[Đam Mỹ - Xuyên nhanh] Vừa Kiêu Ngạo Xong Đã Quỳ Gọi Vợ.
CHƯƠNG 19
CHƯƠNG 19: MỸ NHÂN ÁC ĐỘC BỊ CƯỠNG THỦ HÀO ĐOẠT (19)
Đường núi gồ ghề khó đi, thế nhưng Tả Yếm giống như có nguồn sức mạnh dùng mãi không hết. Hắn một mực vững tay lái băng qua đoạn đường đầy ổ gà trắc trở, cuối cùng dẫm xe tiến vào con lộ lớn rộng thênh thang.
Mãi đến khi trời gần tảng sáng, Tả Yếm mới chịu cởi trói cho cậu.
"Ngoan ngoãn một chút, lát nữa tôi bảo em là ai thì em chính là người nấy. Bằng không..." Tả Yếm cúi người, phả hơi thở nóng rực bên tai Lâm Trĩ, tàn nhẫn đe dọa: "Tôi liền sống lột da em ra."
Toàn thân Lâm Trĩ run bắn lên, cuối cùng cũng nhận ra có điều gì đó không ổn.
【 Hệ thống đang quét dữ liệu... 】 【 Cảnh báo: Giá trị hắc hóa của phản diện: 98% 】
Hệ thống 520 gào thét thất thanh: 【 Cái quỷ gì thế này?! 】
Trong suốt khoảng thời gian Tả Yếm ôn thi, Lâm Trĩ thậm chí còn chẳng thèm đến tìm hắn để kiếm chuyện hay gây sự, sao chỉ số hắc hóa lại vọt lên tới 98% được chứ?! Tặng biết bao nhiêu hơi ấm thanh xuân, làm bao nhiêu nhiệm vụ sưởi ấm, rốt cuộc chỉ giảm được có 2% thôi sao?!
Đợi một lúc lâu, một chiếc xe tải lớn chạy tới, tiếng động cơ nổ vang rền rĩ.
Tả Yếm móc trong túi ra một xấp tiền lớn nhét vào tay tài xế: "Hành lý hơi nhiều, em trai tôi thân thể lại không được tốt, làm phiền anh."
"Không sao, không sao." Người nọ nhìn xấp tiền dày cộp, lập tức đon đả xuống xe giúp bọn họ khuân vác đồ đạc lên thùng xe.
Hai người ngồi ở băng ghế sau, chiếc xe tải xóc nảy liên hồi rồi lao vút đi. Tả Yếm ôm chặt Lâm Trĩ vào lòng, ôn nhu dỗ dành: "Ngủ một giấc đi, ngủ dậy là đến nơi rồi. Ngoan ngoãn nghe lời một chút."
Suốt dọc đường bị đe dọa ép buộc, Lâm Trĩ căn bản chưa được một giấc ngủ nào tử tế. Lúc này nhìn thấy giá trị phản diện cao ngất ngưỡng, biết bản thân nhất thời chưa thể thoát ly thế giới, cậu dứt khoát rúc sâu vào lồng ngực của Tả Yếm, ngắt kết nối với hệ thống rồi nhắm mắt ngủ thiếp đi. Xe xóc nảy rất dữ, nhưng Lâm Trĩ thực sự đã quá mệt mỏi rồi.
Đến khi tỉnh lại một lần nữa, Lâm Trĩ thấy mình đang nằm trên một chiếc giường lớn êm ái. Cậu vừa khẽ nhúc nhích thân mình, bên tai liền vang lên tiếng lách cách kim loại va chạm vào nhau đến chói tai.
Lâm Trĩ hốt hoảng xốc chăn lên xem. Ở cổ chân mảnh khảnh của cậu đã bị khóa chặt bởi một sợi xích sắt lạnh ngắt, đầu còn lại của sợi xích được nối liền vững chắc với chân giường.
Căn phòng này được lợp bằng ngói kiên cố, ngay trên đỉnh đầu còn treo một chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy. Phong cách trang trí và nội thất xung quanh, đặt vào cái niên đại này, hoàn toàn có thể dùng hai từ "xa hoa" để đỉnh cấp hình dung.
Thời gian dường như đã trôi qua hai ngày.
Lâm Trĩ đang điên cuồng bẻ vặn sợi xích sắt, thì cánh cửa lớn đột ngột bị đẩy mạnh ra ngoài, lộ ra khuôn mặt đạm mạc, xa cách và lạnh lẽo của đại phản diện.
Thiếu niên trên giường theo bản năng co rúm người lại, vội vàng kéo chăn bọc kín lấy bản thân.
"Tỉnh rồi à?"
Giọng điệu của hắn không nhanh không chậm, hoàn toàn mất đi vẻ cảnh giác, dè chừng như khi còn ở trong thôn.
Lâm Trĩ gắt gao trân trối nhìn người vừa bước vào: "Anh rốt cuộc muốn làm cái gì?!"
Cậu nhìn quanh bốn phía, bầu không khí xa lạ này khiến cõi lòng cậu dâng lên một nỗi hoảng hốt và bất an tột độ.
Tả Yếm đặt khay đồ ăn lên bàn tròn, sau đó sải bước đi tới, thản nhiên ngồi xuống bên mép giường. Bàn tay với những ngón tay thon dài của hắn vừa định vươn ra chạm vào khuôn mặt nhỏ của Lâm Trĩ, đã bị cậu nghiêng đầu dứt khoát né tránh.
Sắc mặt Tả Yếm lập tức trầm xuống, trong mắt xẹt qua một tia si cuồng bệnh thái. Hắn ra tay như chớp, thô bạo bóp chặt lấy cằm Lâm Trĩ, ép cậu phải nhìn thẳng vào mình.
"Lâm Trĩ, em còn tưởng bản thân mình vẫn là tên tiểu bá vương hô mưa gọi gió ở trong thôn, là bảo bối được Lâm gia ngậm thìa vàng nuông chiều nữa sao?" Tả Yếm cười nhạo một tiếng, đôi mắt hắn hằn lên những tia máu đỏ lựng, trở nên dị thường tàn nhẫn và đáng sợ: "Lâm gia sụp đổ rồi, ch·ết sạch cả rồi. Còn em, hiện tại hoàn toàn thuộc về một mình tôi."
"Cái... Cái gì cơ?"
Lâm Trĩ đứng hình mất mấy giây, gương mặt cậu cắt không còn một giọt máu, tái nhợt như tờ giấy, bờ môi khẽ mấp máy.
Trong đầu, hệ thống điên cuồng thông báo: 【 Giá trị hắc hóa của phản diện: 99%! 】 Hệ thống 520 hoàn toàn cạn lời: "..."
Trong ánh mắt lạnh lùng, cao ngạo của Tả Yếm lúc này tràn ngập một cảm giác khoái cảm và thỏa mãn điên cuồng sau khi trả thù thành công: "Em nhìn xem, hiện tại em cũng giống hệt như tôi rồi, không cha không mẹ, đi đến đâu cũng bị người đời đuổi đánh đòi giết. Chúng ta bây giờ chính là cùng một loại người."
"Hừ, mở xưởng làm ăn lớn sao? Chỉ bằng cái loại như Lâm gia các người cũng xứng?"
"Cái nhà máy kia, hiện tại đã bị tôi dùng danh nghĩa bí mật bao trọn lại rồi."
"Không dám tin đúng không? Có phải hiện tại em đang rất muốn giết ch·ết tôi hay không?"
"Tôi chính là thích nhất cái dáng vẻ này của em hiện tại, giống hệt như một con thú nhỏ tội nghiệp đang quỳ gối khẩn cầu sự xót thương, mặc cho tôi tùy ý chà đạp, làm nhục."
Lâm Trĩ nuốt nước bọt ực một cái, cậu uất ức ngửa cổ lên cao, để mặc cho những giọt nước mắt ấm nóng thi nhau rơi lã chã xuống tấm ga giường, loang lổ thành một vòng tròn ướt đẫm.
"Là anh làm sao?" Giọng Lâm Trĩ run rẩy, khàn đặc hỏi: "Chính anh là người đã đứng ra tố cáo bọn họ." Đây hoàn toàn là một câu khẳng định.
Tả Yếm lúc này mới buông lỏng lực tay ở cằm cậu ra, thản nhiên nói: "Xem ra em cũng không đến mức ngu ngốc quá."
"Anh...!"
Cổ họng đột nhiên bị một bàn tay to lớn bóp nghẹt, Tả Yếm gia tăng lực đạo, cúi rạp người xuống, tham lam ngửi lấy mùi hương ngào ngạt vương trên cổ Lâm Trĩ. Khóe môi nhạt nhẽo của hắn nhếch lên thành một độ cong vặn vẹo, trong mắt tràn ngập vẻ âm chí, lạnh lùng, tuyệt nhiên không có nửa điểm ý cười.
"Hận tôi sao?" Tả Yếm đột nhiên cười lớn một cách điên cuồng, "Cứ việc hận tôi như thế đi! Chẳng phải ngày xưa 'Tiểu Ngũ' am hiểu nhất là cái trò tùy tiện đùa giỡn, giẫm đạp lên lòng tự trọng của tôi hay sao?!"
Đồng tử của Lâm Trĩ co rụt lại kinh hoàng: "Anh... Anh biết từ bao giờ?!"
"Ngay từ đầu đã biết rõ mười mươi rồi."
Tả Yếm thẳng người đứng dậy, bóng dáng cao lớn, vạm vỡ của hắn hoàn toàn bao phủ lấy thân hình nhỏ bé của Lâm Trĩ. Đôi con ngươi đen kịt như mực nhìn xoáy vào cậu, phóng ra những tia nhìn khiến người ta phải rùng mình sợ hãi.
Khi còn ở trong thôn, Tả Yếm luôn xuất hiện với bộ dạng rách rưới, thảm hại, thế nhưng hôm nay hắn lại đóng bộ quần áo vô cùng chỉnh tề, phẳng phiu, giống như sắp sửa đi gặp một nhân vật vô cùng quan trọng vậy.
Ngay từ đầu đã biết? Thế thì tại sao mỗi lần mình đến gặp hắn, hắn lại bày ra cái bộ dạng nhu tình mật ý, ngoan ngoãn phục tùng như thế chứ?! Rõ ràng biết rõ mình là đứa chuyên đi bắt nạt hắn cơ mà.
Đại phản diện quả nhiên vẫn là đại phản diện, cậu không nên vì thấy hắn còn trẻ tuổi mà chủ quan buông lỏng cảnh giác.
Tả Yếm dùng ngón tay nâng cằm Lâm Trĩ lên: "Hiện tại, đến lượt tôi chơi đùa em rồi, Tiểu Ngũ."
Hắn dứt khoát cúi người áp chế xuống, bờ môi mềm mại của Lâm Trĩ lập tức bị ngậm chặt lấy. Tả Yếm hôn vô cùng thô bạo và nặng nề, giống như một tảng đá ngàn cân ngạnh sinh sinh nện xuống, gắt gao chế trụ Lâm Trĩ không cho cậu có cơ hội phản kháng.
"Cái đêm hôm đó... tôi thực sự rất thích. Tiểu Ngũ của tôi lúc ấy ngoan ngoãn biết bao nhiêu, giống hệt như một chú mèo nhỏ vậy." Đầu ngón tay thô ráp của Tả Yếm khẽ lướt qua hàng mi đẫm nước mắt của Lâm Trĩ, "Ngoan một chút đi, tôi có hàng tá thủ đoạn để khiến em phải phục tùng, nghe lời tôi đấy."
"Không! Buông tôi ra!" Lâm Trĩ dùng hai tay ra sức đấm đá, đẩy mạnh vào vòm ngực rắn chắc của người đàn ông: "Tả Yếm! Khốn nạn, buông tôi ra, tôi không muốn!"
Hệ thống 520 bạt mạng gào thét: 【 Phòng tối! Mau cho tôi trốn vào phòng tối lánh nạn !!! 】
Thế nhưng ý thức hoàn toàn bị phong tỏa, không tài nào tiến vào không gian hệ thống được, Lâm Trĩ chỉ có thể cắn răng chịu đựng ngọn lửa tình dục điên cuồng của người đàn ông. Vòng eo mềm mại, làn da tuyết trắng mịn màng như ngọc thạch quý hiếm bị bàn tay to lớn thô ráp không ngừng du tẩu, mơn trớn, rồi hoàn toàn bị cơ thể nóng rực như lửa của hắn phủ kín.
Giọng nói của Lâm Trĩ run rẩy kịch liệt, tiếng khóc nức nở mang theo giọng mũi dính dấp, nũng nịu càng kích thích thú tính và sự hưng phấn tột độ trong lòng Tả Yếm.
Hắn tham lam liếm mút bờ môi đỏ mọng như hai viên trân châu đỏ rực của cậu, đôi mắt đỏ ngầu đè nén dục vọng, dứt khoát xé toạc lớp quần áo của Lâm Trĩ ra.
"Chi Chi... Chi Chi ngoan của tôi. Là chính em đã chủ động tới trêu chọc tôi trước, vậy thì đừng bao giờ vọng tưởng có thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay tôi."
Cơ thể bất ngờ cảm nhận được luồng khí lạnh, Lâm Trĩ kinh hãi hét lên một tiếng, tông giọng cũng bị biến điệu đầy hoảng hốt: "Tả Yếm! Anh... Anh cái đồ..."
Mắng nửa ngày trời cậu cũng không biết phải dùng từ gì để mắng hắn cho bõ tức. Lâm Trĩ đành phải dựa theo cái thiết lập tính cách kiêu căng của nguyên chủ, uất ức mắng một câu: "Anh chính là cái đồ tiện chủng hèn hạ!"
Một tiếng cười trầm thấp, đầy mỉa mai vang lên, bàn tay mang theo lớp chai mỏng của Tả Yếm tàn nhẫn lướt mạnh qua làn da tinh tế của cậu.
"Chi Chi hiện tại cũng không cha không mẹ rồi, cho nên... em chỉ có thể cùng một chỗ với tên tiện chủng này trầm luân xuống địa ngục mà thôi."
Hắn dứt khoát lật mạnh cơ thể của Lâm Trĩ lại, giáng một cái tát thô bạo xuống.
Lâm Trĩ đau đớn hét to một tiếng: "Á...! Đồ chó chết, anh dám đánh mông tôi! Tôi phải giết ch·ết anh!"
"Những chuyện còn quá đáng hơn thế này tôi cũng đều đã làm qua rồi, Chi Chi cứ việc mở to mắt ra mà tận hưởng cho thật tốt đi."
Ban ngày ban mặt không giống như đêm tối mịt mù, mọi biểu cảm nhục nhã, uất ức và quyến rũ trên gương mặt cậu đều bị hắn thu trọn vào tầm mắt. Với cái tính cách ngạo mạn của Lâm Trĩ, cậu tuyệt đối sẽ không dễ dàng cúi đầu chịu khuất phục trước bất kỳ ai, trong từ điển của cậu chỉ có hai chữ kiêu căng, ngỗ ngược. Chẳng may có bị Tả Yếm dùng xích sắt nhốt lại, cậu vẫn thẳng cổ khan giọng mắng chửi hắn là đồ chó chết.
Toàn thân Lâm Trĩ run rẩy kịch liệt, cậu thở hổn hển đầy bất lực. Đợi đến khi sợi xích sắt này được cởi bỏ, cậu nhất định phải lao vào cắn ch·ết cái tên khốn kiếp Tả Yếm này mới hả dạ!
Hệ thống 520 khóc thét thảm thiết: 【 Ô ô ô, kiểu này là chết chắc rồi, chết chắc rồi... 】
Lâm Trĩ càng khóc lóc thảm thiết, Tả Yếm lại càng tỏ ra hưng phấn và điên cuồng hơn. Đối với hắn, đây chẳng qua chỉ là trò đùa giỡn tình thú trên giường mà thôi.
Tả Yếm há miệng cắn mạnh lên bờ vai gầy gò của Lâm Trĩ, khàn giọng ra lệnh: "Khóc lớn tiếng hơn chút nữa đi. Chi Chi dường như không biết giọng nói của mình lúc này nghe êm ái, mỹ diệu đến nhường nào đâu, giống hệt như chim hoàng oanh vậy... Em càng khóc, tôi sẽ chỉ càng thêm hưng phấn mà thôi."
Lâm Trĩ uất ức mím chặt môi, đôi mắt ngập nước lạt nhòa nhìn trân trối vào Tả Yếm đầy căm hận.
"Anh... Cái tên hỗn đản nhà anh!"
"Tên hỗn đản này còn có thể làm ra nhiều chuyện khốn nạn hơn thế này nữa đấy."
Vành tai nhạy cảm bất ngờ bị hắn gặm cắn một cái, Lâm Trĩ rốt cuộc khống chế không nổi cơ thể đang run rẩy mà khẽ bật ra một tiếng rên rỉ ngọt xớt đầy mềm nhũn.
Quá mức ngoan ngoãn rồi, trên đời này sao lại có thể tồn tại một món bảo bối mềm mại, ngon miệng hệt như một miếng bánh ngọt dâng tận miệng như thế này chứ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip