[Đam Mỹ - Xuyên nhanh] Vừa Kiêu Ngạo Xong Đã Quỳ Gọi Vợ.
CHƯƠNG 11
CHƯƠNG 11: MỸ NHÂN ÁC ĐỘC BỊ CƯỠNG THỦ HÀO ĐOẠT (11)
Đánh lên người cậu dấu vết thuộc về riêng mình, để tất cả mọi người đều biết Lâm Trĩ là của hắn.
Nhưng thế vẫn chưa đủ, bây giờ vẫn chưa được...
Tả Yếm thầm tự nhủ trong lòng, cố sức kìm nén sự bốc đồng muốn bắt trói Lâm Trĩ về nhà. Hắn hiện tại hai bàn tay trắng, còn chưa thể làm vậy.
Quân tử không đứng dưới bức tường sắp sập, càng không làm những việc khi chưa chuẩn bị sẵn sàng.
Bàn tay buông thõng bên hông vô thức siết chặt, hắn gần như đã đứng mấp máy bên bờ vực mất khống chế, nhưng rốt cuộc vẫn ép được ngọn lửa ghen tuông dữ dội trong lòng xuống.
"Tả Yếm, anh muốn ăn cái gì?"
"Hửm?" Tả Yếm hoàn hồn, nhịp thở cũng dần bình ổn trở lại.
Lâm Trĩ đứng bên cạnh liền mỉa mai một tiếng: "Hắn nghèo kiết xác ra, cơm ở hợp tác xã mua bán cũng chẳng rẻ rúng gì cho hắn ăn đâu, hắn ăn sao nổi, hừ."
Sự tự ti bị che giấu sâu trong lòng, Tả Yếm tùy tiện lấy vài món ăn đạm bạc.
Lâm Trĩ có hộp cơm riêng của mình, vừa tinh xảo lại vừa đẹp đẽ, chẳng bù cho Tả Yếm, dùng cái hộp rách nát không biết nhặt nhạnh từ xó xỉnh nào về.
Lâm Trĩ vênh cằm, lướt qua người Tả Yếm như thể đang khoe khoang: "Ở nhà tôi còn chẳng thèm ăn mấy thứ này, một tí thịt cũng không có."
Cơm hộp ở hợp tác xã mua bán thông thường chỉ cung cấp cho nhân viên, nhưng thanh niên trí thức xuống nông thôn thì vẫn có thể ăn.
Tả Yếm rũ mắt, không biết đang tính toán điều gì, đột nhiên hỏi một câu: "Vậy em thích ăn thịt gì?"
"Thịt gà chứ gì nữa, tốt nhất là đùi gà, chỗ đấy nhiều thịt nhất."
Thời buổi này đào đâu ra thịt gà mà ăn dễ dàng thế, nuôi được con gà quý báu biết bao nhiêu. Trừ khi là phụ nữ ở cữ sinh đẻ, bằng không nhà ai lại nỡ thọc tiết gà để ăn cơ chứ.
Nhưng Lâm Trĩ chính là kiểu người thích khoe mẽ. Nhà họ Lâm hiện tại đang chuẩn bị mở nhà máy, cậu ruột lại là thôn trưởng, tương lai không chừng sẽ có chuỗi ngày vinh hoa phú quý chờ đón cậu phía trước.
Mọi người nghe thấy những lời này, miếng cơm nuốt vào miệng bỗng thấy nghẹn bứ đi vài phần.
Chỉ có mình Tả Yếm là âm thầm ghi nhớ: Lâm Trĩ thích ăn thịt gà, tốt nhất là đùi gà.
Ăn cơm xong, mọi người lại quay về phòng đọc sách. Còn Tả Yếm dĩ nhiên là phải đi bốc dỡ hàng hóa.
Gần đến giờ đóng cửa, chú Vương cứ chăm chăm dòm ngó trong phòng, chỉ sợ có tên trộm nào cuỗm mất mấy quyển sách quý của chú. Nhưng chú Vương không chịu đi thì Lâm Trĩ cũng chẳng có cách nào trộm sách.
Đợi mãi đợi mãi, trời cũng đã sập tối, mà Lâm Trĩ lại quên không mang theo đèn pin.
Tả Yếm bốc dỡ xong chuyến hàng cuối cùng, vừa lau mồ hôi vừa tranh thủ lôi chiếc khăn tay trong ngực ra ngắm nghía. Nhìn thấy cảnh này, Lâm Trĩ lại sôi máu, cái đồ ăn cắp, dám trộm khăn tay của cậu!
"Cậu muốn mượn sách à?" Tả Yếm bất thình lình lên tiếng hỏi.
Lâm Trĩ nhìn chằm chằm vào quyển sách Ngữ Văn kia, gắt gỏng: "Liên quan gì đến anh, tôi thích ngồi đây đấy thì sao."
Vợ chồng Lâm gia dạo này bận rộn ở nhà máy suốt mấy ngày liền, cũng chẳng mấy khi quản thúc Lâm Trĩ, lúc về nhà còn hay mang bánh kẹo đồ ăn vặt về cho cậu. Đó đều là những món mới ra lò của nhà máy, bao giờ cũng ưu tiên cho Lâm Trĩ trước.
Nghe đâu đợi nhà máy chính thức đi vào hoạt động, dân làng sẽ có việc làm, thậm chí còn được phân nhà, hưởng chế độ đãi ngộ y như người trên thành phố. Thế nên ai nấy đều bận trước bận sau, chẳng một lời oán thán.
Tả Yếm nhắc nhở: "Cậu không giống tôi, có thể đường đường chính chính mượn sách mang về nhà đọc."
Bị nói trúng tim đen, Lâm Trĩ sượng sùng đứng phắt dậy: "Tôi đã bảo rồi, không mượn thì thôi, việc gì đến anh."
Cậu không muốn mượn sách chắc? Là cậu không dám đấy chứ! Mượn quyển sách đó thì chú Vương sẽ ghi vào sổ, đến lúc Tả Yếm tra ra là cậu mượn thì có mà ngượng chín mặt.
"Đi đi đi, tránh xa tôi ra một chút, bận xong rồi thì biến nhanh hộ cái." Lâm Trĩ thẳng thừng đuổi người.
Tả Yếm gom đồ đạc của mình rồi gọi một tiếng chú Vương, hôm nay hắn lại phá lệ đứng buôn chuyện với chú một lúc lâu. Bản chất cũng chỉ là hỏi han mấy chuyện gà vịt cá mú trong nhà, nhà chú Vương có nuôi mấy con gà, hiện tại vẫn còn là gà con. Tả Yếm chính là muốn biết giá mấy con gà con đó bao nhiêu tiền, nuôi khoảng bao lâu thì mới xuất chuồng thành gà thịt được.
Hai người nói chuyện vô cùng ăn ý, Lâm Trĩ thừa cơ mắt ráo hoảnh nhìn quanh, nhanh tay chộp lấy quyển sách nhét tọt vào trong ngực.
Chú Vương vừa thấy Lâm Trĩ định rời đi liền lên tiếng gọi giật lại: "Về đấy à Chi Chi? Lúc nãy chú bảo hẹn cháu chuyện đi coi mắt ấy, thôi cứ chốt ngày mai nhé, ngày mai chú chắc chắn sẽ nhớ."
Với cái trí nhớ cá vàng của chú Vương, có thèm nhớ vào mắt ấy.
Lâm Trĩ "vâng" một tiếng: "Hẹn ngày mai gặp lại nhé chú Vương."
Bước ra khỏi phòng đọc sách, trời đã tối mịt từ bao giờ. Hiện tại đang là cuối thu, thời tiết se se lạnh đến mức thấu xương. Lâm Trĩ ôm chặt lấy bả vai run rẩy, từ hợp tác xã về đến nhà cậu quãng đường cũng chẳng ngắn chút nào.
Đứng chưa được bao lâu, bỗng có một chiếc áo khoác từ phía sau choàng lên người. Lâm Trĩ giật bắn mình, ngoảnh đầu lại liền thấy Tả Yếm đang mặc độc một chiếc áo mỏng manh.
"Tôi không thèm mặc áo thối của anh đâu."
"Không phải áo thối đâu." Tả Yếm khẽ cụp hàng mi, "Tôi giặt sạch rồi, hơn nữa đây là áo tôi mới may, chất vải mặc thoải mái lắm."
Lâm Trĩ sờ thử, chất liệu đúng là mềm mại dễ chịu thật, thế là cậu cũng chẳng khách khí nữa mà xỏ tay vào mặc luôn.
Cơ thể ấm áp lên không ít, nhưng khổ nỗi không có đèn pin, bên ngoài đường sá tối đen như mực, cậu chỉ có thể lần mò từng bước để về nhà.
"Cần tôi chở cậu về không?"
Chiếc xe kia không phải của Tả Yếm, hắn đào đâu ra tiền mà mua, đó là xe của hợp tác xã, phía sau có một thùng chở hàng, loại xe ba bánh tiêu chuẩn và cũng là chiếc xe duy nhất của hợp tác xã. Vì Tả Yếm lấy giá rẻ lại chịu thương chịu khó, nên thôn trưởng đặc cách cho hắn làm công việc này, giúp thôn tiết kiệm được khối tiền. Nhưng số tiền tiết kiệm được đó chạy đi đâu thì chẳng ai hay.
Lâm Trĩ nhìn con đường tối om phía trước, lại liếc nhìn chiếc xe ba bánh.
"Được rồi, tôi lên là vì anh tha thiết cầu xin đấy nhé, chứ không phải tôi muốn dây dưa dính líu gì với anh đâu."
Cái mồm ngạo kiều của cậu cứ khăng khăng là Tả Yếm phải nài nỉ thì cậu mới thèm lên xe. Lâm Trĩ chống tay, nhổm mông định leo lên thùng xe, Tả Yếm liền dứt khoát đưa một bàn tay to lớn ra vớt thẳng cậu lên.
"Anh làm cái gì thế hả!" Lâm Trĩ kinh hãi kêu lên.
Tả Yếm mặt không cảm xúc nói: "Ngồi cho vững vào, tôi chuẩn bị đạp xe đây."
Bờ mông căng tròn mềm mại áp vào tay, Tả Yếm suýt chút nữa đã không nhịn được mà đưa tay bóp một cái. Hai người hiện tại vẫn đang ở thế nước sông không phạm nước giếng, nếu hắn mà sờ thật, Lâm Trĩ chắc chắn sẽ vả cho hắn vài phát nổ đom đóm mắt rồi mắng hắn là đồ biến thái công khai.
Lâm Trĩ hừ lạnh một tiếng, ngồi lắc lư trên thùng xe nhìn con đường phía trước. Có một người đi bên cạnh thế này, trong lòng cậu cũng thấy bớt sợ hãi đi nhiều.
Chiếc xe chạy thẳng một mạch tới tận cổng nhà Lâm Trĩ mới dừng lại. Tả Yếm nắm lấy tay Lâm Trĩ đỡ xuống, bàn tay cậu vừa mềm vừa thơm, khác hẳn với bàn tay đầy vết chai sạn thô ráp của hắn. Sợ tay mình thô làm xước da Lâm Trĩ, sau khi đỡ cậu xuống an toàn, Tả Yếm liền lập tức buông ra, giấu hai tay ra sau lưng.
"Trả áo cho anh đấy, thối chết đi được."
Thực ra trên áo có một mùi hương bồ kết thoang thoảng dịu nhẹ, chắc là Tả Yếm đã cất công đến hợp tác xã để mua bồ kết về giặt giũ. Trước đây Lâm Trĩ chưa từng ngửi thấy mùi hương này trên người hắn. Một gã đàn ông thô lỗ như hắn, ngày thường chắc quần áo chỉ đem ra bờ sông vò qua loa vài cái là xong.
Tả Yếm định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.
Đêm khuya thanh vắng, Lâm Trĩ lại lén lút bật đèn pin, trèo đèo lội suối sang nhà Tả Yếm để đưa sách. Nhưng lần này cậu rút kinh nghiệm, giấu quyển sách vào khe cửa một cái là quay đầu vắt chân lên cổ chạy thục mạng.
Tả Yếm còn chưa kịp tóm được người thì đã thấy bóng dáng Lâm Trĩ như một con thỏ nhỏ thoăn thoắt lao vào lối mòn. Vì không dám bật đèn pin, cậu trượt chân một cái ngã nhào từ trên lối mòn xuống vệ đường.
"Á!"
Tả Yếm hoảng hốt lao thốc tới: "Tiểu Ngũ!"
Lâm Trĩ đang ngã chổng vó giữa đống rơm rạ, phản ứng đầu tiên là vội vàng lấy hai tay che mặt lại.
"Không thấy gì hết! Trời tối quá, tôi không nhìn rõ mặt em đâu! Đừng có lo lắng, để tôi xem em có bị thương ở đâu không."
Nghe Tả Yếm nói hắn không nhìn rõ, Lâm Trĩ mới chịu buông lỏng hai tay ra.
Thực ra mắt Tả Yếm tinh tường lắm, hắn nhìn thấy rõ mười mươi khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay của Lâm Trĩ đang dính đầy bùn đất, nhưng hắn không dám đưa tay lau đi, sợ Lâm Trĩ phát hiện ra là hắn nhìn thấy được.
"Ngã trúng chỗ nào rồi?"
Lâm Trĩ hạ giọng, khẽ thút thít đầy tủi thân: "Đầu gối... đau lắm."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip