Truyen1s.Vip

[Đam Mỹ - Xuyên nhanh] Vừa Kiêu Ngạo Xong Đã Quỳ Gọi Vợ.

CHƯƠNG 20

PhanToTo1412

CHƯƠNG 20: MỸ NHÂN ÁC ĐỘC BỊ CƯỠNG THỦ HÀO ĐOẠT (20)

Động tác của Tả Yếm dần nhẹ lại, giống như đang dịu dàng trấn an Lâm Trĩ trong lòng, bảo cậu đừng sợ.

Hắn vẫn nhớ như in những ngày tháng bị Lâm Trĩ bắt nạt ở trong thôn. Khi đó cậu thích nhất là giẫm lên đầu hắn, ép hắn làm những việc độc ác, tồi tệ. Hiện tại đổi lại là hắn, hắn cũng muốn ép Lâm Trĩ phải làm những chuyện "tồi tệ" như thế với mình.

"Nếu em ngoan ngoãn gọi một tiếng 'anh trai', tôi liền nới lỏng cho em, không đối xử với em như vậy nữa." Người đàn ông trầm khàn dụ dỗ.

"Thật sao?"

Lâm Trĩ thầm nghĩ, có điên mới tin cái loại như hắn. Cái tên chó chết này làm sao có thể tốt bụng như thế được.

Tả Yếm hạ giọng thấp xuống, khàn đặc nói: "Đương nhiên là thật. Sau này tôi sẽ không bao giờ lừa gạt Chi Chi nữa."

Đồ lừa đảo!

Lâm Trĩ nghiến răng ken két, toàn thân ửng hồng quyến rũ, cậu áp sát vào lồng ngực vững chãi của hắn, gằn giọng thốt ra từng chữ một: "Cái đồ chó chết, tôi cắn ch·ết anh!"

Nói xong liền hung hăng ngoạm một phát rõ đau. Tả Yếm hừ nhẹ một tiếng, đôi mắt lập tức vằn lên những tia máu đỏ rực. Hắn quả thực yêu ch·ết cái dáng vẻ này của Lâm Trĩ. Một linh hồn sống động, ương bướng như muốn rót đầy vào thân xác cằn cỗi của hắn, khiến hắn có cảm giác mình thực sự đang sống.

"Được, tốt lắm."

Tả Yếm bị dục vọng thiêu đốt đến đỏ mắt, lúc này cũng chẳng thèm đóng vai người tốt nữa. Hắn hào phóng để mặc cho Lâm Trĩ cắn cho đã đời, sau đó mới thở hổn hển đầy nguy hiểm nói: "Chi Chi, em đừng có hối hận đấy."

Thế là ngày đêm điên đảo, lẫn lộn vào nhau. Đến khi Lâm Trĩ tỉnh táo lại, cậu đã mệt rã rời nằm sấp trên giường, trong lòng hối hận xanh ruột về hành vi khiêu khích vừa rồi của mình. Cái tên gia hỏa này rõ ràng là loại ăn mềm không ăn cứng!

Cốt truyện giờ đây đã lệch khỏi quỹ đạo đến mức mẹ ruột nhìn không ra, nhưng ít nhất cậu vẫn phải giữ đúng thiết lập nhân vật, không thể để bị OOC được.

Sau trận hoan ái quá độ ấy, Lâm Trĩ đổ bệnh nặng. Bác sĩ phải đến tận nhà mấy chuyến mới giúp cậu hạ sốt.

Tả Yếm có chút ảo não. Biết tính Lâm Trĩ bướng bỉnh, lẽ ra hắn nên kiên nhẫn dỗ dành cậu thêm chút nữa rồi mới hành sự. Nhưng suốt nửa tháng trời ở trong thôn, hắn đã phải nhẫn nhịn quá lâu. Giữa đêm đông lạnh giá mà phải đi dội nước đá ròng rã nửa tháng, cơ thể hắn gần như muốn nổ tung vì nghẹn nhịn.

"Đồ kiều khí." Hắn thấp giọng mắng yêu.

Lâm Trĩ ở trong chăn trở mình một cái. Vì thân thể quá mức khó chịu, cậu lầm bầm lẩm bẩm trong miệng, nhưng nghe kỹ thì đa phần đều là những lời mắng chửi Tả Yếm.

Nói về những kẻ khác khi bị bắt giữ, giam cầm, có là bộ xương cứng đến mấy thì rốt cuộc cũng bị mài giũa thành kẻ nhu nhược biết lấy lòng người bên ngoài. Chỉ riêng có Lâm Trĩ là vẫn giữ nguyên cái tính nết kiêu căng, ngạo mạn như trước kia.

Tả Yếm thở dài một tiếng, xoay người lên giường, kéo cả người lẫn chăn ôm chặt vào lòng: "Ngủ đi. Sau này tôi không bắt nạt em như thế nữa. Nhưng Chi Chi cũng phải ngoan ngoãn mới được, bảo bối không ngoan là sẽ phải chịu tra tấn đấy."

Lâm Trĩ không thèm thưa chuyện với hắn, cậu rúc sâu vào trong lớp chăn ấm áp của người đàn ông rồi chìm sâu vào giấc ngủ.

Trận bệnh này khiến đầu óc Lâm Trĩ mơ màng suốt ba ngày liền. Đến khi cậu có thể gượng dậy nổi, những dấu vết hoan ái chằng chịt trên da thịt vẫn khiến cậu cảm nhận rõ mồn một sự thô bạo của hắn.

Hiện tại cậu hoàn toàn bị cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài, không biết Tả Yếm đã tiến hành kế hoạch đến bước nào rồi. Tính theo mốc thời gian, đáng lẽ giờ này hắn phải đang đi học đại học chứ nhỉ...

Lâm Trĩ cố lết thân mình dậy, cậu muốn uống nước. Nhưng ly nước lại đặt ở cái bàn quá xa, trong khi cơ thể cậu thì mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào để bước xuống giường.

"Lại đang quậy phá cái gì đấy?"

Một giọng nói mang theo chút tức giận đột ngột vang lên từ phía cửa phòng.

Lâm Trĩ khó khăn thông họng, khàn khàn đáp: "Tôi muốn uống nước."

Tả Yếm đi tới rót một ly nước ấm, cẩn thận tự mình nhấp thử một ngụm để kiểm tra nhiệt độ, sau đó mới đưa tới trước mặt Lâm Trĩ.

Lâm Trĩ bày ra vẻ mặt ghét bỏ, không muốn nhận: "Tôi không thèm uống đồ anh đã nhấp môi qua."

"Thế em muốn tôi tự dùng miệng mình để bón cho em uống, đúng không?" Tả Yếm lạnh giọng uy hiếp.

Lâm Trĩ lập tức xìu xuống như bong bóng xì hơi, cậu lắp bắp nói: "Không... Không cần đâu! Tôi tự uống được!"

Cậu vội vàng đón lấy ly nước, ngửa cổ uống cạn sạch một hơi. Cổ họng khô rát lúc này mới được xoa dịu, thoải mái hơn rất nhiều. Lâm Trĩ thô bạo ném cái ly không trả lại cho Tả Yếm, rồi nhanh như cắt lại rúc sâu vào trong ổ chăn.

"Tả Yếm, quần áo của tôi đâu rồi?"

"Thú cưng thì không cần phải mặc quần áo."

Bàn tay trắng muốt của Lâm Trĩ từ trong chăn thò ra, khẽ níu lấy vạt áo của Tả Yếm. Hàng lông mi dài khẽ chớp, mang theo một chút mất tự nhiên để lấy lòng hắn: "Anh Tả Yếm... tôi muốn mặc quần áo."

Cơ thể Tả Yếm lập tức căng cứng, một luồng khí nóng chạy dọc toàn thân. Đứa nhỏ này... đang chủ động lấy lòng hắn sao? Quả là chuyện hiếm lạ đời.

Thực ra vị bác sĩ kia đã nghiêm túc cảnh cáo hắn rằng thân thể Lâm Trĩ bẩm sinh đã suy nhược từ trong bụng mẹ, trước khi sức khỏe hồi phục hoàn toàn thì tuyệt đối không được làm chuyện phòng the nữa. Trong lúc khám bệnh, ông bác sĩ già còn không tiếc lời mắng mỏ Tả Yếm một trận lôi đình.

"Chờ đấy." Tả Yếm buông một câu rồi quay lưng đi lấy đồ.

Lâm Trĩ thở phào nhẹ nhõm một hơi. Hệ thống không hề đưa ra cảnh báo OOC, xem ra sau này việc cậu dùng phương thức này để sưởi ấm, cảm hóa đại phản diện sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.

Tả Yếm mang vào một bộ quần áo mới tinh, tự tay bế Lâm Trĩ ra khỏi chăn rồi tỉ mỉ mặc vào cho cậu.

"Chúng ta hiện tại đang ở đâu vậy?" Lâm Trĩ hỏi.

"Kinh Thị."

Quả nhiên là nơi đại phản diện học đại học trong nguyên tác. Tên quái vật này có năng lực học vẹt nhìn một lần là nhớ, chỉ mất gần một năm đã hoàn thành toàn bộ chương trình học, lại còn vừa học vừa tranh thủ tự mình ra ngoài gây dựng sự nghiệp.

Lâm Trĩ nhớ rất rõ, ban đầu hắn học chuyên ngành Tài chính, sau đó nhạy bén đón đầu xu hướng phát triển của kinh tế và công nghệ nên đã học thêm về Khoa học máy tính. Mười năm sau, hắn chính là ông trùm thống trị mảng sản xuất điện thoại di động và phần mềm. Tả Yếm sở hữu một khứu giác thị trường cực kỳ nhạy bén, ngay từ thời kỳ ngành vật liệu thép bắt đầu khởi sắc, hắn đã sớm thâu tóm và mở xưởng thép riêng.

Chẳng nhẽ chính là cái xưởng thép được cải tạo từ xưởng dệt bông ở trong thôn kia?

"Tiền của tôi đâu rồi?" Lâm Trĩ chợt nhớ ra, lên tiếng hỏi.

Tả Yếm đang cúi người đeo tất cho cậu, nghe vậy liền ngước mắt lên, thản nhiên đáp: "Tiền bất chính, tịch thu rồi."

"Đấy là tiền của mẹ tôi cho mà!"

Lâm Trĩ tức tối giơ chân đá thẳng vào người hắn. Đang định bồi thêm cú thứ hai thì cổ chân thon nhỏ đã bị Tả Yếm tóm gọn, khóa chặt trong lòng bàn tay.

"Đến ngay cả con người em hiện tại cũng là của tôi, cho nên tiền của em dĩ nhiên cũng thuộc về tôi."

Đây rõ ràng là hành vi cướp cạn trắng trợn!

Lâm Trĩ uất ức bĩu môi, đành để mặc cho Tả Yếm ôm bế ra khỏi phòng. Mấy ngày nay đều là một tay Tả Yếm bưng cơm nước tận giường đút cho cậu ăn, hôm nay là lần đầu tiên cậu được ra phòng khách ăn cơm, trong lòng không khỏi có chút hoảng hốt.

"Cái căn nhà lầu kiểu Tây này... là anh thuê hay là mua đứt thế?" Lâm Trĩ vừa ăn vừa quan sát xung quanh.

Tả Yếm thản nhiên, không biết xấu hổ đáp: "Dùng tiền của em để mua đấy."

"Tiền của tôi làm sao mà đủ mua được cái nhà lớn như thế này?!"

Cậu tức tối định bật dậy mắng người, nhưng ngay lập tức đã bị bàn tay to lớn của Tả Yếm ấn ngồi ngập vào lòng hắn.

Lâm Trĩ đảo mắt suy nghĩ một chút rồi lý sự cùn: "Vậy thì căn nhà này tính là đồ của tôi, anh phải trả lại cho tôi!"

Tả Yếm gắp một miếng thức ăn bỏ vào bát của cậu, bá đạo tuyên bố: "Đến cả em còn là tài sản riêng của tôi, huống chi là cái nhà này."

"Anh chính là cái đồ ác bá cường hào, chuyên đi bắt cóc thiếu nam nhà lành, hừ."

Lâm Trĩ tự nhủ quân tử trả thù mười năm chưa muộn, hiện tại cứ lo dưỡng tốt thân thể cái đã. Tên đại phản diện này hiện vẫn đang ở trong giai đoạn nổi điên phát bệnh thái, biết đâu ngày nào đó tâm trạng không vui lại một dao tiễn cậu chầu ông vải thì khốn. Thà rằng cậu cứ ngoan ngoãn tích lũy độ ấm, đợi đến khi hoàn thành nhiệm vụ để quy tắc thế giới tự động đưa cậu rời đi.

Thấy cậu ngoan ngoãn ăn cơm, thái độ của Tả Yếm quả nhiên dịu đi vài phần. Chỉ có điều, Lâm Trĩ hoàn toàn bị cấm túc, cả ngày chỉ có thể ở trong nhà quanh quẩn đợi hắn về, chẳng thể đi đâu hay làm được việc gì.

Lịch học và công việc của Tả Yếm ngày thường vô cùng bận rộn, hắn đi sớm về trễ, nhưng lần nào về cũng không quên mang theo đồ ăn ngon cho cậu. Cả căn tiểu dương lâu rộng lớn này, bình thường chỉ có một mình cậu đối diện với bốn bức tường.

Lâm Trĩ từng có ý định leo cửa sổ bỏ trốn, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì thấy không cần thiết, cậu còn phải ở lại để sưởi ấm cho đại phản diện kia mà.

Hệ thống 520 rũ rượi than vãn: 【 Tôi muốn từ bỏ nhiệm vụ này quá, hay là chúng ta ném phăng tên đại phản diện này từ trên lầu xuống cho rảnh nợ đi (mỉm cười bất lực). 】

【 Cảnh báo: Yêu cầu ký chủ không được nảy sinh sát tâm đối với mục tiêu công lược, nếu không hệ thống 520 sẽ lập tức bị xóa sổ ngay tức khắc! 】

Hệ thống 520 liền im bặt: 【 ...... 】

Lại một ngày nữa trôi qua, Tả Yếm đi học về. Lâm Trĩ lúc này đã tập thành thói quen ngồi trên sô pha gặm táo, bỗng tai cậu nghe thấy có tiếng cười nói của người lạ từ ngoài cửa vọng vào.

Lâm Trĩ tò mò ló cái đầu nhỏ ra nhìn. Đây rõ ràng không phải giọng của Tả Yếm.

"Cậu Tả này, vị kia là...?"

Lâm Trĩ chớp chớp mắt, lập tức khởi động hệ thống quét thông tin của người vừa tới.

Hoàng Thế Minh – đối tác làm ăn chiến lược trong tương lai của Tả Yếm.

"Là em trai của một người bạn. Anh ta ra nước ngoài tu nghiệp nên gửi gắm cậu ấy ở chỗ tôi vài hôm." Tả Yếm mặt không đổi sắc giải thích.

Lâm Trĩ: "....." Anh nhìn chằm chằm vào đống dấu hôn đỏ chót đầy trên cổ tôi rồi mạnh mồm lặp lại câu đấy lần nữa xem nào!

Hai người bọn họ hiện tại quả thực đã bắt đầu bàn bạc đến chuyện thành lập công ty riêng, không hổ là cặp bài trùng ăn ý nhất trong nguyên tác. Hoàng Thế Minh ghé qua đây cốt là để lấy một vài tài liệu, trước khi rời đi còn hiếu kỳ quay đầu liếc nhìn Lâm Trĩ một cái, trong lòng thầm cảm thấy có chút kỳ quái.

"Bữa tiệc tối nay của Triệu tiên sinh, cậu có muốn dẫn cậu em trai này đi cùng cho khuây khỏa không? Suốt ngày nhốt thằng bé trong nhà thế này cũng bí bách lắm."

Tả Yếm dứt khoát từ chối: "Cậu ấy không quen thuộc đường xá nơi này, nhát gan lắm, ra ngoài sẽ sợ hãi."

"Được rồi, vậy hẹn ngày mai gặp lại trên trường."

Vừa nghe thấy hai từ "tiệc tối", đôi mắt Lâm Trĩ lập tức sáng rực lên như đèn pha ô tô. Cậu vội vàng bật dậy khỏi ghế sô pha, nhanh như sóc lao đến đu bám bên cạnh Tả Yếm.

"Tiệc tối gì thế? Tôi cũng muốn đi! Cho tôi đi với!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen1s.Vip