậm lại một nhịp.

"Con sợ một ngày nào đó... hai người đều vì khoảng cách mà buông tay."

"Con cũng không muốn để anh ấy một mình ở bên đó."

Bố Quý nhìn con trai, trong ánh mắt vừa có lo lắng, vừa có xót xa, cũng có cả sự bất lực của một người làm cha khi biết con mình đã thật sự trưởng thành, có con đường riêng muốn đi.

Một lúc sau, ông mới nói chậm rãi:

"Nếu con đã quyết định như vậy... bố sẽ giúp con."

Hướng Không ngẩng lên, trong mắt rõ ràng hiện lên chút sững sờ, rồi rất nhanh liền đỏ lên.

"Bố..."

Bố Quý khẽ xua tay, giọng dịu đi:

"Con từ nhỏ đã tự lập, chuyện gì cũng có thể tự gánh vác. Lần này, bố không muốn con phải lo thêm chuyện ở nhà nữa."

"Cứ coi như thời gian này con sang đó học hỏi, trải nghiệm. Trong nước đã có bố mẹ lo."

Hướng Không đứng bật dậy, ôm chầm lấy bố.

"Con cảm ơn bố."

Giọng anh hơi nghẹn lại, nhưng khóe môi lại cong lên rất rõ.

Bố Quý vỗ nhẹ lưng con trai, khẽ thở dài:

"Chỉ cần con sống tốt, sống hạnh phúc, bố mẹ thế nào cũng được."

Và tất cả những chuyện này, Thịnh Dương đều không hề hay biết.

Trong mắt cậu, Hướng Không vẫn chỉ là đang bận rộn sắp xếp công việc tiệm hoa trước khi cậu quay lại X quốc, hoàn toàn không ngờ rằng người yêu mình đã âm thầm chuẩn bị để cùng mình đi tiếp quãng đường phía trước.

Còn Hướng Không, mỗi lần nhìn thấy Thịnh Dương bám lấy tay mình, ánh mắt không giấu nổi lo lắng khi nghĩ đến ngày chia xa, trong lòng lại càng thêm kiên định với quyết định của bản thân.

Anh không nói ra.

Muốn đợi đến thời khắc thích hợp nhất, cho người kia một bất ngờ.

Sảnh chờ sân bay đông người qua lại, tiếng thông báo chuyến bay vang lên đều đều, từng lượt hành khách kéo vali đi ngang qua, vội vã mà náo nhiệt.

Nhưng với Thịnh Dương lúc này, tất cả dường như đều bị đẩy ra thật xa.

Trong tầm mắt cậu, chỉ còn lại một mình Hướng Không.

Hai người đứng rất gần nhau, tay vẫn nắm chặt tay. Thịnh Dương nhìn anh, hốc mắt đỏ lên từ lúc nào không hay.

"Anh... anh phải đi thật rồi..."

Giọng cậu khàn đi, mang theo chút không cam lòng.

Hướng Không khẽ gật đầu, đưa tay còn lại lên vuốt nhẹ gò má cậu:

"Ừ, em biết."

Vừa dứt lời, Thịnh Dương đã cúi xuống hôn lên môi anh.

Vừa nhanh vừa gấp gáp, Hướng Không khẽ đẩy nhẹ Thịnh Dương ra, nhưng vừa tách ra được nửa giây, cậu lại kéo anh trở lại, tiếp tục hôn thêm lần nữa.

Rồi lần thứ ba.

Lần thứ tư.

Như thể làm thế nào cũng không đủ.

Hướng Không bị hôn đến mức tai đỏ bừng, xung quanh lại có không ít người qua lại, vừa ngại vừa luống cuống, tim đập loạn cả nhịp.

"Dương Dương... đủ rồi mà..."

Anh khẽ đẩy nhẹ vai cậu, nhưng lực chẳng có bao nhiêu, giống như chỉ làm cho có, ngược lại còn để mặc cho cậu ôm chặt hơn.

Thịnh Dương vẫn không chịu buông, trán áp lên trán anh, hơi thở hai người quấn lấy nhau, giọng cậu khàn đi:

"Cho anh hôn thêm một chút nữa thôi... Không thì... không biết bao lâu nữa mới được gặp lại em..."

Nói xong lại cúi xuống hôn tiếp.

Hướng Không bị hôn đến mềm cả người, tay vô thức bấu lấy áo khoác của cậu, rõ ràng là rất ngại, nhưng lại chẳng nỡ đẩy ra.

Chỉ có thể nhỏ giọng thở dài:

"Anh đúng là..."

Trong lòng anh lại không giống Thịnh Dương lo lắng đến thế.

Bởi vì anh biết rất rõ, họ sẽ không xa nhau nữa.

Chỉ là chuyện này, tạm thời anh vẫn chưa nói ra.

Anh chỉ có thể dịu dàng an ủi trước.

"Được rồi... ngoan... anh đi bảo trọng, chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi."

Cuối cùng cũng là nhân viên sân bay tiến lại nhắc nhở làm thủ tục.

Thịnh Dương lúc này mới chịu buông anh ra, nhưng tay vẫn nắm thật chặt, như thế nào cũng không muốn thả.

Cậu nhìn anh rất lâu, ánh mắt như muốn khắc gương mặt này thật sâu vào trong trí nhớ.

"Em... ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe."

Hướng Không mỉm cười, ánh mắt cong cong, dịu dàng đến mức khiến người ta càng nhìn càng không nỡ rời đi.

"Anh cũng vậy."

"Đừng thức đêm quá nhiều."

"Ừ."

"Ăn uống cho đàng hoàng."

"Ừ."

Thịnh Dương bật cười khẽ, nhưng khoé mắt lại đã ươn ướt.

"Anh đi thật đây..."

Hướng Không gật đầu: "Ừ, đi đi."

Thịnh Dương quay người bước về phía cửa soát vé.

Đi được vài bước, cậu lại không nhịn được quay đầu nhìn anh thêm lần nữa.

Ánh mắt ấy, đầy lưu luyến, đầy đau lòng. Còn Hướng Không thì vẫn đứng nguyên tại chỗ, mỉm cười nhìn theo bóng lưng cậu.

Hướng Không đứng yên tại chỗ, ánh mắt dõi theo bóng lưng Thịnh Dương cho đến khi người kia hoàn toàn khuất sau cổng kiểm soát an ninh.

Chỉ đến lúc ấy, anh mới khẽ thở ra, xoay người rời đi.

Nhưng không phải là lối ra sân bay.

Hướng Không rẽ sang một hành lang khác, lối đi dành riêng cho nhân viên và những người có thẻ đặc biệt. Nhờ mối quan hệ của bố Quý, mọi thủ tục đều được giản lược tối đa. Không cần xếp hàng, không cần chờ đợi, anh lặng lẽ bước lên chuyến bay ấy.

Anh đã sớm thay sang một chiếc áo khác, đội mũ kéo thấp che đi nửa khuôn mặt. Tất cả đều được tính toán kỹ lưỡng, chỉ để đổi lấy khoảnh khắc bất ngờ cho Thịnh Dương.

Khi bước vào khoang hành khách, Hướng Không tìm đúng số ghế của mình.

Ngay cạnh chỗ ngồi của Thịnh Dương.

Anh ngồi xuống trước, lưng tựa vào ghế, tim đập nhanh hơn bình thường. Trong khoảnh khắc chờ đợi ngắn ngủi ấy, anh bỗng thấy mình cũng hồi hộp chẳng kém gì lần đầu Thịnh Dương tỏ tình anh.

Một lúc sau, Thịnh Dương mới lên máy bay.

Cậu kéo vali đi dọc theo lối đi hẹp giữa các hàng ghế, bước chân chậm rãi. Đến khi dừng lại ở hàng ghế quen thuộc, cậu cúi đầu đặt hành lý lên khoang, rồi ngồi xuống.

Thịnh Dương cắm tai nghe vào tai, đầu tựa ra sau, mắt khép hờ.

Trong lồng ngực, cảm giác nghẹn ngào vẫn còn đó, âm ỉ và khó chịu. Hướng Không nghiêng đầu nhìn sang.

Chỉ một góc nghiêng thôi, nhưng đã đủ khiến tim anh mềm ra. Vẫn là dáng vẻ ấy, anh chậm rãi tháo mũ.

Rồi khẽ khàng nhướn người sang, môi đặt lên môi Thịnh Dương.

Thịnh Dương giật mình theo phản xạ, lập tức đẩy người bên cạnh ra, đồng thời mở mắt.

"Anh..."

Lời còn chưa kịp thoát khỏi môi, ánh mắt đã va phải một gương mặt quen thuộc.

"...Không... Không...?"

Cậu sững người, toàn thân như bị đóng băng, không tin nổi vào những gì mình đang nhìn thấy.

Chưa kịp nói thêm chữ nào, Hướng Không đã nghiêng người sang, hai tay vòng lên cổ cậu, kéo cậu lại hôn sâu. Thịnh Dương vẫn chưa phản ứng lại, nhưng vẫn thuận theo hôn lấy môi Hướng Không.

Ngọt ngào quấn lấy nhau trong vài giây ngắn ngủi.

Rồi Thịnh Dương chợt cứng người, gần như theo bản năng, cậu đẩy nhẹ vai anh ra.

"Không Không..."

Giọng cậu run lên, ánh mắt đầy hoang mang: "Đây là... mơ sao?" Cậu đưa tay vỗ nhẹ lên mặt mình.

Hướng Không nhìn vẻ mặt ngơ ngác ấy, buồn cười đến không chịu nổi. Tay anh vẫn đặt trên cổ áo cậu, giọng hạ thấp, dịu dàng nói:

"Không phải mơ đâu."

Anh nhìn thẳng vào mắt Thịnh Dương: "Cuối cùng cũng gặp lại nhau rồi."

Hướng Không khẽ cười: "Chỉ xa nhau có một chút thôi... mà em đã nhớ anh đến chịu không nổi rồi."

Thịnh Dương ngẩn ra vài giây.

"...Em nói cái gì cơ?"

Cậu nhìn anh chằm chằm, ánh mắt không dám rời đi, như thể chỉ cần lơ đãng một giây thôi, người trước mặt sẽ biến mất.

"Không Không... em... em không phải đang ở nhà sao? Sao em lại ở đây...?"

Lúc này, Hướng Không mới chậm rãi kể lại tất cả.

Từ chuyện nhờ bố Quý đặt vé, nhờ ông tạm thời quản lý hệ thống tiệm hoa trong nước, để anh điều hành trực tuyến. Từ chuyện đi lối riêng lên máy bay, đổi áo, đội mũ, ngồi sẵn ở đây, chỉ để chờ cậu bước vào khoang hành khách.

Nói xong, anh còn chưa kịp phản ứng gì thêm thì đã bị Thịnh Dương kéo mạnh vào lòng.

"Bảo bối thật xấu xa..."

Giọng cậu run run, hơi thở gấp gáp, vành mắt đỏ lên lúc nào không hay.

"Làm anh sợ muốn chết..."

Cậu cúi đầu, hôn Hướng Không thật mạnh, như muốn xác nhận sự tồn tại của anh.

Hướng Không cũng ôm chặt lấy cậu, đáp lại nụ hôn ấy. Hai người gần như quên mất xung quanh vẫn là khoang máy bay đông đúc, quên mất ánh nhìn tò mò của những hành khách khác.

Chỉ đến khi cả hai đều hơi thở không đều, họ mới chậm rãi tách ra.

Thịnh Dương nhìn anh cười, nhưng trong mắt lại lấp lánh hơi nước:

"Em đúng là... doạ anh đến tim muốn nhảy ra ngoài."

Hướng Không khẽ bật cười, tay vuốt nhẹ sau gáy cậu.

"Vậy còn anh? Bám em ở sân bay, hôn tới hôn lui. Ai mới là người dọa ai đây?"

Thịnh Dương bị chọc trúng, nhưng không hề buông anh ra, ngược lại còn siết chặt hơn.

"Anh thật sự rất vui, Không Không. Anh yêu em. Từ giờ... chúng ta sẽ không xa nhau nữa."

Hướng Không khẽ siết tay, giọng trầm xuống: "Ừm. Em sẽ không để anh đi xa em nữa."

Thịnh Dương kéo anh dựa vào lòng mình, cằm tựa lên đỉnh đầu anh, giọng ôn nhu:

"Lần này...chúng ta sẽ không xa nhau nữa."

Hướng Không tựa vào ngực cậu, nghe rõ nhịp tim quen thuộc đang đập đều đặn.

"Em mãi mãi ở bên anh."

Giữa khoang máy bay vẫn ồn ào, người lên kẻ xuống, tiếng thông báo vang lên không ngừng. Nhưng giữa hai người họ, thế giới như ngưng đọng lại, chỉ còn lại hơi thở của nhau.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip