Truyen1s.Vip

[Đam Mỹ - Xuyên nhanh] Vừa Kiêu Ngạo Xong Đã Quỳ Gọi Vợ.

CHƯƠNG 12

PhanToTo1412

CHƯƠNG 12: MỸ NHÂN ÁC ĐỘC BỊ CƯỠNG THỦ HÀO ĐOẠT (12)

Khác hẳn với ban ngày, giọng của Lâm Trĩ lúc này mềm mại vô cùng, nghe cứ như đang làm nũng. Chẳng bù cho ban ngày, lúc nào cậu cũng cao giọng lên gắt gỏng, nghe đanh đá như mấy bà hàng xóm thích gây sự.

Tả Yếm định bật đèn pin lên nhưng Lâm Trĩ lại kịch liệt từ chối: "Đừng bật, tôi ngồi im một lát là hết đau thôi."

Tả Yếm hạ giọng dỗ dành: "Tôi cúi đầu rồi, không nhìn mặt em đâu. Tôi bảo đảm, nếu tôi nuốt lời thì phạt cả đời này không được gặp em nữa. Em biết mà, lúc nào tôi cũng nhớ em phát điên lên được."

Lời này của hắn chẳng sai chút nào, Tả Yếm trân trọng chiếc khăn tay ăn trộm được như bảo bối, giấu kỹ trong ngực áo, thỉnh thoảng còn lén lút lôi ra ngửi mùi hương vương trên đó.

Lâm Trĩ thầm mắng tên này đúng là đồ biến thái, nhưng cũng không phản đối gì thêm.

"Để tôi bế em ra chỗ bằng phẳng."

Tả Yếm khom lưng, dễ dàng bế bổng Lâm Trĩ lên, rảo bước đi về phía khoảng sân trống trước nhà. Lâm Trĩ đắn đo suy nghĩ một hồi, lại nhìn lên bầu trời tối om, cuối cùng đầu ngón tay vô thức bấu vào khối cơ bắp rắn rỏi trên cánh tay Tả Yếm.

Từng thớ cơ cuồn cuộn, hòa lẫn với mùi bồ kết thoang thoảng trên người hắn. Lâm Trĩ không kìm được mà áp sát vào ngực Tả Yếm, lầm bầm: "Sao dạo này người anh thơm thế, trước đây rõ ràng thối hoắc mà."

Có lẽ là sau khi "yêu đương", Tả Yếm đã biết cách ăn mặc, dọn dẹp lại bản thân. Trước đây có một mình, hắn chẳng cần phải để ý đến ai cả.

Đi được vài bước, hai người đã vào đến trong phòng. Nhớ lại đêm hôm đó bị người ta túm lấy cổ chân lôi tuột lên giường, Lâm Trĩ bắt đầu giãy giụa không chịu vào.

"Tôi không vào trong đâu, anh thả tôi ra!"

Tả Yếm vỗ nhẹ lên lưng Lâm Trĩ trấn an: "Tôi không làm gì em đâu, trong nhà có thảo dược, tôi đắp cho em. Ngoan, ôm chặt tôi, tôi đi thổi tắt đèn dầu."

Cây đèn dầu này là Tả Yếm chuyên môn mua về để đọc sách ban đêm.

Lâm Trĩ ôm chặt lấy cổ hắn, đầu tựa vào vai Tả Yếm, tai cậu còn nghe rõ mồn một tiếng trái tim đang đập loạn nhịp liên hồi trong lồng ngực đối phương.

Tả Yếm đang căng thẳng. Bởi vì vừa rồi, hắn đã nhìn thấy một góc nghiêng khuôn mặt của Lâm Trĩ dưới ánh sáng mờ ảo. Khác hẳn với vẻ hung thần ác sát ban ngày, Lâm Trĩ lúc này ngoan ngoãn vô cùng, ngọt ngào như mấy chiếc bánh ngọt bán trên phố.

Đèn dầu vụt tắt, Tả Yếm như nâng niu một búp bê sứ quý giá, nhẹ nhàng đặt cậu nằm xuống giường. Chiếc giường này dường như đã được trải thêm đệm, mềm mại hơn trước rất nhiều.

"Tôi hứa sẽ cúi đầu không nhìn em, cứ ở yên đây nhé."

Để lại hai câu này, Tả Yếm bước những bước chân nặng nề, vội vã chạy ra ngoài, trông có vẻ rất sốt ruột.

Chẳng mấy chốc hắn đã quay lại, đèn pin được bật lên, và Tả Yếm vẫn giữ đúng lời hứa của mình, thủy chung cúi gằm mặt xuống.

Vết thương ở đầu gối có rỉ chút máu, chỉ có thể cẩn thận lau chùi.

"Đau! Anh nhẹ tay chút coi."

Tả Yếm khẽ cười thấp một tiếng: "Đêm hôm đó em cũng kêu đau suốt, nhưng thực ra cơ thể Tiểu Ngũ mềm lắm, còn có thể..."

"Câm miệng! Không cho nói bậy!" Lâm Trĩ suýt chút nữa thì xù lông, "Hôm đó là ngoài ý muốn!"

"Được rồi, tôi không nói nữa. Ráng chịu đựng một chút, bôi thuốc sẽ hơi rát, nhịn một tí thì sáng mai là đi lại được rồi."

Nghĩ đi nghĩ nghĩ lại, Lâm Trĩ vẫn thấy có chút bực mình.

"Anh mở miệng ra là đòi chịu trách nhiệm với tôi, nhưng cái nhà này của anh nghèo rớt mồng tơi, bốn bức tường trống hoác, anh lấy cái gì mà đòi chịu trách nhiệm hả?" Lâm Trĩ hạch sách hỏi.

Không gian rơi vào im lặng vài giây, Tả Yếm cúi đầu nghiêm túc xử lý vết thương cho cậu. Đường nét gương mặt sắc sảo, tuấn mỹ của hắn dưới ánh đèn pin có vẻ hơi hèn mọn, phục tùng.

Hắn mím môi nói: "Sắp rồi, nhanh thôi... Đợi thêm một chút là được."

Đợi cái gì? Lâm Trĩ không biết. Cậu chẳng qua là đang giận dỗi nên muốn khích tướng Tả Yếm chút thôi. Cậu không biết gã phản diện này định làm trò gì, nhưng giờ cậu phải về nhà cái đã.

Vết thương được băng bó bằng một miếng vải bông, chất liệu của mảnh vải này còn tốt hơn cả bộ quần áo Tả Yếm đang mặc trên người.

"Tiểu Ngũ, đêm nay em ở lại đây với tôi có được không?"

Căn phòng tối đen như mực, nhưng đôi mắt của người đàn ông lại lấp lánh tia sáng, phảng phất như muốn chiếu rọi cả đất trời. Trong lòng Lâm Trĩ bỗng dâng lên một chút xúc động. Tên phản diện này thực ra rất đáng thương.

Mẹ ruột ở cùng một thôn, vậy mà hai người gặp mặt lại dửng dưng như người lạ nước lã. Tất cả dân làng đều mắng hắn là sao chổi, từ nhỏ đã phải lầm lũi sống một mình, không biết đã phải nếm trải bao nhiêu khổ cực rồi.

Lâm Trĩ nhịn không được đưa tay lên xoa đầu Tả Yếm. Ai ngờ Tả Yếm lại nương theo lòng bàn tay cậu mà cọ cọ, rồi nắm chặt lấy tay cậu áp lên má mình. Hắn bày ra bộ dạng khẩn cầu, hèn mọn, giống như một tín đồ tội nghiệp đang cầu xin vị thiên thần của mình ban phát cho một chút lòng thương hại.

"Tiểu Ngũ... Tôi nhớ em lắm."

Đêm dài đằng đẵng vào khoảnh khắc này như được lấp đầy bởi ánh ban mai, rực rỡ và bùng nổ như pháo hoa ngày tết.

Hệ thống 520 không rõ đó là loại tình cảm gì, chỉ cảm thấy ký chủ mình hình như đang thấy người này quá đáng thương rồi.

Nơi lòng bàn tay truyền đến cảm giác ẩm ướt, nóng hổi — đó là nước mắt của Tả Yếm. Trong những đêm đông lạnh giá cô độc, hắn cũng từng khao khát có một người ôm chặt hắn vào lòng, yêu thương sủng ái hắn, cho dù chỉ là một khắc ngắn ngủi.

Lâm Trĩ ngập ngừng nói: "Anh mà nhìn thấy tôi... Tôi xấu xí lắm đấy."

"Không đâu." Khóe môi Tả Yếm khẽ cong lên, "Trong lòng tôi, em là người đẹp nhất. Nếu em lo lắng, trước khi em tỉnh giấc, tôi sẽ luôn nhắm mắt lại, tuyệt đối không nhìn em."

Bản thân Lâm Trĩ là một hệ thống, bên trong có cài đặt đồng hồ báo thức. Lần trước hai bên trao đổi dữ liệu một lần, tí nữa thì đâm hỏng hết linh kiện hệ thống của cậu, nhưng bù lại sau đó hệ thống chạy mượt mà hơn hẳn.

Nghĩ vậy, Lâm Trĩ mềm lòng: "Được rồi, anh nhớ giữ lời đấy."

"Được, tôi bảo đảm. Em nằm xuống đi, để tôi rửa chân cho em."

Tả Yếm kích động đứng phắt dậy, động tác nhanh thoăn thoắt đi bưng một chậu nước ấm vào, lần mò trong bóng tối để cởi giày cho Lâm Trĩ. Lúc nắm lấy bàn chân nhỏ của Lâm Trĩ, hắn còn khẽ gãi gãi làm cậu nhột đến mức cười nắc nẻ, sau đó hắn liền cúi người xuống, đặt một nụ hôn lên mu bàn chân cậu.

"Anh..." Lâm Trĩ kinh hãi nhìn cái bóng đen thùi lùi trước mặt, "Bẩn chết đi được!"

"Không bẩn, là đồ của Tiểu Ngũ thì cái gì cũng không bẩn."

Tả Yếm nửa quỳ trên mặt đất, thành kính như một tín đồ ngoan đạo. Hắn khao khát những điều tốt đẹp này có thể dừng lại mãi mãi ở đêm nay. Bởi vì những ngày tháng sau này, Lâm Trĩ chắc chắn sẽ phải đau lòng.

Nhưng không sao cả, nửa đời còn lại, hắn sẽ luôn ở bên cạnh Lâm Trĩ. Cho dù là lừa gạt hay là bị vạch trần chân tướng, Lâm Trĩ cũng đừng hòng trốn thoát khỏi tay hắn.

【 Ác ý đang đến gần! Cảnh báo! Cảnh báo! 】  

Hệ thống 520: 【 ??? 】

Tả Yếm tắm rửa xong, trên người vẫn còn vương mùi hương bồ kết thoang thoảng. Hắn nằm xuống giường, từ phía sau vòng tay ôm chặt Lâm Trĩ vào lòng. Đến cả chiếc chăn đắp đêm nay cũng mềm mại vô cùng, khác hẳn với chiếc chăn thô ráp trước đây.

"Lạnh không em?"

Lâm Trĩ lắc đầu: "Không lạnh, người anh ấm lắm."

"Tiểu Ngũ, tôi có thể hôn em một cái không?"

Lại chuẩn bị trao đổi dữ liệu nữa rồi!

Lâm Trĩ vẫn chưa kịp trả lời thì hệ thống đã rơi vào trạng thái đứng máy. Chuyện đêm hôm đó diễn ra quá nhanh quá vội, nhưng cũng quá lâu quá chậm, ký ức mơ hồ của cậu giờ chỉ còn sót lại cảm giác khó chịu mà thôi.

Nhịp thở của Tả Yếm dần trở nên nặng nề, cơ thể hắn nóng bừng lên một cách bất thường.

"Tôi không làm gì khác đâu, chỉ hôn một cái thôi."

Lâm Trĩ "ưmm" vài tiếng lí nhí: "Được rồi, nhưng anh không được làm giống như hôm nọ đâu đấy."

"Không làm thế đâu." Tả Yếm khựng lại hai giây, rồi trầm giọng thì thầm, "Nhưng Tiểu Ngũ phải giúp tôi giải quyết."

"Cái gì cơ?"

Còn chưa kịp hiểu "giải quyết" là cái gì, Tả Yếm đã luồn tay theo gấu quần vào trong, nắm lấy bàn tay của Lâm Trĩ kéo qua.

Một vật thể thô to, nóng bỏng rực lửa đập vào tay, Lâm Trĩ sợ hãi đến mức căng cứng cả người, không biết phải làm sao. Những nụ hôn dồn dập ập đến thay thế cho sự bàng hoàng, mọi động tác của cậu đều bị cuốn theo sự dẫn dắt đầy bá đạo của Tả Yếm.

Mấy chuyện này, 520 với tư cách là một hệ thống tình yêu thì đương nhiên là biết rõ. Nhưng lý thuyết có nhiều đến đâu cũng không bằng một lần thực hành thực tế tại hiện trường. Bí tịch tình yêu của hệ thống lại được ghi chép thêm một công thức mới: Té ra còn có thể chơi kiểu này nữa à!

Có điều giọng nói của đại phản diện lúc này trầm khàn, gợi cảm đến mức cào xé tâm can, khiến người ta nghe mà ngứa ngáy râm ran trong lòng. Lâm Trĩ cũng bị trêu chọc đến mức toàn thân nóng bừng, làn da trắng nõn ửng lên một tầng hồng nhạt đầy quyến rũ.

"Muốn không?" Tả Yếm khàn giọng hỏi.

Lâm Trĩ ngốc nghếch không hiểu, ngơ ngác hỏi lại: "Muốn cái gì cơ?"

"Sau này em sẽ hiểu thôi."

Nghe hắn nói vậy, Lâm Trĩ đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ. Đó chính là ham muốn nguyên thủy nhất của con người. Cậu hiểu rồi, chỉ là... cậu chỉ là một hệ thống mà thôi... làm sao có thể có loại ham muốn đó được chứ.

Cậu thầm tự an ủi bản thân như vậy...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip